g lễ đường ngơ ngác nhìn nhau rồi bỏ về.Lễ cưới bị hủy.Hắn đến trước nhà nó bấm chuông nhưng không thấy ai ra.Khánh thì ngủ mất rồi còn ai đâu.Hắn nhập mật khẩu rồi bước vào (Hắn lén nhìn nó lúc nhập mật khẩu).Hắn tìm khắp tầng 1 nhưng không thấy.Lo lắng trong lòng dâng lên,hắn chạy lên phòng nó chỉ thấy phòng trống trơn và có một bộ váy cưới vứt trên giường.Hắn quì xuống trước cửa phòng
-Không thể nào!
-Có thể đấy!-Khánh đi đến
Hắn nghe tiếng Khánh thì nhảy đến
-Băng đang ở đâu?Nói cho tôi biết!
-Anh đi lấy cô người yêu cũ của anh đi!Đừng làm khổ Băng nữa,vì anh mà 5 lần 7 lượt Băng mất tích rồi bị bắt cóc cuối cùng là suýt chết lần này còn lôi cả người yêu của anh vào nữa,anh vui chưa khi làm trái tim Băng vỡ!
-Tôi….
-Anh đi đi!Băng không muốn nhìn thấy anh nữa,con bé đi rồi và không bao giờ trở lại nữa đâu!-Khánh nói rồi bỏ đi để lại hắn đứng suy nghĩ.Sau đó,hắn lững thững bỏ về và sai người đi tìm nó khắp cả đất nước này nhưng không tìm thấy.Hắn cho cả người sang Mĩ nhưng không tìm thấy.Hắn vẫn đi làm nhưng trở lại con người lạnh lùng,hàng ngày không ngừng tìm nó.
Và kết quả là nhận được tin nó bị tai nạn và đã mất,hình ảnh nó nằm trước đầu xe ô tô,máu chảy từ đầu ra loang ra đường.Đó là sự thật chính mắt hắn nhìn thấy lần này là thật không phải giả nữa.
Còn nó…..
Đó chỉ là tin giả.Nó và papa,Khang sống ở trên một hòn đảo nhỏ,căn biệt thự được xây ở giữa đảo bao quanh là cây,rừng và thú dữ do nhà nó nuôi để canh chừng.Ở đâu cũng gắn camera theo dõi và báo động.Nó sống trong đau khổ nhưng dần dần cũng vơi đi vì có Khang hay papa thường xuyên an ủi và có bé hổ Yun hay chơi đùa với nó.
CHAP19:
Cảnh Báo:Có 18+.Mình viết lần đầu nên còn non.Có gì sai xót mong m.n bỏ qua!
———
Ngày trôi qua như bình thường.Tối hôm nay hắn được mời đến dự buổi tiệc trên thuyền.Hắn có ý định không đi nhưng vì đó là người bạn thân nên hắn nhất định phải đi.
Trên du thuyền đang trôi giữa biển…Sóng nổi lên cuồn cuồn,bầu trời mây đen xám xịt,gió nổi lên cuồn cuộn.Một đoạn sóng mạnh nổi lên làm con thuyền không kiểm soát được nên va vào vách đá và con thuyền chìm dần.Hắn nhảy xuống biển và bơi đến một hòn đảo gần nhất vì ở dưới nước quá lâu nên khi vừa lên được đảo hắn đã ngất xỉu.
Hòn đảo đó là hòn đảo mà nó đang sống,nó đi kiểm tra camera nhưng cũng chỉ phớt qua nên không thấy hắn đang nằm ngất trên bờ.
Sáng hôm sau…..
-A!-Hắn chống tay dậy xoa xoa vết thương.
