hế là nó nhắm mắt,trong giấc mơ
-Hãy làm theo trái tim,con sẽ đem điều tốt đến mọi người!
-Bà là ai?
Người phụ nữ bước đến gần nó
-Mẹ!
-Con là một Nữ Thần,hãy giúp mọi người!-Mẹ nó đi xa dần
-Mẹ!Mẹ ở lại với con!Mẹ!
-Ta luôn sống bên con và theo dõi con!Hãy gửi lời hỏi thăm của ta đến với pa và anh!Mẹ đi đây!-Bà biến mất
Nó tỉnh dậy”Con sẽ làm như lời mẹ nói!”Nó cười,một nụ cười thực sự…
CHAP6:
Nó đứng dậy thì Khang vào
-Em dậy rồi à!
-Vâng!
-Con nhỏ hại đó,anh cho người giam lại rồi mang cho em sử lí đó!
-Em sẽ không để cho con nhỏ đó yên đâu!
-Rồi rồi!Cô nương!
-Em đi đây!-Nó vẫy tay tạm biệt Khang rồi đóng cửa chạy về phòng.Nó đi tắm khi ra không phải mặc bộ váy trắng như thường ngày mà thay vào đó là cái áo màu trắng lệch vai làm lộ làn da trắng hồng,quần bò cá tính bó sát vào thân tôn lên những đường cong quyến rũ,chân đi đôi dày cao cổ trắng,mái tóc tím được búi gọn sau đỉnh đầu.Nó mở cửa bước ra thì gặp hắn,nó mặc kệ cứ bước đi,hắn khó chịu nhìn nó liền cầm tay nó,nó dừng lại quay sang hắn nhíu mày
-Cô chủ đi đâu?-Hắn lên tiếng (Tại sao hắn nói được?Tí mik nói cho)
-Liên quan?
-Có!Tôi là vệ sĩ của cô chủ!
-Ờ thì sao?
-Cô chủ thay bộ khác đi!-Đơn giản là hắn thích nó nên không muốn ai ngắm nó nhất là trong mấy bộ này.
-K thích!-Nó hếch mặt lên
Hắn tức lắm liền đẩy nó vào tường,hai tay hắn giữ chặt hai tay nó không cho nó cựa quậy,mặt hắn gần sát mặt nó.Nó giật mình mặt đỏ lên.
-Có thay không?
-Không!-Nó cương quyết
-Vậy thì đừng trách!-Hắn cười nham hiểm
-Anh…anh định làm gì?
Hắn không trả lời,cứ cúi dần vào mặt nó
5cm
4cm
3cm
2cm
1cm
Môi chạm môi,mặt nó giờ đỏ như quả cà chua”Wát Đờ Heo?Nụ hôn đầu của mình đã bị cướp một cách trắng trợn!AAAA…không chịu đâu!”,nó vẫn chìm trong suy nghĩ khi hắn đang tìm cách tách môi nó ra,hắn nhẹ nhàng cắn vào môi nó,nó thoát khỏi suy nghĩ đang định mở mồm mà quên đang bị “cưỡng hôn”nhân lúc hắn luồn lưỡi vào miệng nó trêu đùa quấn lấy lưỡi nó,hút hết vị ngọt từ lưỡi,nó cố gắng đẩy hắn ra nhưng không được,nó cắn vào môi hắn cũng không hiệu quả,hắn dần dần buông nó ra khi nó sắp ngộp thở
-Tên…khốn…anh…anh…có biết…đó là nụ hôn…đầu của tôi không hả?-Nó ngắt quãng vừa thở vừa chửi
-Tôi…tôi xin lỗi!-Hắn nhận ra hành động không kiềm chế được của mình
-TÊN BIẾN THÁI!-Nó hét lên rồi chạy đi,hắn thì lững thững đi vào phòng.
Nó chạy được một đoạn thì dừng lại thở rồi đi tiếp đến nhà kho-nơi giam giữ Uyên Uyên
-Tiểu thư!-Hai người canh cửa cúi chào
-Cô ta ở trong?
-Dạ!
