-Có dạy hay k cũng thế thôi, cậu đừng phí thời gian làm gì_Ngọc nói
-Chưa thử làm sao biết. Nào!_Kiệt kéo Ngọc dậy
-Phuơng dạy mình, cô giáo cũng dạy mình, những người đó đều nấu ăn lâu năm, nhiều kinh nghiệm mà còn k dạy nổi mình, liệu cậu có làm được k?_ngọc nói
-Có nhiều kinh nghiệm chưa chắc đã dạy hay. Với lại mình có phuơng pháp giảng dạy riêng_Kiệt nháy mắt rồi kéo Ngọc về phía bếp, lục trong tủ lạnh ra những nguyên liệu còn sót lại, bày Ngọc nấu vài món đơn giản
……….
-Trước hết, 1 món ăn ngon k chỉ cần phải ngon miệng, hợp khẩu vị mà còn cần phải đẹp mắt và hợp vệ sinh, đảm bảo cho sức khỏe có đầy đủ các chât dinh dưỡng cần thiết. Muốn làm được đó, trước khi nấu ăn cần phải rửa sạch tay và dụng cụ làm bếp. Tiếp đó, khả năng nêm nếm, trang trí cũng rất quan trọng. Hôm nay, mình sẽ bày cậu cách cắt tỉa rau quả sao cho đẹp mắt vì khi đánh giá 1 món ăn ngon hay dở, điều mà họ đánh giá trước tiên là độ thẩm mĩ của món ăn. Cắt tỉa hoa quả k khó, chỉ cần 1 chút khéo léo và tỉ mỉ là được, cậu xem nhé_Kiệt vừa nói vừa làm
_Bây giờ cậu thử làm cho mình xem
Ngọc bắt đầu cầm con dao nhỏ lên mà tay run run cắt từng khúc. Kiệt như 1 người thầy khó tính, hễ Ngọc làm sai là lại bÞ ăn cốc nhưng bù lại Kiệt lại giảng và làm lại cho Ngọc xem
……….
Dù kiệt có vui vẻ tới đâu, có tận tình tới đâu đi chăng nữa thì với 1 cô học trò th¬îc dạng khó đào tạo như Ngọc thì cũng phải cáu gắt, tỏ vẻ k hài lòng. Điều này cũng làm Ngọc cảm thấy áp lực và cáu gắt, cô quay lại phía sau, đinhj hét lên là :” Tớ k làm nữa” nhưng thật k may, con dao Ngọc đang cầm trên tay vô tình lướt qua tay cánh tay trái của Kiệt, tạo ra 1 đường cắtm thật ngọt, máu bắt đầu ứa ra
-Á_Kiệt hét lên
-Xin…lỗi..cậu…k…sao…chứ? Mình…mình…mình xin lỗi_Ngọc hoảng loảng,tay buông thõng làm con dao còn đang rướm múa rơi bịch xuống đất
-Chà_Kiệt nhìn vết thương_Cậu đang trả thù tớ đấy à? Ác thế?_Kiệt vons dĩ chỉ định chọc NGọc thôi, vì những vết thương thế này cËu đã gặp k dưới 2 lần. Nhưng….
-Mình…mình k cố ý…câuj…câuj đừng hiểu làm…mình đi…lấy hộp sơ cứu…cho cậu_NGọc hét lên rồi chạy đi
Sau tiếng cửa tủ mở là hàng loạt những âm thanh vang lên cùng lúc với những chiếc tách, dĩa, chén,…chạm đất
Ngọc cầm hộp cứu thương chạy về phía Kiệt, ngồi xuôngs rồi vụng về lấy từng thứ 1 ra, tay run run tưởng chừng như k còn đủ sức để nắm lấy thứ gì
-Ngọc..bình tĩnh, mình k sao đâu_Kiệt nói để trấn an Ngọc
Ngọc k nói gì, chỉ chăm chăm nhìn vào vết thương kia, khuôn mặt vẫn k thể tan hết nỗi lo lắng
-Ngọc, bình tĩnh nào. mình chỉ đùa thôi, mình k sao đâu_Kiệt nói rồi nắm lấy đooi bàn tay của Ngọc, giữ chặt như để truyền vào đó cảm giác an toàn và vững chãi. Một lúc sau, khi đooi bàn tay trắng ngần của Ngọc đã k còn run nữa, khi khuôn mặt của NGọc đã trở về với vẻ bình thường. kiệt mới buông tay Ngọc ra
-Để mình băng bó cho cậu_Ngọc hít 1 hơi dài rồi bắt đầu cầm lọ thuốc sát trùng lên
1 lúc sau…..
