Duck hunt
Cậu chủ hồ đồ

Cậu chủ hồ đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328150

Bình chọn: 7.5.00/10/815 lượt.

e theo mệnh lệnh như thế, thảo nào cậu chủ nhà cô giữ lại, còn giữ rịt là đằng khác. Bảo không cho tìm bạn trai, cô ấy sẽ không đi tìm thật, nói không cho hai người bọn họ tìm hiểu, cô ấy thực sự tìm cách tránh xa anh.

Anh cúi người xuống ôm gọn cô đang nằm trong bồn tắm vào lòng.

Vừa chạm vào vòng ôm ấm áp mềm mại, cô nhích lại gần hơi ấm theo bản năng.

“Này, trưa rồi, có muốn ăn trưa không?”. Anh ôm ngang người cô, ép cô vào lồng ngực mình, vừa ra khỏi phòng tắm, vừa nhẹ giọng hỏi.

Cô hãy còn mơ màng ngủ, chỉ cảm thấy còn ngủ chưa đủ, vừa lẩm bẩm vừa lắc lắc đầu trong lòng anh.

“Thế cô ngủ tiếp đi. Nhé?”.

“Ừ…ngủ…”.

“Lên ngủ trên giường, nhé?”. Giọng anh bất giác mềm mại hẳn đi, cẩn thận hỏi.

“Ừm…được…”. Bồn tắm cứng quá, cổ cô đau nhức quá.

“Ngoan, để tôi bế cô đi”.

Anh nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường mềm mại, vừa chạm vào giường, cô đã thả lỏng cơ thể đang cuộn tròn của mình ra ngủ say sưa.

Lúc tỉnh dậy, trời đã xâm xẩm tối, Diêu Tiền Thụ ngồi dậy trên giường, cô không biết sao mình chạy lên giường được, là đang ngủ thấy khó chịu nên tự bò lên giường sao?

Dụi mắt, cô đảo mắt nhìn qua, mới ngáp được phân nửa cô đã sững lại.

Cảnh đêm tuyệt đẹp sau lớp cửa kính lớn với dãy đèn đường, đèn xe, ánh đèn mờ ảo hắt lên mặt Thư Thanh Nhạc, anh ngồi trên ghế sofa đối diện giường, khoanh tay trước ngực, vắt chéo chân, hai mắt khép hờ, trên môi hãy còn ngậm điếu thuốc cháy còn phân nửa, đốm lửa lập lòe khiến cô thấy hơi nguy hiểm.

Cô nhẹ nhàng đi tới, đưa tay lấy điếu thuốc trên môi anh xuống.

Anh bị đánh thức, đôi mắt đen mở ra trong cảnh đêm mang theo vẻ quyến rũ.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí gượng gạo, đôi mắt đen của anh tình cờ rơi trên môi cô, chỉ cần hơi nghiêng người, anh có thể hôn được lên đôi môi ấy.

Nhưng, anh dừng lại, không rướn người về phía trước.

“Cô tỉnh rồi à?”. Anh hỏi cô.

Cô gật đầu xấu hổ, “Chẳng biết sao tôi lại chạy lên giường…- tôi không cố ý chiếm giường của phó tổng đâu… tôi…”

“Tôi

CHƯƠNG 36: CẬU CHỦ, EM SẼ HỌC ĐƯỢC CÁCH LY HÔN VỚI CẬU (2)

bế cô lên đó”. Cô không cần để ý, là anh tự nguyện nhường giường cho cô ngủ.

“…”. Anh bế cô lên giường ngủ à? Sao tự dưng lại đối xử tốt với cô thế, “Thế anh… ngồi ở đây chắc cũng lâu rồi nhỉ?”.

“Tàm tạm. Cũng chừng… năm, sáu, bảy, tám tiếng gì đấy”.

=_= |||| Năm, sáu, bảy, tám tiếng thì hơi lâu đấy, rốt cuộc là bao lâu chứ…

“Cô có đói không?”.

