Chia Ly Là Màu Tím

Chia Ly Là Màu Tím

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325115

Bình chọn: 8.5.00/10/511 lượt.

ười mấy năm. Tôi thù ông hơn cả thằng Minh nó thù nữa ông biết không?

Ông Trung cúi đầu, không trả lời. Bà Liên căm hận nhìn ông:

– Nếu ông không sợ con Nghi khổ thì ông cũng giấu nhẹm luôn chuyện này phải không? Ông trốn tội lỗi của mình để mặc tối buồn khổ suốt đời phải không?

Ông Trung nói nhỏ:

– Bà muốn mắng chửi tôi bao nhiêu cũng được. Nhưng hãy bảo vệ con Nghị Đừng nói gì với thằng Minh hết. Tôi không muốn con gái tôi lãnh hậu quả chuyện tôi làm.

– Dĩ nhiên tôi phải bảo vệ nó rồi. Cũng may ông còn sót lại chút lương tâm của người cha đấy. Nhưng ông ráng mà giấu tung tích cho kỷ. Lo mà chuộc lỗi với nó đi.

Chợt nghĩ ra, bà lạnh người:

– Nhưng làm sao ông trốn được anh Bảy Ngọc, còn ba năm nữa ảnh mãn hạn tù đấy.

Ông Trung nhìn bà chăm chăm:

– Bà có cách nào thuyết phục ảnh không?

Bà Liên tư lự:

– Tôi nghĩ có thể ảnh sẽ im lặng. Dù sao thì ảnh cũng phải nghĩ tới hạnh phúc của con cái chứ.

– Tôi cũng hy vọng như vậy.

Ông Trung đứng dậy:

– Xem như tôi giao con Nghi lại cho bà. Bà hãy lo cho nó thay tôi. Tôi về.

Bà Liên đứng dậy tiễn ông ra cửa. Rồi quay vào, ngồi lặng một mình trong phòng khách, bỗng cảm thấy bất an như đứng trên miệng núi lửa. Không biết đến ngày nào nó sẽ bùng nổ. Bất giác bà thở dài.

Bà chợt đứng dậy, đến bên điện thoại bấm số máy của Phương Nghị Nhưng cô đã đi học. Bà đành nhắn người nhà bảo cô đến. Rồi vội thay đồ đi chợ, quýnh quáng chuẩn bị bữa ăn trưa đón Phương Nghị Khi giữa chừng công việc, bà trào nước mắt vì sung sướng.

Ông Trung mệt mỏi trở về công ty Liên Cương. Cuộc làm việc với Đông làm ông thấy căng thẳng, ngao ngán. Thằng con trời đánh chỉ biết phung phí tiền chứ chẳng biết làm kinh tế, càng ngày ông càng cảm thấy tinh thần bị lụn bại bởi tuổi già và sự khổ tâm về con cái. Ông đặt hết hy vọng vào Khắc Minh. Nhưng giờ đây thì cả Khắc Minh cũng trở thành mối đe dọa ghê gớm. Thời gian gần đây ông thấy mệt mỏi vô cùng. Ông bước vào văn phòng. Ở đó có người phụ nữ đang đợi ông. Bà Ngọc.

Cô thư ký Ngọc Thanh nhìn chăm chăm vẻ mặt hốt hoảng của ông chủ. Lần đầu tiên cô thấy ông như vậy trước một người khách. Nó làm cô tò mò ghê gớm.

Bà Ngọc đứng dậy, tươi cười:

– Không muốn tiếp tôi sao, ông Thành?

Ông Trung như sực tỉnh:

– Mời bà vô đây!

Cả hai vào phòng trong. Ngọc Thanh đứng dậy, nhón chân đứng lên ghế nhìn qua khung bóng. Ngực đập mạnh vì hồi hộp. Cô căng mắt hết nhìn ông Trung đến nhìn bà Ngọc.

