i nhà. Anh không biết rằng trước khi anh đến, bọn mafia sẽ phải xử gọn thêm một người nữa……..
Cầm trên tay túi thức ăn thơm phức, Lan Du vui vẻ thẳng tiến đi về nhà, chỉ mong sao cho thời gian trôi qua thật nhanh để cô có thể thấy nét mặt rạng ngời vì hôm nay được ăn ngon một bữa của gia đình mình.
Chợt có tiếng rú ga ở đằng sau, Lan Du giật mình quay lại. Một đoàn xe motor đang lao như tên bắn trên con đường trải nhựa thẳng tắp. Nghĩ là dân đua, cô nép người sát vào vỉa hè để tránh. Một chiếc xe phóng thẳng đến chỗ Lan Du, suýt tý nữa là va vào cô rồi. Đang định cong môi lên mắng thì tên ngồi đằng sau chiếc xe lên tiếng hỏi:
-Cô là Diệp Lan Du?
Vốn là một cô gái dữ dằn nên Lan Du cũng có quen biết với nhiều dân giang hồ. Bọn này là lần đầu tiên cô gặp. Cô cảnh giác đáp:
-Rồi thì sao? Mấy người là ai?
Tên đó hừ lạnh một cái, sau đó ra hiệu cho hai tên ở sau lưng mình tiến đến giữ lấy Lan Du. Cô hét lên:
-Nè, làm cái quái gì vậy hả? Bỏ ra!!!
-Bình tĩnh nào!
Một giọng nam vang lên bên tai Lan Du, cô quắc mắt sang nhìn hắn. Một thanh niên chỉ tầm 30 trở xuống bước lại gần cô. Trên cổ hắn có xăm hình một con rồng uốn lượn với toàn thân đầy máu. Đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua cô, không quá đẹp nhưng lại rất nam tính. Hắn nâng cằm cô lên, môi nhếch lên cười đểu:
-Là ai, rồi cô em cũng sẽ biết thôi, còn vài phút ngắn ngủi để ta nói chuyện cơ mà! Đưa cô ta đi!
Ngay lập tức Lan Du bị cưỡng ép lên xe mà chẳng thể kêu la gì vì miệng cô đã bị bọn kia lấy khăn bịt lại. Sức nữ nhi thì làm sao mà có thể bằng một bọn côn đồ hung hãn như thế này được. Lúc này có muốn hét lên kêu cứu, cũng là trong ý nghĩ mà thôi………
“Minh Duy!”
Tay nắm chặt vô lăng và đang phóng xe với tốc độ khá cao, một chàng trai tự nhiên giật bắn mình rồi vô thức phanh gấp lại. Anh nghe có tiếng ai đó gọi anh….. Nhìn lại chỉ toàn là người dưng xa lạ, anh ngoảnh mặt đi và tiếp tục lái xe.
.
.
.
-Cởi trói!
Bạch Khải Long ngồi chễm chệ trên chiếc ghế làm bằng loại gỗ lim tốt nhất ra lệnh cho một tên đàn em. Tất cả đều đang ở trong một căn nhà kho hoang tàn nằm ở ngoại ô thành phố.
Lan Du cố gắng vùng vẫy không để cho tên kia lại gần, mắt cô liếc nhìn Khải Long như một kẻ thù không đội trời chung. Rất khó khăn để gã đàn em kia có thể cởi trói cho cô. Quá bực bội, gã giáng xuống má cô một cái bạt tai đau điếng:
-Con nhỏ này, nằm yên!
Bị đánh quá đau nên Lan Du chỉ còn cách nằm yên. Khi tay chân được tự do, cô trở người đạp mạnh vào bụng gã kia một cái làm hắn không kịp trở tay mà bật ngã ra đằng sau. Khải Long chau mày, ngồi thẳng người lại. Bên hông hắn có một cây kiếm có bao dát bằng vàng ròng nguyên chất. Mặt hắn bây giờ như thế nào Lan du không biết được…..ở đây quá tối, ngoài ánh sáng của mặt trăng hắt vào thì không có gì có thể dùng để thắp sáng được.
Có tiếng bước chân lại gần, Lan Du bất giác sợ hãi co rúm người lùi về sau. Giọng Khải Long phát ra giữa bóng tối rất nhẹ, cứ như hắn không hề thở:
-Những giây phút cuối cùng để sống, cô có còn gì để nói không?
-Cái gì?
Lan Du thốt lên hoảng loạn. “Những giây phút cuối cùng” là sao? Chẳng lẽ……
-Là ai đã sai các người? – Cô nghiến răng.
-Nếu cô muốn biết tôi cũng vui lòng trả lời….. Là Bảo Kim Thư đã nhờ tôi đấy!
Lan Du gần như chết lặng sau khi nghe câu trả lời tàn nhẫn kia của Khải Long. Thật không ngờ……ả rắn độc ấy…..nói Kim Thư là quỷ dữ thì chưa hẳn đúng, cô ta còn hơn cả quỷ dữ. Thì ra không muốn mọi việc bại lộ, ả đã thuê người giết Lan Du để bịt đầu mối.
-Chính các người cũng đang bị con nhỏ đó lợi dụng đấy đồ ngu!
-Cô bảo sao? Cô ta mà dám lợi dụng Bạch Khải Long này à? Tôi – con trai của một trùm mafia khét tiếng bị một con nhỏ tiểu thư õng ẹo chơi ư? Haha, thật là hài quá đi!
Khải Long cười phá lên, bọn đàn em của hắn cũng bật cười phụ hoạ theo. Lan Du cắn chặt môi….cô đang mong chờ điều gì? Người ấy sẽ đến cứu cô sao? Người con trai làm trái tim cô rung động ngay lần gặp đầu tiên…..nhưng tiếc rằng đó chỉ là một mong muốn viễn vông, vì người anh yêu….không phải là Diệp Lan Du này.
Có thứ chất lỏng gì đó ứa ra nơi khóe mắt Lan Du, rồi dần thấm vào miệng. Mặn chát! Không, không chỉ mặn…..mà còn đắng, đắng lắm! Từng giọt thi nhau rơi xuống…..như đã vỡ òa. Cô sẽ chết…..sẽ không còn được nhìn thấy nụ cười dịu dàng của anh nữa…..không thể chôn giấu tình cảm trong lòng được bao lâu nữa…..
-Làm đi!
Tiếng nói nghẹn ngào như van xin của Lan Du làm cho cả không gian nơi đây im phăng phắc. Khải Long ngạc nhiên nhìn Lan Du hỏi lại:
-Cái gì?
Lan Du mỉm cười cay đắng kiên định đáp:
-Hãy làm những gì mà các người đã thỏa thuận với Bảo Kim Thư!
Khải Long nhìn chằm chằm vào người con gái đang ở trước mặt mình. Đôi mắt chất chứa khổ đau của cô đẫm lệ đang van nài hắn, không phải van xin được sống mà là chết. Từ xưa đến giờ chưa một kẻ nào như cô gái này….. Họ van hắn tha mạng cho họ, nhưng cái họ nhận được là sự đau đớn tột cùng. Đáng lẽ để xứng với số tiền mà mình đã nhận thì Khải Long phải cho Lan Du một cái chết đúng như Kim Thư dặn dò. Nhưng bây giờ phải thay đổi rồi……
Khuô
