Old school Swatch Watches
Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Tác giả: Lâm Phong Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329873

Bình chọn: 10.00/10/987 lượt.

ly rượu lên, lặng lẽ thưởng thức.

>_<

Bối Bối khóc như mưa, chẳng lẽ bắt cô nói rõ: Hiểu lầm yêu nghiệt đại nhân ngươi cùng ta có JQ, cho nên mới dùng chiếc cốc của ta, gián tiếp hôn môi?!

Nhìn thấy ánh mắt trêu tức của hắn, hiểu được chính mình lại bị trêu đùa.

Áp lực dưới đáy lòng bùng nổ! Lật bàn……

Coi ta là tiểu bạch thỏ a?! Con thỏ đến lúc bực lên cũng sẽ cắn người!!

Cô mãnh mẽ ngẩng đầu, nói rõ từng chữ: “Hiểu lầm anh đối với tôi có ý tứ!”

“Không có hiểu lầm a!” Yêu nghiệt đại nhân tựa lưng vào ghế ngồi, ném ra quả bom thứ nhất.

( ̄口 ̄)!

“Nếu không phải hiểu lầm, cần làm sáng tỏ cái gì?” Yêu nghiệt đại nhân chống cằm, ném ra quả bom thứ hai.

( ̄口 ̄)! !

Nhìn cô trợn tròn mắt, dường như có chút không kiên nhẫn, hắn đưa người tới gần cô, tiếp tục dội mấy tấn bom: “Sau lưng mắng tôi đần độn, sau lưng tôi vụng trộm hẹn hò cùng người đàn ông khác, nói tôi không thể thỏa mãn được em, hại tôi bị thương, hơn nữa còn nói không cần một đêm tình với tôi, như vậy đắc tội với tôi, thật sự rất phiền toái a!”

( ̄口 ̄)! ! !

“Cái kia, cái kia, không phải nói, sao lại nói chuyện này?! Một, một đêm, một đêm tình, là việc của tôi – việc tư của tôi a!” Bối Bối biến thành lắp bắp, cố gắng không bị phân tâm, cuối cùng vẫn nghẹn họng nhìn trân trối, ý đồ giãy dụa: “Không cần tùy tiện đùa giỡn!”

Hai tròng mắt của Tỉ Hà Di càng trầm, đứng dậy, hai tay vịn ở ghế của cô, chậm rãi tiến sát : “Đùa giỡn?! Sao?!”

Sau khi một tiếng “Sao?!” được cất lên. Âm thanh kết thúc, khuôn mặt tuấn mỹ bỗng nhiên tiến lại gần, ấm áp dừng ở đôi môi cô, mang theo mùi xạ hương ngọt ngào, hơi thở nam tính trực tiếp đem Bối Bối chết lặng.

Trong đầu oanh một tiếng……

Nụ hôn bất ngờ làm Bối Bối mở to miệng định hét lên, lại bị vật xa lạ mềm mại dễ dàng xâm nhập, mang theo hương vị của Balestard xâm nhập vào miệng cô, đầu lưỡi vuốt ve tìm tòi.

Lại tiếp tục thay đổi cường độ, dùng sức hút lấy đầu lưỡi của cô, dây dưa quấn quýt……

Một nụ hôn kiểu Pháp thật sâu, không chút khách khí chiếm giữ!

Hắn vươn tay giữ lấy cằm của cô đang vô thức lắc lắc, lại lần nữa, hôn thật sâu, đoạt lấy ngọt ngào trong miệng của cô, kết hợp với của hắn, sau đó trả lại cho cô……

Trong phòng chỉ có tiếng hừ nhẹ và tiếng tim đập như trống của Bối Bối, cả người cô đều nóng lên, mà nguồn nhiệt như nước chảy xuôi, từ miệng hắn truyền đến miệng của cô, sau đó theo cấu tạo của cơ thể, dọc xuống vùng bụng, ấm áp tràn ngập.

