XtGem Forum catalog
Cắn anh không hề sai

Cắn anh không hề sai

Tác giả: Ôn Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323851

Bình chọn: 9.00/10/385 lượt.

dâng lên nụ cười.Cô sững sờ nhìn anh, lúc này mới nhớ ra là chính mình bị xe tông mà trọng thương.“Tôi ngủ bao lâu rồi?”.Anh liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay.“Gần năm mươi giờ thôi”.“Anh vẫn luôn ở cạnh tôi sao?”.“Ừ”.Cô không dám tin.“Chẳng lẽ anh…không thấy đáng sợ?”Anh kinh ngạc.“Tại sao lại đáng sợ?”Bởi vì cô không cần phẫu thuật liền có thể hồi phục như cũ, cho dù có bị thương nặng như vậy vẫn có thể hoàn toàn bình phục, không nhìn ra dấu vết đã từng bị thương.Cô trong mắt loài người là quái vật, ngay cả mẹ, năm đó tận mắt thấy quá trình hồi phục của cô cũng bị dọa sợ dẫn đến tâm thần.“Anh không sợ sao?”. Cô hỏi với giọng run run.“Dĩ nhiên là sợ.” Anh thừa nhận.Đúng là! Ngực cô chợt lạnh, trái tim trầm xuống.Anh quả nhiên ghét cô, kế tiếp, anh có thể hay không mà mở miệng bảo cô cách xa anh?Hàng lông mi khẽ rũ, Quan Ny Vi chờ anh bộc phát, cô thật sự sợ, sợ anh nói ra lời tuyệt tình khi đó cô không biết mình có đủ dũng khí đối diện hay không………Nhưng lời anh nói ra lại ngoài dự đoán của cô.“Cô có biết lúc cô bị xe tông, tôi vô cùng sợ không?”.Cô kinh hãi giương con mắt.Anh sợ, nhưng không phải sợ năng lực tự hồi phục của cô mà là thấy cô xảy ra tai nạn xe?“Tại sao cô có thể làm thế chứ?”. Anh nhìn cô, đưa tay vén sợi tóc ướt đẫm trên trán Quan Ny Vi.“Thời điểm cứu Nhược Du, chẳng lẽ cô không sợ chút nào sao?”.“Tôi làm sao phải sợ?”. Cô bật cười. “Tôi nói rồi, vết thương này đối với tôi mà nói không đáng kể chút nào”.“Nhưng là đau, không phải sao?”. Anh nắm chặc khuôn mặt cô, không cho cô dùng nụ