-Xong rồi_Ngọc nói với vẻ mặt vui vẻ, ngước lên nhìn Kiệt trong lúc đang lấy tay lau đi những giọt mồ hôi
-Um_Kiệt luống cuống cúi mặt xuống cánh tay trái, nơi bây giờ đã có thêm 1 gải băng màu trắng ngự trị. Thật ra nãy giờ, đôi mắt Kiệt chỉ chăm chăm nhìn vào khuôn mặt của Ngọc mà thôi
-Xin lỗi cậu vì nó k được đẹp. mình nghĩ ta nên xuống phòng y tế thì hơn_Ngọc nói trong khi đang thu dọn hộp cứu thương
-K sao. Vậy cũng đẹp rồi mà_Kiệt cười
-uk
-Nè, ngồi xuống đây đi, cái đó để lát nữa dọn cũng được_Kiệt nói
-Sao? Có chuyện gì à?_Ngọc hỏi rồi ngồi xuống cạnh Kiệt
-Sao lúc nãy cậu lại vậy? Sao run thế?_Kiệt hỏi
-Mình…mình sợ máu_Ngọc vơ đại 1 lí do
-Mình k tin. Thủ lĩnh 1 bang hội mà lại sợ máu? Cậu nghĩ mình tin vào điều phi lí đó hay sao?_Kiệt nói
-Mình…mình nói thật à_Ngọc nói, đôi mắt k dám nhìn thẳng vào Kiệt
-Nói đi. Cậu còn nhớ trước đây cậu còn nở mình 1 lời hứa k? Lời hứa thay lời xin lỗi của cậu gửi đến mình khi cậu nói mình k phải con trai ấy. Bây giờ chính là lúc mình muốn cậu thực hiện lời hứa đó. Hãy nói thật cho mình biết, từ giờ trở đi, cậu k được nói dối mình bất cứ 1 điều gì cả_Kiệt nói
-Um…lúc…lúc đó…_Ngọc lắp bắp
-Sao?_kiệt hỏi dồn
-Vì…vì..vì mình sợ mất cậu!_Ngọc hét lên rồi bỏ chạy ra ngoài
Còn 1 mình Kiệt trong phòng với khuôn miệng k thể khép lại được, 1 nụ cười, thật tuơi và cũng thật đẹp…………
-NGọc, nãy giờ 2 người ở đâu vậy? Nhất trường mà bùng tiết hơi nhiều đấy nhé_Phương chọc
-Ờ thì….trong phòng nấu ăn_Ngọc ấp úng
-Cái gì ? Cậu chịu vào đó á?_Vũ ngạc nhiên
-Kiệt…Kiệt dạy mình nấu ăn_Ngọc ngượng nghịu
-Ha ha ha, vậy mà hôm trước có đứa còn tuyên bố sẽ k bao giờ vào bếp thêm lần nữa ấy_Phương cười, trêu Ngọc
-Thế cậu có học hỏi được gì k?_Phong hỏi
-um…tạm thời thì chưa_Ngọc cười trừ
-Ha ha ha, NGọc mà, biết nấu ăn thì trời sập_Phương và Vũ cùng cười
-Ủa, sao mấy đứa chọc Ngọc dữ vậy?_Lâm đứng đó nãy giờ, hỏi
-Hi, tại anh mới tới nên k biết thôi chứ Ngọc mà vào bếp nấu ăn thì kinh khủng lắm. Mấy cô dạy nấu ăn k bao giờ dám cho Ngọc thực hành vì sợ cái bếp tang hoang_Trinh giải thích
-Kệ mình_Ngọc nói
-Thôi, k