Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217715
Bình chọn: 10.00/10/1771 lượt.
đằng sau Kim Nguyệt Dạ. Những toà nhà cao tầng đi hai bên đường bắt đầu lên đền, chiếu sáng cả đường đi.
“Hựu Tuệ…” Giọng nói trầm trầm của Kim Nguyệt Dạ bỗng vang lên, “Nếu… những lời Sun nói là sự thật… Nếu Vũ là do tôi hại chết thì em nghĩ sao?”
Câu nói của Kim Nguyệt Dạ như nhát dao xoáy vào tim tôi, phá vỡ bầu không khí yên lặng. Tôi khẽ run lên.
“Kim Nguyệt Dạ, cậu đừng có nói linh tinh… Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ làm sao có thể do cậu hại chết được!” Tôi đặt trọn niềm tin vào Kim Nguyệt Dạ, nhưng dù như thế chăng nữa, giọng tôi vẫn hơi run run.
Kim Nguyệt Dạ không nói gì cả mà chỉ dang hai tay ra, ngẩng cao đầu ngắm nhìn trời. Dạ cười không được tươi tắn như mọi khi. Gió khẽ thổi tóc và mép áo của Dạ bay lên. Lúc mơ màng, tôi tưởng Kim Nguyệt Dạ sẽ cưỡi ngọn gió bay đi mất.
Kim Nguyệt Dạ nói… vì cậu ấy nên Lý Triết Vũ mới chết…
Tôi mở to mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ, cảm giác bất an dâng trào trong lòng.
Tại sao… tại sao Kim Nguyệt Dạ lại hỏi tôi như thế?
A, tôi hiểu rồi! Chắc Kim Nguyệt Dạ thấy hối hận vì mình bị ngất… bị đám thuộc hạ xấu xa của Sun đánh ngất, làm liên luỵ đến chúng tôi lúc tháo chạy. Nhưng vì muốn cứu tôi nên Kim Nguyệt Dạ mới ra nông nỗi đó. Nếu cảm thấy hối hận thì người đó phải là tôi mới phải…
Tuy nghĩ như vậy, nhưng trong lòng tôi lại thấy mâu thuẫn vô cùng. Cảm giác đau đớn cứ lan dần khắp cơ thể, tôi thấy khó thở.
“Kim Nguyệt Dạ, đó không phải là lỗi của cậu… Cậu đừng tự trách mình…”
“Đừng tự trách mình?” Kim Nguyệt Dạ tròn mắt nhìn tôi, nét mặt ánh lên chút vui mừng, “Hựu Tuệ, em tin tôi ư?”
“Ừ, tôi tin cậu!”
“Hựu Tuệ…” Kim Nguyệt Dạ mừng rỡ, định tiến sát về phía tôi nhưng sau đó hắn chợt dừng lại, nét mặt lại lộ rõ vẻ tuyệt vọng, “Không! Em sẽ không tin đâu. Sau này nếu có ai đó nói gì về tôi, em nhất định sẽ không tin tôi…”
“Kim Nguyệt Dạ! Cậu biết không, đầu tôi chứa đầy kỉ niệm về Lý Triết Vũ với chúng ta. Những kỉ niệm đó cũng đủ để chứng minh tình bạn giữa cậu và Vũ. Tôi tin cậu!”
“Em tin tôi thật sao?” Kim Nguyệt Dạ vẫn còn chút nghi ngờ.
“Ừ, tôi tin!” Tôi quả quyết nhìn thẳng vào mắt Kim Nguyệt Dạ.
“Hựu Tuệ! Sau khi Vũ mất, tôi cứ nghĩ rằng nếu người bị chết chìm dưới cái giếng đó là tôi thì tốt biết mấy… Vì chỉ cần như thế, mọi chuyện đau khổ sẽ chấm dứt…”Kim Nguyệt Dạ khẽ nói rồi dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, “Nhưng bây giờ… tôi sẽ không nghĩ như thế nữa. Hựu Tuệ, tôi không thể sống thiếu em được. Chỉ cần có em ở bên, dù xảy ra chuyện gì tôi cũng không lùi bước…”
Kim Nguyệt Dạ nói xong, giơ hai tay ra ôm chặt lấy tôi. Tôi cảm thấy sự cô đọc như hiện hữu trong con người Dạ.
