m, rầm!”
“Rầm, rầm, rầm!”
“Rầm, rầm, rầm!”
Tiếng gõ cửa không ngừng vang lên, thế nhưng Mặc Tử Hàn lại hoàn toàn không có nghe thấy, rơi vào trong ảo tưởng.
Bỗng nhiên cửa phòng tự ý mở ra, Kim Hâm đứng ở cửa phòng nhìn Mặc Tử Hàn ngồi trên sô pha.
” Điện hạ….. Điện hạ….. Điện hạ….”
” Điện hạ ——”
Anh gầm nhẹ, thanh âm rung trời chuyển đất.
Mặc Tử Hàn sửng sốt, màng tai hơi đau nhức.
” Sao…. Làm sao vậy?”
Bình tĩnh trước sau như một vậy mà lần đầu tiên lúng túng như vậy, ngay cả nói cũng bắt đầu ngấp ngửng.
Chết tiệt!
Mặc Tử Hàn âm thầm mắng chửi bản thân!
Anh không thể lại bị Tử Thất Thất nhiễu loạn tâm trí, anh phải bình tĩnh, phải hoàn toàn tỉnh táo lại. Anh còn có rất nhiều chuyện phải làm, chuyện hợp nhất công ty còn có rất nhiều chi tiết phải xử lý, còn đám lão già kia mặc dù đã tuân theo anh, nhưng cũng vẫn còn mấy người đang âm thầm mưu tính cái gì, chẳng hạn như…. Chú Chung kia….
“Điện hạ!” Kim Hâm đi tới trước mặt anh, hơi khom lưng cúi đầu, cứng nhắc nói, “Bữa sáng đã chuẩn bị xong, anh muốn xuống phòng ăn dùng hay dùng ở đây?”
Bữa sáng?
Hai mắt Mặc Tử Hàn nhìn về phía cửa sổ, bị ánh sáng làm nhói nhói con mắt.
Hiện tại đã là sáng sớm? Anh ngồi ở chỗ này suốt một đêm? Hơn nữa cả một đêm đều nghĩ đến cô gái đó?
SHIT!
Đáng chết!
“Bữa sáng sẽ không dùng, tôi không muốn ăn, tôi để cậu theo dõi Tử Thất Thất, hiện tại có cái gì không?” Anh lạnh giọng hỏi.
“Tử tiểu thư cũng không có bất luận hướng đi gì, nhưng là bạn tốt Phương Lam của cô ấy sáng sớm ra ngoài hai lần, lần đầu tiên đi mua bữa sáng, mà lần thứ hai là tới cục quản lý xuất ngoại!”
Xuất ngoại? “Bọn họ muốn ra nước ngoài?” Mặc Tử Hàn hỏi.
“Đúng vậy, tôi đã phái người điều tra, Tử Thất Thất tiểu thư dường như có hộ chiếu, mà lần này cần làm là hộ chiếu của Thiên Tân thiếu gia!”
Đôi lông mày của Mặc Tử Hàn càng nhíu càng chặt!
Cô gái đó lại có thể muốn dẫn con anh cùng chạy trốn ra nước ngoài?
Cô tưởng là có thể được sao!
“Kim Hâm, chuẩn bị xe!” Anh lạnh lùng ra lệnh, đứng lên.
“Vâng!”
Trải qua một buổi tối anh ít nhiều cũng đã bình tĩnh lại, nếu hiện tại gặp lại cô anh tự tin có thể khống chế tốt biểu tình của mình, cho nên đến lúc gặp lại bắt cô về, cũng nên đặt trên cổ cô một dây xích, để cô thành thành thật thật nghe lệnh anh.
A….
Tử Thất Thất, cô cũng biết….
Bị tôi nhìn trúng, là một loại tội nghiệt như thế nào?
※※※
Khu nhà Hạnh Phúc
Lầu 4
Sau khi Phương Lam đi ra ngoài, Mặc Thiên Tân và Tử Thất Thất bầu không khí trong lúc đó có chút xấu hổ.
“Mẹ, mẹ còn tức giận sao?” Mặc Thiên Tân đến bên cạnh cô đợi cô trả lời.
” Không có!” Tử Thất Thất lạnh lùng đáp.
“Mẹ, mẹ đừng tức giận, ngày hôm qua là con không đúng, là con sai, đều là con không tốt, con không nên tò mò giữa mẹ và ba xảy ra chuyện gì, cho dù hai người có xảy ra chuyện, con cũng có thể nói hai người chưa từng có chuyện gì, không đúng, con căn bản là không nên hỏi hai người có chuyện gì hay không, nhưng mà…. Kỳ thực hỏi một chút cũng không sao chứ? Dù sao con cũng đã lớn rồi, đây cũng là thành quả của hai người nha, cho nên hai người cứ mặc sức làm chuyện gì gì đó, nói không chừng lại tạo ra một người mà người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, một đại soái ca giống con đây!”
Cái gì?
Nghe một chuỗi dài loạn thất bát táo của cậu, Tử Thất Thất càng thêm khó chịu.
“Tiểu tử thối, con tốt nhất nên cách xa mẹ một chút, bằng không mẹ cũng không dám bảo đảm con đêm nay còn có thể trông thấy mặt trăng!” Cô nghiến răng nghiến lợi nói, quả đấm thép đã nắm chặt.
Mặc Thiên Tân hơi run rẩy, hai chân bất giác lùi về sau lại vừa vặn đứng ở phía trước cửa sổ.
Thấp thỏm trầm mặc, sau đó rầu rĩ nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Bỗng nhiên, phát hiện một chiếc Porsche màu đen đứng ở dưới lầu, mà đi ra từ trong xe đúng là vị ba ba đại nhân thân ái của cậu.
“Mẹ mẹ….” Cậu kích động gọi.
“Xú tiểu tử, con đem lời mẹ xem như gió thoảng bên tai sao?” Tử Thất Thất bộ dáng y hệt hung thần ác sát.
“Mẹ mẹ, mẹ mau nhìn, ba đến….”
CHƯƠNG 75: HẮN THỀ, LẦN NÀY TUYỆT ĐỐI LÀ LẦN CUỐI CÙNG
“Cái gì? Anh ta đâu?” Tử Thất Thất hết sức kinh hãi.
“Đã tới ngay cổng!” Mặc Thiên Tân lập tức báo cáo.
Cổng?
Tử Thất Thất hoảng hốt đi tới bên cạnh cửa sổ, đưa hai mắt xuống dưới nhìn Mặc Tử Hàn đứng ở cổng khu nhà.
Anh ta đến? Anh ta tìm được rồi?
Không, hôm qua anh ta xuất hiện ở đây, chẳng lẽ sáng sớm đã tìm thấy?
Bất thình lình!
Mặc Tử Hàn chậm rãi ngẩng đầu lên, ngửa đầu chống lại hai mắt cô.
Tim Tử Thất Thất giống như bị điện giật, bắt đầu đập kịch liệt, hai mắt cũng mở lớn, không có cách nào dời khỏi người anh.
Làm sao bây giờ?
Hiện tại bỏ chạy còn kịp sao? Đợi chút, phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, không thể hoảng, phải bình tĩnh nghĩ biện pháp….
“Bảo bối, con nghe mẹ nói này….” Cô xoay người lại, nắm lấy hai tay của Mặc Thiên Tân, khẩn trương nói, “Chúng ta phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, thế nhưng…. trọng yếu giờ là phải chạy trốn!”
Mặc Thiên Tân 囧!
“A? Đó là phải bình tĩnh, hay phải chạy trốn?”
“Ngu ngốc, đương nhiên là p