-Đây là đâu nhỉ?-Hắn nhìn quanh rồi đứng dậy đi vào rừng.Đang đi thì nó gặp Yun.Yun được huấn luyện rất chặt chẽ và tấn công con mồi một cách nhanh gọn.Yun lao vào hắn,hắn né được rồi bất thình lình Yun nhảy vào người hắn làm hắn ngã xuống,Yun gầm gừ định xơi hắn thì nghe tiếng gọi
-Yun!Em ở đâu?
-Giọng nói này….!-Hắn
Nó thấy Yun thì chạy đến mà không thấy hắn đang căng hết mắt lên nhìn nó.Yun rời hắn chạy đến cạnh nó dụi dụi vào chân.Nó vuốt ve Yun,hắn đứng lên đi về phía nó
-Băng!
Nghe tiếng gọi nó giật mình quay lại”Thiên”nó bối rối trong lòng nhưng không hiện ra ngoài,ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn rồi quay qua Yun coi hắn như không có
-Về nhà thôi Yun!-Nó bước đi.Hắn chạy kéo tay nó lại
-Em vẫn còn sống!
-Anh thấy thất vọng vì tôi chưa chết chứ gì?Yên tâm đi tôi không cản trở hai người đến với nhau đâu!Và tôi sẽ không bao giờ để anh coi như con ngốc đâu!Bây giờ thì đi đi,anh không xứng chạm vào người tôi!-Nó giật mạnh tay ra khỏi tay hắn rồi khuất dần trong rừng.
Hắn đứng chết chân tại chỗ.
-Em sẽ không trốn thoát khỏi anh được nữa đâu!Anh tìm thấy em rồi nhé!CÔ CHỦ!-Hắn cười rồi bước đi.
Nó sau khi về tới biệt thự thì chạy nhanh lên phòng đóng chặt cửa vào rồi gục xuống giường khóc.
Tối……….
Hắn đột nhập vào biệt thự,đánh ngất một tên vệ sĩ rồi lấy quần áo cải trang,tóc để che đi một bên mắt.Hắn đi tìm phòng nó rồi dừng trước một cánh cửa.Chả biết thế nào hắn có cảm giác nó ở trong nên mở cửa bước vào.Hắn ngạc nhiên khi căn phòng giống y căn phòng ở biệt thự trước và đặc biệt hơn là nó đang ngủ ngon lành nhưng đôi mắt xưng lên vì khóc.Hắn xót xa đến nằm cạnh rồi ôm eo nó kéo vào sát mình.Nó giật mình tỉnh dậy.Khuôn mặt đó,mùi hương đó,vòng tay đó….
-Thiên!-Nó ngạc nhiên rồi vùng ra khỏi người hắn
Hắn ôm nó thật chặt rồi đè nó xuống,chiếm trọn đôi môi đỏ mọng của nó,tách môi nó ra luồn lưỡi hắn vào trêu đùa với lưỡi nó rồi từ từ di chuyển xuống cổ rồi xuống bờ vai trắng hồng
-Ưm..ưm…dừng..g…l..lại!-Nó thở khó nhọc
Hắn tỏ vẻ không vừa lòng
-Em không thích?
-Em…
Nó đang lúng túng thì hắn cúi xuống hôn nó,tay lần mò vào trong váy rồi hắn xé toạc vứt sang một bên để lộ thân hình hoàn hảo,quyến rũ,hắn bỏ luôn cả đồ lót nó ra
-Không được!-Nó lấy tay che ngực
Hắn cầm hai tay nó quàng ra sau cổ mình.Nó mặt đỏ lựng lên,hắn tiếp tục hôn lên làn da trắng không tì vết.Chỗ nào hắn đi qua đều để lại những vết đỏ để đánh dấu chủ quyền.Tay hắn vê vê nhũ hoa,nắn bóp nhẹ nhàng,nó khẽ rên lên kích thích hắn.Hắn bỏ luôn quần áo mình ra,nằm ép lên người nó,làn da hắn cọ xát với da nó,cả người nó và hắn nóng rực lên đầy dục vọng.Hắn từ từ di chuyển xuốn