Nó bước vào thấy Uyên Uyên đang nằm ở trong góc,chân tay trói chặt.Thấy nó bước vào Uyên Uyên khóc lóc
-Tiểu thư!Tha cho tôi!
-Tha cho cô!Được!
-Cảm ơn tiểu thư!
-Nhưng….ta có 1 điều kiện!
-Nghìn điều kiện cũng được ạ!
-Chơi một trò chơi với ta!
-Được!Đó là gì?-Uyên Uyên gật đầu không cần suy nghĩ
-Trốn tìm!
-Trốn tìm?
-Ta sẽ thả cô ra cho cô 20 phút để trốn chỉ trong biệt thự này và cấm ra ngoài.Sau 20 phút tôi sẽ đi tìm cô trong 1 tiếng,nếu qua 1 tiếng tôi chưa tìm thấy cô tôi sẽ quay lại chỗ này chờ và cô cũng vậy,lúc đó tôi sẽ thả cô ra,còn nếu cô thua phải chịu hình phạt!
-Được!
-Thả cô ta ra!
-Vâng!
Sau khi thả Uyên Uyên ra,nó ngồi trên thanh sắt
-Nào!20 phút bắt đầu!
Uyên Uyên vội vã chạy đi tìm chỗ trốn…
5 phút trôi qua…
10 phút
15 phút
20 phút
Nó bắt đầu đi tìm….từng bước chân nhẹ nhàng đi trên nền,tiếng nhịp tim đập nhanh hơn.1 người trốn,1 người tìm…TRÒ CHƠI ÁC QUỶ BẮT ĐẦU…..
——
CHAP8:
Sáng sớm nó đã bị đánh thức để chuẩn bị lễ đăng quang lại.Nó mặc trên mình bộ váy trắng tinh khiết,mái tóc búi cao lên,trang điểm nhẹ.Bây giờ nhìn nó rất đẹp và ánh mắt đã có sự sống hơn nhưng vẫn còn ánh lên lạnh lùng,vô cảm.Nó ngắm mình trong gương
-Con sẽ làm như mẹ nói!
Nó mở cửa bước ra,tất cả mọi người đứng ngoài kể cả hắn cũng phải đơ người trong vài phút.Nó vẫn bình thản bước đi,ra đến cổng đã có một chiếc xe sang trọng chờ nó.Pa nó từ trong bước ra
-Con gái!Đây là ước nguyện cuối cùng của mẹ con!Hãy thực hiện thật tốt nhé!Từ giờ cha không bảo vệ con được rồi!Ta chỉ mong con chấp nhận người cha này!-Papa nó
-Con sẽ thực hiện tốt!Papa nhớ đến thăm con thường xuyên nhé!-Nó
-Con…con vừa gọi ta là gì?
-Papa!
-Cuối cùng con cũng chịu gọi ta!-Ông ôm cục cưng của mình vào lòng
-Chúng ta đi thôi!
Nó và papa nó đi vào trong xe rời xa biệt thự thân quen mang đầy tuổi thơ của nó và mẹ.Khang và hắn thì đi đằng sau cùng nhiều vệ sĩ khác hộ tống nó.
Sau 2 tiếng ngồi trên xe cuối cùng cũng đã đến.Nó bước xuống xe trước mặt nó là một cung điện nguy nga lộng lẫy to gấp 3,4 lần biệt thự của nó sống.Nó khoác tay cha nó bước vào…Bên trong có rất nhiều vị khách quý những người tai to mặt lớn trong xã hội,ai cũng nhìn nó một cách cung kính
-Nữ Thần vạn tuế!
Nó xua tay tỏ ý “Đứng lên” rồi rời tay papa ngôi trên ghế được làm bằng vàng,họa tiết tinh xảo.
-Thưa mọi người!Hôm nay là lễ đăng quang của Nữ Thần!Cảm ơn mọi người đã tham dự buổi tiệc!
Mọi người vỗ tay vui mừng trong đó cũng kèm theo những ánh mắt trái tim,những cái nhìn ngưỡng mộ,ghen tị n