The Soda Pop
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327200

Bình chọn: 9.00/10/720 lượt.

in quý khách vui lòng gọi lại sau.”

Hải Thanh cảm giác như cái tin nhắn lúc nãy không phải của Hạ Quyên, anh mở hộp thư đến để kiểm tra, đối chiếu với những tin nhắn mà trước đó Hạ Quyên đã nhắn. Đúng như dự đoán, cách nhắn tin khác nhau! Vậy rốt cuộc là ai đã nhắn cái tin này? Còn Hạ Quyên hiện đang ở đâu? Hàng chục câu hỏi chưa có đáp án liên tục hiện ra trong tâm trí Hải Thanh, anh thẫn thờ đứng chết lặng ngay đó, màn hình chiếc điện thoại trên tay vẫn là tin nhắn với nội dung giả dối của một kẻ lạ mặt.

-WOA!!!!!

Hạ Quyên thích thú reo lên khi nhận ra từ phía xa xa trước mặt là màu xanh biếc lấp lánh nắng vàng của biển lớn. Cô hồn nhiên thò đầu ra ngoài cánh cửa xe để có thể ngắm rõ hơn nữa. Thanh Nguyên thấy vậy liền gắt:

-Này, thò đầu vào! Muốn bay đầu hả?

-Khi nào bay thì nói! Hứ!

Hạ Quyên giận dỗi vùng vằng ngồi lại đàng hoàng. Nguyên lén nhìn cô rồi bí mật bật một cái nút gần ghế ngồi của mình. Cái mui của chiếc Mescedes tia lửa từ từ lùi về phía sau, những làn gió biển như chỉ chờ có thế liền ập vào, mang đến cảm giác mát lạnh, sảng khoái vô cùng. Hạ Quyên vui vẻ trở lại ngay, cô hớn hở hỏi Nguyên:

-Chừng nào mới đến nơi vậy?

-Tí nữa.

-Anh chạy nhanh chút đi! Ơ…..

Chợt Hạ Quyên thốt lên 1 tiếng rồi im lặng, cứ nhìn cái gì đó hoài mà không chịu rời mắt. Nguyên khó hiểu liền quay ra xem cô đang nhìn cái gì. Dòng chữ được tạo dáng rất đẹp mắt“Hana Plaza” như có một sức hút gì đó làm Hạ Quyên ngất ngây đến lặng người.

Cô đã từng mơ thấy nó. Một trung tâm thương mại tuyệt đẹp với đầy đủ những thứ có thể phục vụ cho đời sống con người. Cô mơ thấy mình đi vào trong đó, cùng với chàng trai tóc đỏ không rõ mặt. Hai người nghịch ngợm chạy đuổi nhau rất vui vẻ trên những bậc cầu thang trong suốt.

-Hạ Quyên, em sao vậy?

Thanh Nguyên bỗng lên tiếng cắt đứt đi dòng suy nghĩ mơ hồ của Hạ Quyên. Cô cười phớt:

-Không có gì! Tôi thấy chỗ đó rất quen, mặc dù nhớ rất rõ là mình chưa vào lần nào!

-Em…….đã từng vào rồi!

-Hả?

Hạ Quyên không nghe rõ quay ra nhìn cậu. Nhưng đổi lại chỉ là tiếng gió rít nhè nhẹ của gió biển mùa thu.

*-*

Từng đợt sóng trong xanh cuộn lên tạo ra những bọt nước trắng xóa. Hạ Quyên lon ton cầm một cái chai nhỏ xíu đi nhặt vỏ sò quanh mép nước biển. Nguyên lững thững đi theo ở phía sau để hộ tống cho nàng tiểu thư xinh đẹp.

-Nơi đây thật đẹp đúng như lời anh nói!

Hạ Quyên cười tươi, vẻ mặt khó giấu nổi sự phấn khích. Thật ra cô muốn được tắm biển lắm, nhưng lại thôi vì không có đồ thay. Bây giờ đã hơn 1 giờ trưa nhưng ở đây không có một tia nắng nào. Bầu trời cao lồng lộng xanh thăm thẳm lốm đốm vài đám mây xốp mịn, cứ như những chú cừu đáng yêu với bộ lông trắng muốt.