Thần trí của cô đang ở trong tình trạng vô thức, thân thể dường như muốn nổ mạnh, nhưng lại không có chút khí lực, chỉ có thể xụi lơ ở trong lòng hắn, mặc hắn cắn nuốt đôi môi của mình.

Cắn mút một hồi lâu, Tỉ Hà Di do dự rời khỏi đôi môi của Bối Bối, đầu lưỡi vẫn còn khẽ liếm cánh môi bị hôn đến sưng đỏ của cô.

Đôi mắt bị kích tình nhìn thẳng vào đôi mắt đang kinh ngạc của cô, giọng nói mờ ám bổ sung:

“Tôi đề nghị em tốt nhất nên lấy thân tạ lỗi!”

Chương 31: Thành thực nhất chính là thân thể (1)

Lấy thân chuộc tội?!

Bối Bối trợn tròn mắt, nắm chặt áo của yêu nghiệt đại nhân, há to miệng dồn sức trả lời:

“A a….. A a .…hắt xì…….. Khụ khụ……”

Vi – rút cũng không để ý đến đây đang là tình trạng như thế nào, nó muốn tàn sát bừa bãi liền tàn sát bừa bãi, muốn cho nước miếng phun, nước mũi phun ra lúc nào liền phun ra.

Cô hắt xì cũng bị sặc, toàn thân run rẩy, không thể ngăn chặn chất lỏng được phun ra……

>_<

Tỉ Hà Di khẽ nhíu mày, đáy mắt lại hiện lên ý cười, đưa đầu Bối Bối tựa trên vai hắn, kéo vào trước ngực, nhẹ nhàng vuốt ve ở sau lưng cô, làm giảm bớt triệu chứng nghiêm trọng của bệnh cảm.

Mùi xạ hương êm dịu và hơi thở nam giới bao quanh người cô, massage sau lưng cũng thực thoải mái, một chút lại một chút xoa dịu thân thể đang run rẩy của cô, cả người dựa vào cơ thể thực vững chắc, ôm ấp cũng thực ấm áp.

Cơn hắt xì khó chịu khác thường được dừng lại, Bối Bối vẫn nắm chặt áo, ở trong ngực Tỉ Hà Di khụt khịt, cả người thoải mái như một con vật nhỏ được chủ nhân yêu thương, cưng chiều, chỉ kém chưa rên rỉ hai tiếng “Meo meo ô……”.

Ấm áp quá, thật thoải mái, từ sau khi mẹ cô qua đời, cô chưa có một cái ôm ấp áp như thế này!

Ngước mắt lên xem xét, là áo sơ mi đàn ông, lại còn dính một ít chất lỏng, còn có cái cổ trắng mịn của yêu nghiệt đại nhân , nhìn qua thực muốn cắn một ngụm.

Ách…… Yêu nghiệt đại nhân?!

Thần chí hơi chút khôi phục, Bối Bối đột nhiên tỉnh ngộ, nước mắt lưng tròng ngẩng đầu, khăn ăn bao trùm ở trên mặt cô, lau đi nước mắt, nước mũi, đôi môi thường thường lãnh đạm mấp máy: “Thời tiết lạnh không được ăn kem, thói quen này tại sao vẫn chưa sửa được?!”

>_<

“Cái kia…… Tôi……”

Bối Bối không nói được câu nào, nhìn đôi mắt đen như ngọc của Tỉ Hà Di mà cảm thấy rối loạn, trong đầu chỉ còn hai chữ : Bị hôn!

Lại có thể bị yêu nghiệt đại nhân hôn?!

Cô phải nói gì?

Cô nên nói gì?

Nghẹn đến mức nước mắt lưng tròng, rốt cục cô hạ quyết định quyết tâm kêu: “Vincent!”

Tỉ Hà Di chăm chú nhìn cô.

“Bệnh cảm quá nặng rồi, vừa rồi chắc chắn đã xuất hiện ảo giác!” Bối Bối âm thầm di chuyển thân thể, cười ha ha.

“Ảo giác?!” Giọng nói lạnh n