cười để đối phó anh.“Chẳng lẽ cô chưa từng nghĩ, vì cứu cô ấy, cô sẽ phải chịu rất nhiều khổ sở? Chẳng may, trong lúc cô yếu ớt nhất Robert tìm tới thì nên làm sao? Nói không chừng sẽ mất mạng!”.Cho nên không phải sợ mà là tức giận? Nhưng vì sao anh lại tức giận chứ?“Anh………”“Anh…..làm sao thế?”. Cô khó hiểu nhìn biểu tình tức giận của anh.“Tôi cứu Nhược Du, chẳng lẽ không được?”.“Tôi không có tức giận, tôi chỉ là….”. Giang Phong Duệ cảm thấy khó chịu, đứng đậy quay lưng về phía cô.Anh cũng không hiểu tại sao mình lại như thế, theo lý mà nói, cô cứu Nhược Du một mạng anh nên cảm ơn mới phải, nhưng khi nghĩ lại hành động bất chấp nguy hiểm của cô anh không nhịn được liền tức giận.Cô sao có thể tự coi thường tính mạng của bản thân chứ? Xem như cô có năng lực tự phục hồi đi nữa nhưng hành động như thế vẫn là hết sức nguy hiểm.Cô không nghĩ đến vạn nhất sao(bất ngờ có chuyện xảy ra)? Đúng là đứa ngốc!“Này”. Đôi tay nhỏ bé níu tay áo anh từ phía sau.“Rốt cuộc thì anh làm sao thế?”Anh quay đầu lại, nhìn vẻ mặt ngơ ngác cùng đôi mắt long lanh của cô khiến anh nhớ đến chú cún con được nuôi khi còn bé.Cô rõ ràng vừa xinh đẹp lại cường hãn, có thể dũng cảm không để ý đến nguy hiểm, nhưng ở trong mắt anh, anh cảm thấy cô như một đứa bé vừa ngu ngốc lại đáng yêu.Giang Phong Duệ thở dài.Cô lại hiểu lầm là anh đang buồn phiền.“Anh đang lo lắng cho Nhược Du? Cô ấy không sao chứ?”.“Nhược Du rất tốt.” Người có chuyện chính là cô! Giang Phong Duệ ảo não vỗ trán.“Cô biết không? Tôi thật sự không hiểu nổi cô”.Không hiểu nổi? Quan Ny Vi chớp mắt.“Tôi làm sai chỗ nào sao?”.“Không phải, mà là…….”Một cơn cuồng phong kì lạ bỗng đánh tới làm thủy tinh vỡ tung, trước mắt thấy có mảnh vụn bay về phía Quan Ny Vi, Giang Phong Duệ không hề suy nghĩ mà ôm chầm lấy cô, lấy thân mình bảo vệ cô.Sau lưng, một cỗ áp lực khiến anh gần như không thở nổi, cố gắng mở mắt từ trong cơn cuồng phong, anh nhìn thấy một nam nhân áo đen đang phá cửa sổ xông vào.Cửa sổ được làm từ loại thủy tinh siêu bền đến cả đạn bắn cũng không thủng nhưng hắn có thể công phá một cách nhẹ nhàng, hơn nữa căn phòng này cách mặt đất mười mấy tầng lầu, hắn lại có thể tự nhiên mà đi lại trên không trung.Từ tay Giang Phong Duệ đoạt lấy Quan Ny Vi, hắn lập tức bung ra đôi cánh sau lưng, mang theo cô bay ra ngoài.Anh nhất thời tâm hoảng ý loạn, đuổi theo tới trước cửa sổ.“Ngươi bắt cô ấy đi đâu?”.Hắn không trả lời, ôm Quan Ny Vi bay đi trong bóng đêm.“Jarvis, làm ơn, thả tôi xuống……”. Quan Ny Vi nhỏ giọng yêu cầu.Nghe được giọng nói suy yếu của cô, lông mày Jarvis nhăn lại, tương đối không vui, bay lên nốc nhà mới nhẹ nhàng buông cô ra.“Cô lại để cho mình bị thương”. Hắn nhìn chằm chằm bóng dáng gầy yếu của cô.“Tại sao kể từ lúc cô gặp tên kia, luôn luôn bị thương?”.“Tôi không sao”. Quan Ny Vi dẩu môi, nhợt nhạt cười.“Anh không thấy vết thương của tôi đều bình phục rất tốt sao?”.“Như thế này mà còn nói không sao?”. Jarvis xem thường liếc cô.“Nhìn sắc mắt tái nhợt của cô giống như quỷ.”“Như vậy không phải vừa vặn phù hợp hình tượng Vampire sao?”. Cô cười tự giễu.Đáng tiếc Jarvis lại không tán thưởng câu đùa của cô, tiếp tục cau mày.Cô âm thầm thở dài.“Làm sao anh biết tôi bị thương?”.“Tổng bộ mất đi tin hiệu của cô, phái tôi đi điều tra, lúc đó tôi mới biết cô bị thương, còn bị tên kia nhốt ở phòng thí nghiệm, hắn không phải coi cô là chuột bạch chứ?”.“Không phải, không phải thế”. Cô luống cuống vì Giang Phong Duệ giải thích.“Tôi nghĩ anh ấy chỉ muốn lợi dụng dụng cụ y tế trong phòng th