“Kim Nguyệt Dạ…”
Tôi nhẹ nhàng vỗ vai hắn, không dám đập mạnh vì tưởng chừng dùng sức mạnh quá, tâm hồn mong manh kia sẽ vỡ tan.
“Hựu Tuệ, xin em hãy tin tôi! Dù bất kể nơi đâu, bất kể khi nào, em nhất định phải tin tôi, có được không?”
“Được… Được!”
Phút chốc, tôi thấy mình như hiểu phần nào con người Kim Nguyệt Dạ.
THREE
Lại là một buổi sáng đẹp trời, con phố Angel vẫn yên bình như mọi khi.
Thời gian trôi qua nhanh thật, nháy mắt đã sang xuân rồi. Trút bỏ bộ quần áo mùa đông dày cộp, tôi cảm thấy mình như được hồi sinh, bước đi cũng nhẹ nhàng hơn bao nhiêu.
Còn lâu mới đến giờ học, tôi khoác ba lô bước đi chậm rãi, tinh thần sảng khoái bắt đầu một ngày mới…
“Bé Hựu Tuệ, bé đi đâu mà sớm thế? Bộ hẹn hò với ai hả?”
Giọng nói mỉa mai quen thuộc lại vang lên. Chẳng cần ngoái đầu lại nhìn cũng biết, cái tên có bộ mặt thiên sứ đó đang ra vẻ ta đây thế nào.
“Bạn Kim, đây là quyền tự do cá nhân của tôi! Tôi hẹn hò với ai việc gì phải khai báo với bạn nhỉ?”
“Ủa? Vậy sao? Bé Hựu Tuệ mắc bệnh đãng trí à?” Hai tay Kim Nguyệt Dạ đút túi quần, cười tỉnh queo, đã thế còn đắc ý ra mặt, “Không đợi bạn trai mình đến đón đi học cùng, lại còn hẹn hò bí mật với người khác, chuyện này gay go to đấy! Với tư cách là bạn trai của bé, tôi nên phạt bé sao đây?”
“Cậu…cậu muốn gì đây?” Tôi cảnh giác cao độ nhìn hắn, nhưng chưa thấy hắn có “dấu hiệu” gì bất thường.
“Hơ hơ hơ hơ! Tụi mình có thần giao cách cảm với nhau mà! Sao bé lại không biết tôi muốn làm gì nhỉ?” Thằng cha hồ li đó nháy mắt rõ gian, đột nhiên hắn đổ cả người lên lưng tôi.
“Bé Hựu Tuệ yêu dấu, chỉ vì đi tìm bé mà suốt sáng nay tôi chạy mỏi nhừ cả chân! Bây giờ chẳng còn tí sức lực nào nữa, bé cõng tôi đến trường nhé! Coi như đây là chút bù đắp dành cho bạn trai của bé vậy!”
“Cái gì? Cõng… cõng cậu đến trường á?” Tôi bị sức nặng của hắn đè đến nỗi hai chân như sắp choãi ra. Tôi hậm hực quay ngoắt đầu lại trợn mắt lên với hắn, “Kim Nguyệt Dạ, cậu tưởng tôi là lực sĩ chắc? Tôi làm sao cõng nổi cậu hả?”
“Hơ hơ hơ! Đó là chuyện của bé! Tóm lại, bé phải cõng tôi đến trường, như thế mọi người mới biết đôi ta thắm thiết thế nào chứ!”
“Cậu là đồ…” Nhìn nụ cười “tiểu nhân đắc ý” của hắn, tôi tức đến nỗi suýt ói máu.
Sao tôi lại đi nhận lời làm bạn gái loại người như hắn nhỉ? Tôi đúng là có mắt không tròng. Nhưng biết làm thế nào đây? Chẳng nhẽ để mọi người trên đường thấy cảnh mất mặt này. Thôi mặc kệ! Cứ