Ngồi ngửa người ra ghế. Bà Ngọc nhìn ông Trung, cười đầy vẻ tự tin:

– Vậy là con trai tôi sẽ cưới con gái ông. Ông có thấy buồn cười không ông Thành? Tôi biết hết rồi đấy.

Ông Trung lầm bầm nhìn bà:

– Tôi thấy không có gì đáng cười hết. Bà muốn ám chỉ cái gì?

Bà Ngọc nhún vai:

– Con trai tôi có hiếu với ba nó lắm. Một khi biết ông là ai, nó sẽ không để ông yên đâu. Ông coi chừng đấy.

– Tôi nhắc lại, bà muốn gì?

– Theo ông thì tôi muốn gì?

Ông Trung nhếch môi:

– Tôi già rồi, nó có giết chết cũng không sao. Bà cứ nói với nó đi, xin mời bà.

– Đừng nói cứng như vậy ông Thành à, cái mạng già của ông thì kể gì. Nhưng còn con gái ông thì sao nhỉ? Chẳng lẽ con trai tôi chịu cưới con của một người… gì nhỉ ông Thành?

– Bà là người phụ nữ trơ tráo nhất mà tôi mới thấy.

Bà Ngọc nhún vai:

– Đâu có trơ tráo bằng ông. Đi dụ dỗ vợ người khác mới là đồ tồi tệ hơn. Tôi ngày xưa bất quá chỉ có tội là nhẹ dạ. Tội đó đâu có lớn bằng ông.

– Bà cần bao nhiêu tiền?

– Tiền hả? Tôi cũng không cần lắm.

– Bỏ bài xuống đi, tiền mới là thứ bà cần. Bà muốn bao nhiêu?

– Tùy ông.

– Tôi phải mua sự im lặng này đến bao giờ?

– À, cái đó cũng tùy ông.

Ông Trung ngửa ra lưng ghế, nhìn bà Ngọc một cách ghê tởm:

– Thế bà không nghĩ rằng nếu không cưới con gái tôi, thằng Minh cũng đau khổ à? Lương tâm người mẹ của bà để đâu?

Bà Ngọc điềm nhiên:

– Trên đời này không phải chỉ có con Nghi là người đẹp, tôi thừa sức tìm cho nó đứa con gái không thua con Nghị Con trai tôi đâu có tệ phải không ông Thành?

Ông Trung không nói gì, chỉ mở tủ ký ngân phiếu, rồi khinh bỉ ném trước mặt bà Ngọc:

– Cầm lên và đọc xem bao nhiêu đó đủ chưa.

Bà Ngọc tỉnh bơ đọc kỹ mấy con số, rồi cười thản nhiên:

– Cũng tạm.

Bà đứng lên cầm xắc tay:

– Tạm biệt nhé.

Bà thong thả đi ra cửa. Ông Trung đi phía sau bà, đóng cửa nghe rầm một tiếng. Điều đó hình như không làm bà Ngọc bị xúc phạm lắm. Bà mỉm cười đầy thỏa mãn, vì dù sao cũng đã đạt được mục đích của mình.

Nhưng qua bàn Ngọc Thanh, bà khẽ vẫy tay:

– Bác về nghe.

Ngọc Thanh làm ra vẻ vô tư ngẩng lên:

– Dạ, bác về.

Còn lại một mình. Cô đứng dậy, mặt lộ vẻ hân hoan. Có nằm mơ cô cũng không tin nổi mình là người nắm giữ bí mật của gia đình ông Trung. Thậm chí nắm giữ cả hạnh phúc của Phương Nghi.

Bây giờ cô biết làm gì hơn là chờ Khắc Minh về.

Càng nghiền ngẫm mọi việc, cô càng thấy khấp khởi hy vọng. Như cuộc đời sắp lát sáng trăng. Cô nhất định tận dụng ưu thế mà mình có được để được Khắc Minh.

Hơn nữa tháng sau Khắc Minh về. Ngọc Thanh hồi hộp chờ gặp riêng anh. Nhưng Khắc Minh không về công ty, mãi hai ngày sau đó cô mới thấy anh đến


Ring ring