ứng dậy liền có thái giám đến tuyên chỉ, nói là Hoàng thượng hạ chỉ để cho chủ tử các cung chờ trong cung chính mình, không cần đi Ninh Tú cung, đợi cho Quý phi sinh hạ hoàng tử lại đi chúc mừng.
Đợi hắn rời đi, Chu Anh liền quay về giường: “Bách Hợp, ta nghỉ một lát, có tin gì thì đánh thức ta dậy.”
“Vâng, thưa chủ tử.” Bách Hợp thay nàng dịch dịch góc chăn liền đi gian ngoài.
Chu Anh ngủ rất say, giờ mẹo mới thức dậy, hơn nửa ngày mới nhớ tới chuyện đêm qua: “Bách Hợp, trong Ninh Tú cung có động tĩnh gì không?”
“Hồi bẩm chủ tử, tạm thời chưa có ý chỉ đến truyền.” Vừa mới dứt lời, An Thanh Bình liền vội vào bẩm báo.
“Chủ tử, lúc nãy có công công báo lại, Trương quý phi Ninh Tú cung sinh hạ một vị tiểu công chúa.”
Chu Anh gật gật đầu, vội vã đi Ninh Tú cung xem cuộc vui: “An Thanh Bình đi khố phòng lấy ngọc bội bạch ngọc kia ra đi, tặng chúc mừng cho quý phi không thể tốt hơn. Lục La thay ta sơ búi tóc đơn giản chút, quý phi có công chúa, ta nên sớm đi chúc mừng.”
Trong Ninh Tú cung đã tới không ít phi tần, nhưng rất nhiều khuôn mặt có chút tiều tụy, làm như vừa trải qua gắng sức vượt cạn như quý phi.
Chu Anh nhìn đế hậu hai người trên thượng vị, biểu tình Hoàng đế là một trạng thái bí hiểm và cười nhạt, mà Hoàng Hậu cũng thần thái sáng láng giống nàng, ý cười so với hoàng đế sâu vài phân.
“Hoàng Thượng, Quý phi nương nương tỉnh.” Nô tỳ Oanh Nhi đi ra bẩm báo.
Gia Nguyên đế lúc này mới đứng dậy: “Đi, đi nhìn chủ tử nhà ngươi một chút.”
Trong phòng vẫn còn có chút mùi máu tanh, Chu Anh đi theo vào, liền nhìn thấy Trương quý phi sắc mặt suy yếu tựa vào trong lòng Hoàng đế, trên mặt có ba phần thất vọng: “Thần thiếp vô năng, không sinh hạ hoàng tử cho Hoàng Thượng, mong rằng Hoàng Thượng thứ tội.”
“Vô luận là hoàng tử hay công chúa, trẫm vẫn sẽ đối xử bình đẳng. Lời này của ái phi là đang ám chỉ trẫm đối với đại công chúa không tốt sao?” Gia Nguyên đế nắm tay nàng, cười trêu nàng.
Hay cho một bức tranh phu thê thâm tình mật ý, trong lòng Chu Anh miễn cưỡng nghĩ, lần này diễn ân ái một là cho mọi người trong hậu cung nhận thức được địa vị Hoàng Hậu không lớn bằng lúc trước, hai là nâng đỡ bè phái quý phi chống lại bè phái Hoàng Hậu, nào có vài phần thiệt tình ở bên trong?
Các cung đều theo thứ tự chúc mừng quý phi, đưa lên hạ lễ liền rời đi, Gia Nguyên đế trực tiếp lâm triều.
Cuối thu đầu đông, thời tiết sáng trong chiếm đa số, trong tia nắng ban mai, hình dáng đám mây ở xa ngàn dặm đều rất rõ ràng. Chu Anh hít vào một hơi thật sâu, cảm thấy từ thân đến tâm thấm lạnh thoải mái.
“Dung hoa muội muội thân mình không khoẻ sao?” Phía sau vang lên giọng nói ôn nhu quan tâm.
Chu Anh quay đầu lại, hướng người cười trong suốt phúc thân: “Thỉnh an Sung nghi tỷ tỷ, muội muội cũng không có gì không khoẻ.”
Tiêu sung nghi nâng tay nàng: “Muội muội không cần đa lễ, trên đường hồi cung nhìn thấy muội ở trong này, nghĩ đến muội thân mình không khoẻ. Hay là đã đánh mất cái gì sao?”
“Làm phiền Sung nghi tỷ tỷ vì muội lo lắng, muội muội quay về Lan Tâm đường đi qua nơi đây, cảm thấy có một mùi thơm thập phần dễ ngửi, liền nghỉ chân một lát mà thôi.” Chu Anh cười giải thích.
“Bên kia Trường Xuân cung của Kỳ quý tần có hàn lan đang nở, muội muội muốn đi nhìn một lần không?”
“Hoa lan u nhã cao thượng, thật sự là giống tâm tính Quý tần nương nương. Muội muội bất quá là cái tục nhân, không đam mê thanh cao này, ngửi cũng không, thưởng thức cũng sẽ không.” Chu Anh lắc lắc đầu, Kỳ quý tần sâu không lường được, nàng luôn luôn kính nhi viễn chi. (Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tượng nào đó)
“Thục phi nương nương ngày xưa cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, hiện giờ Thư dung hoa sao lại khiêm tốn, tỷ tỷ cũng là không tin.” Tiêu sung nghi đang nói liền nhìn thấy phía trước có tảng đá trên đường: “Nhanh đi đem tảng đá dời đi, Thư dung hoa hiện giờ mang long duệ, các ngươi phải để ý chút.”
Lan Tương cùng Lục La tiến lên đem tảng đá dời đi, Tiêu uyển nghi lại lôi kéo tay nàng thân thiết mở miệng: “Tỷ nghe nói các công tượng ở bên kia mới đào cái ao, dẫn nước ôn tuyền vào cung, trong ngày mùa đông hoa sen cũng có thể ra hoa, muội muội cùng tỷ tỷ đi nhìn một chút náo nhiệt đi.”
Chu Anh cảm thấy phàm là mời đi nơi mép nước nhất định không phải chuyện tốt, liền từ chối nhã nhặn: “Trong lòng muội muội rất muốn cùng tỷ tỷ đi, nhưng sáng hôm nay thức dậy có chút sớm, hiện nay rất buồn ngủ, muốn hồi cung nghỉ ngơi.”
“Muội muội mệt mỏi, tỷ tỷ liền tiễn muội hồi cung đi.”
Chu Anh nhìn Tiêu sung nghi này tựa hồ rất kiên trì, chỉ đành phải bất đắc dĩ mở miệng: “Sung nghi tỷ tỷ có chuyện muốn nói với muội muội?”
“Muội muội quả nhiên là người thông minh, một chút liền thông.” Tiêu sung nghi lại cười cực kỳ thân thiết: “Vậy liền không ngại tỷ tỷ đi trong cung muội ngồi một chút đi.”
“…” Chu Anh cảm thấy não của Tiêu sung nghi này có vấn đề.
“Hôm