ã quá cũ, khuôn mặt cô bé không rõ ràng nhưng vẫn còn trông rõ nét bụ bẫm. Lúc nhỏ sổ sữa như thế này mà khi lớn lại yếu đến độ gió thổi muốn bay!
Mười tám năm trôi qua, cô bé ngày xưa đã trở nên thiếu nữ kiều diễm như hôm nay thì làm sao tìm ra nét mường tượng được? Nhìn cô bé với chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi mắt linh hoạt, chiếc cằm mọng, nếu không có những lời chú thích ở mặt sau có lẽ tôi không tài nào đoán ra Khởi Khởi. Nhưng nói thật, tôi thấy thích cô bé bụ bẫm trong hình hơn là hình ảnh Khởi Khởi hôm nay, vì bức hình ấy mang đến người xem sự thương yêu, thân thiện hơn là vẻ lạnh lùng hiện nay của Khởi Khởi.
Xem chán, đặt bức ảnh lên bàn, ngồi yên lặng bên hỏa lò, tôi nghe tiếng giáo sư La Nghị. Bà Nghị có lẽ đã trở về phòng trong lúc tôi bận bịu với Gia Gia. Tôi nghe tiếng gót giày hấp tấp nện trên hành lang đi về phiá phòng bà Nghị. Mười lăm phút sau, tiếng giày ông lại bước ra rồi chạy vội xuống lầu.
Tôi ngồi tựa vào ghế suy nghĩ, không biết có nên hay không nên đem câu chuyện suýt bị nguy của tôi ra kể cho giáo sư nghe. Ngay lúc chưa tìm ra quyết định, thì tiếng chân của giáo sư đã chạy trở ngược lên lầu, ngừng trước cửa phòng tôi rồi “ầm”, cánh cửa trước phòng bị xô tung ra, giáo sư La Nghị bước vào, sự giận dữ làm râu tóc ông dựng ngược, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng tôi ông quát:
– Ức My!
Tôi giựt mình nhảy nhỏm, chiếc đũa bếp rơi xuống. Đã lâu rồi, ông không còn đối xử với tôi hung bạo như hôm nay. Ngạc nhiên, tôi quay đầu lên nhìn. Tiếng quát lớn của ông lại vang lên:
– Cô nói tôi nghe xem, cô làm như vậy là sao?
Tôi ngờ ngợ:
– Thưa giáo sư, tại sao?
– Cô giải thích ngay, Ức My. Cô đến phòng làm việc của tôi để làm gì chứ?
Tôi ngập ngừng:
– Dạ. Tôi thấy cửa phòng mở, nên tò mò bước vào xem. Tròn xoe mắt, tôi cố gắng tìm một lý do thích hợp tình để giải thích điều tôi làm đổ tập ảnh – Dạ tại tôi hơi tò mò một chút…
Có lẽ lý do này không chính đáng lắm. Chiếc đầu của giáo sư bỗng kề gần tôi, đôi mắt như tóe lửa:
– Được, cô nói rõ cho tôi xem trong đó có gì lạ đáng cho cô tò mò hả?
Đôi tay ông chụp lấy cổ tay tôi kéo mạnh, suýt chút thì tôi đã bị rơi vào hỏa lò. Trán tôi suýt chạm vào đầu ông, giáo sư La Nghị lại hét to rung rinh cả tai làm tôi hoảng hốt:
– Tôi cho cô biết, lúc nào tôi cũng muốn cô được nên người, cho cô vào đại học để cuộc đời cô được sung sướng, nhưng nếu cô không chịu ở yên muốn phá hoại cái gia đình này, thì đó là do cô ép buộc tôi phải làm điều tôi không muốn. Thế thì, Ức My, trước khi để cô phá tan cái nhà này, tôi chỉ còn cách mời cô đi khỏi là hơn!
Tôi đứng thẳng người lên, thử giựt tay ra, nhưng tay ông nắm chặt quá, khiến tay tôi không thể thoát ra được. Nước mắt đọng quanh mi, tôi không còn tự chủ được nữa:
– Thưa giáo sư, vợ giáo sư suýt nữa đã bóp cổ tôi chết, bây giờ ông lại ức hiếp tôi. Được rồi, giáo sư không cần đuổi, tôi sẽ đi! Tôi sẽ đi ngay! Đi ngay bây giờ!
Giáo sư La Nghị buông lơi tay tôi ra, ông liếc ngang tôi:
– Ai bóp cổ em?
– Vợ của ông chớ ai! Nếu không có Gia Gia đến cứu có lẽ giờ này tôi đã chết mất rồi! Mấy người nếu khó chịu không thích tôi thì tôi sẽ không ở đây nữa. Cả cái nhà họ La này chỉ toàn là người điên! Nói thật với ông, tôi sợ ông, sợ tất cả những người trong nhà này, kể cả ma quỷ. Được rồi, tôi sẽ đi. Ông không đuổi tôi cũng đi! Tôi đã muốn đi từ lâu rồi!
Tôi vừa la vừa hét một hơi. Giáo sư La Nghị yên lặng buông tay tôi ra. Ông khoanh tay lại trầm tư. Tôi xoa cổ tay đã nổi vòng đỏ, thút thít khóc, tôi lầm thầm không suy nghĩ:
– Thật là dã man, một bà điên!
Giáo sư La Nghị chặn lại, giọng nói của ông ôn tồn hơn:
– Đừng nói bậy, Ức My!
Tôi thêm một câu:
– Đó là sự thật!
– Thôi được rồi.
Thái độ của giáo sư như đã hiểu biết.
– Bây giờ tôi không muốn nhắc đến chuyện đó nữa, nhưng từ rày về sau, em đừng lục lạo trong phòng tôi nữa nhé. Ráng học đi, nếu em thi rớt đại học thì làm sao xứng đáng với sự lo lắng của mẹ em. Học đi nhé, Ức My!
Ông ta nói xong bước về phiá cửa muốn đi, tôi hét lớn:
– Giáo sư! Xin đợi một chút!
Ông đứng lại quay đầu sang, miễn cưỡng hỏi:
– Còn chuyện gì nữa đó?
Tôi cắn chặt răng, cứng cỏi:
– Thưa giáo sư, cảm ơn lòng tốt của giáo sư đã nuôi dưỡng và dạy dỗ tôi trong suốt nửa năm nay. Nhưng lần này, tôi quyết định rời khỏi nơi này, vì mọi người đã làm cho tôi chán ngấy, tôi không thể sống trong hoàn cảnh như thế. Nhờ vả người không bằng nhờ chính mình. Tôi sẽ đi, dầu sao đi nữa, cũng xin gởi lời cảm ơn tất cả.
Giáo sư La Nghị trừng mắt như tóe lửa, ông giận dữ:
– Nhà chúng tôi không phải là cái phòng ngủ, cô thấy vui ở lại, không thích nữa thì bỏ đi, đâu có chuyện dễ dàng như thế. Ngoài ra, chính mẹ cô đã gửi cô cho tôi thì trước khi cô tốt nghiệp đại học, tôi có quyền cấm cô rời khỏi nhà này.
Tôi cãi lại:
– Đại học có thể bỏ, nhục không thể nào chịu được.
– Ai đã làm nhục cô?
Giáo sư La Nghị hét to, ông nhảy đến chụp lấy vai tôi lắc mạnh. Thái độ của ông làm tôi hoảng hốt.
– Cho cô biết, cô phải phân biệt đâu là phải, đâu là trái. Với cô, tôi không biết đối phó ra sao cả. Cô vừa đ