“Ưm…”. Nói tới đói… bụng cô đã kêu rột rột lên rồi.

Anh đứng dậy bật đèn, xua đi bầu không khí đột nhiên gượng gạo ban nãy.

Trong giây phút mở mắt ra, anh suýt chút nữa không tự chủ được mà hôn lên môi cô, nhưng anh cũng không muốn khi còn chưa xác định được mối quan hệ giữa cô và cậu chủ nhà cô, anh không muốn thả lỏng để cảm xúc của bản thân mất tự chủ, đi quá nhanh.

“Muốn ăn gì? Tôi gọi phục vụ phòng”. Anh cầm điện choại chuẩn bị gọi món.

“Mì Ý, bít tết, cơm trộn, bánh mì nướng…”.

“Cô đói thế cơ à?”.

“Từ tối qua tôi đã không ăn gì rồi, gọi nhiều một chút, tôi xin anh xin anh đó, phó tổng Thư!”.

Anh lắc đầu khẽ cười, gọi phục vụ phòng bắt đầu gọi món.

Xe thức ăn được đưa vào phòng, Diêu Tiền Thụ vội vàng nhào tới bàn ăn khiến Thư Thành Nhạc phải nghi ngờ lễ nghi dùng cơm của cô.

“Mấy khóa bồi dưỡng của tôi, cô quăng sạch vào thùng rác rồi hả? Đừng có dùng dao nĩa thìa loạn lên thế”.

Nhìn cô lấy thìa ăn mì, cắt mì Ý thành từng đoạn nhỏ còn lấy nĩa xiên vào bánh mì, thân là phó tổng giám đốc rất chú ý tới lễ nghi dùng cơm châu Âu, anh phải cản lại.

Nhét thức ăn đầy miệng, cô lúng búng uống vội một hớp rượu vang đỏ cho trôi thức ăn rồi mới nói, “Có sao đâu nào! Mấy quy tắc đó là dành cho khách, tôi đâu phải khách!”.

Cô đúng thật không coi mình là khách.

Cô uống ực một hớp rượu vang, “Đúng, ăn ngon miệng là được rồi, ăn còn bày ra lắm quy tắc làm gì?”.

“Ừ, vui vẻ là tốt rồi, hẹn hò với bạn trai làm gì, cậu chủ còn đặt ra lắm quy tắc thế?”. Ý là, nếu cô có thể chất vấn cậu chủ nhà cô cũng như chất vấn anh, anh sẽ rất mừng.

Nhắc tới cậu chủ, Diêu Tiền Thụ nhất thời thấy không muốn ăn nữa, ngay cả cái miệng đang nhồm nhoàm biến thành nho nhã, từ ăn to uống lớn trở thành ăn bé uống ngụm.

“Sao nào? Nhắc tới cậu chủ nhà cô, cô không có can đảm à?”. Anh hừ một tiếng mỉa mai, kì thị kiểu người hèn nhát như cô.

Cô không để ý, thả dao thìa xuống, đột nhiên ngẩng đầu hỏi anh, “Phó tổng Thư, tôi còn nhớ trước đây anh từng nói với tôi, anh không thích phụ nữ hỏi anh mấy chuyện đáng ghét kiểu như đang ở đâu, đang làm gì, ở cùng ai, phải không?”.

“Sao? Cô muốn hỏi tôi à?”. Anh nhướn mày, có vẻ vô cùng hứng thú.

“…Tôi chi muốn biết, có phải tất cả đàn ông đều ghét bị hỏi như thế không?”. Cảm giác giống như tù nhân bị quản ngục giám sát không có tự do, giống một gánh nặng phiền phức, không thả xuống được.

Anh thả dao nĩa xuống, cầm khăn ăn chấm nhẹ lên khóe môi, “Ai thì tôi không biết, nhưng tôi thì đúng là rất ghét”.

“…”. Những câu hỏi nhàm chán của phụ nữ khiến người ta thấy phiền phức, huống hồ cô còn chỉ là một người hầu mà thôi… may là cô không hỏi những câu làm cậu chủ g