Nguyên ngồi xuống một gốc dừa gần đó để nghỉ ngơi một lát. Tán lá rộng đung đưa tiếp sức cho làn gió thiên nhiên mát rượi. Thấy Nguyên ngồi bệt xuống một gốc cây nhìn mình, Hạ Quyên chột dạ giả lơ, cầm cái chai đầp ắp những cái vỏ ốc, vỏ sò xinh xinh lại khoe với cậu:

-Nguyên, anh xem này! Tôi nhặt được nhiều chưa!? Có cái vỏ ốc màu tím chuyển dần sang đen đẹp lắm, tôi cho anh xem nhé!

-Em đúng là trẻ con.

Bỏ ngoài tai câu nói châm chọc của Nguyên, Hạ Quyên đổ cái chai xuống nền cát vàng óng. Cô nhặt cái vỏ sò có màu tím đen lên trước mặt Nguyên khoe:

-Dễ thương chưa? Hehe, để xa nhìn nó lấp lánh còn đẹp hơn nữa kìa!

-Ừ.

-Sao vậy? Anh mệt hả?

-Không.

Hạ Quyên chu môi rất ư là khó ưa, nguýt Nguyên một cái rồi gom đống sò lại. Nguyên bật cười ha hả sau khi thấy nét mặt “khó đỡ” đó của cô. Cậu vỗ vỗ tay xuống chỗ trống kế bên mình bảo:

-Vào đây ngồi cho mát nè!

Hạ Quyên đang theo dõi cái gì đó ở dưới đất mà không thèm để ý đến Nguyên. Nghe thấy tiếng ho lớn, cô mới quay lại ngoắc Nguyên:

-Anh, lại đây xem này!

Mặt Hạ Quyên rất chi là hí hửng chỉ xuống dưới đất. Nguyên tò mò chồm người lên để xem đó là cái gì. Một con cua!

-Con cua thì có gì? – Nguyên vẫn chưa hết thắc mắc hỏi.

-Anh không thấy nó rất to sao!? – Mắt Hạ Quyên sáng lóa lên.

-To.

-Vậy thì thịt của nó sẽ rất chắc. Anh bắt nó đi, nhanh! Nó bò đi mất bây giờ.

-Ash! Em thích ăn thì nói, tôi dắt vào nhà hàng gần đây ăn!

-Ư…..tôi muốn anh bắt sống nó cho tôi cơ!

Một lần nữa Hạ Quyên lại giở “tuyệt chiêu” chu môi làm nũng của mình ra. Cô lắc lắc cánh tay Nguyên đòi cậu bắt con cua cho bằng được. Năn nỉ ỉ ôi mãi đến khi Nguyên không thể nào chịu nổi nữa, cậu mới miễn cưỡng đứng dậy đi tà tà về phía con cua đang bò lổm ngổm thẳng tiến về phía biển xanh bao la. Làm như nó có thể hiểu được đang có nguy hiểm đe dọa nên bò dồn sức rất nhanh. Hạ Quyên gào lên:

-Sắp tới biển rồi kìa. Nhanh lên! Nhanh lên!!!!!

Nguyên vùng lên chạy đuổi theo con vật bé tí đang cố hết sức trở về “ngôi nhà” to lớn của mình. Nhưng ông trời lại không thương nó……Nguyên đã nhanh tay túm lấy được một cái càng. Cậu mừng húm quay đầu về phía Hạ Quyên cười tươi rói:

-Giỏi chưa!? Bắt được rồi nè!

-Ê, sao ngốc quá vậy? Bỏ xuống nhanh lên.

-Em giỡn mặt với tôi đó hả? Kêu bắt xong rồi giờ kêu bỏ là sao???

-Tôi bảo bỏ thì bỏ ngay đi, nhanh lên, nguy hiểm đó!

-Haha, em