Mười Giờ nhún vai:
– Rất là có thưa công chúa, tao đã cảnh cáo trước về cái tên thiêu thân của nó, có điều tất cả thuộc về số mạng. Ngay chiều ghé lại Star Hill, tụi tao đã thưởng thức bộ phim “Ma cây”, con Phù Du chịu phim này lắm, mày coi: cuối cùng nó tông xe Cub vào gốc cây đường Nguyễn Thị Minh Khai, mày thấy phim linh ứng chưa, theo tao, con Phù Du chắc chắn bị ma nhập…
Ba cô gái rùng mình. Con Muỗi cảm thấy cái bóng của mình dài hơn mức bình thường. Cô hoảng hốt:
– Cho tao về nhà trước.
– Không được.
Ớt Hiểm trấn an:
– Nhỏ chưa giải thích lý do nghỉ học mà?
Con Muỗi than thở:
– Thì tụi bay đã biết, tao… bị đi theo diện ODP.
Thằn Lằn sửa lại cặp kính cận, cô buồn hiu:
– Sao mày không hát bài Quê hương 1001 lần như đã dặn?
Mười Giờ tự nhiên xen vào một câu lãng xẹt:
– 1002 lần cũng bằng thừa, tao biết rành ý đồ Con Muỗi lắm.
Thằn Lằn gắt:
– Ý đồ gì?
– Nó muốn “go” nhưng lại sợ mang tiếng là không yêu Tổ quốc nên rớt nước mắt… cá sấu chơi đó. Tụi mày coi: chừng một năm sau Con Muỗi về nước được tiếp đón long trọng như Việt kiều yêu nước cho xem.
– Mày hư hỏng quá Mười Giờ à!
Con Muỗi đứng phắt dậy. Cô giận dữ bước ngay ra cửa quán. “Con Ma” tưởng tượng về tai nạn Phù Du biến mất, cô bé dứt khoát hất tay Ớt Hiểm trì kéo:
– Để tao về, vĩnh biệt nhóm Ngũ Long Công Chúa từ hôm nay.
Chiếc xích lô từ bên kia đường hiểu ý trờ tới. Trong quán, Thằn Lằn cũng đã bước ra theo, trong tay cô là chiếc xe đạp mini màu đỏ. Cô chặc chặc lưỡi:
– Tao tuyên bố giải tán nhóm, đường ai nấy đi.
Ớt Hiểm dậm mạnh chân:
– Ơ…
– Ơ tê ớt sắc Ớt. Theo lý thuyết thì Con Muỗi hút máu người, nhưng hôm nay thì Con Muỗi lại bị mất máu vì Mười Giờ. Tao không thích tình bạn thực dụng quá. Tao…
Thực ra cô muốn nói: “Tao muốn được gây gổ dịu dàng như tình bạn của Mèo, Thỏ, Tóc Tiên” nhưng cô im lặng. Làm sao cô không im lặng cho được khi sáng trong giờ ra chơi, ông chủ Thảo Cầm Viên nhận báo cáo tuần của cô với ba câu hỏi:
1) Hạ định rủ Thằn Lằn thi vô Đại Học Tổng hợp. Phải làm sao?
2) Nhóm Ngũ Long Công Chúa củng cố uy tín bằng cách nào?
3) Để gia nhập nhóm Tam Cô Nương, cần những thủ tục gì?
Cũng y hệt như những lần trước, Thợ Săn trả lời thông minh… cực kỳ:
1) Thằng Hạ, anh hai trong Tứ quái Đăng-Tông âm mưu chuyện đó hả? Vậy thì gật đầu liền. Thằng Xuân anh Cả Đăng-Tông cũng vừa “hoàn lương” với Con Mèo kiểu đó.
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Tứ quái ranh không ngán thánh hiền
Trái lại Thằn Lằn làm chúng ớn
Phật Bà có lúc hại Tề Thiên.
– Hiểu chưa?
2) Giải tán nhóm.
3) Thủ tục duy nhất: đổi tên là nhóm Tứ Cô Nương.
Ba ý kiến của Thợ Săn qua sự cố tối nay đã trở nên chính xác. Bốn ly chè thập cẩm lạnh tanh.
Chiếc Cub đời mới dừng tại điểm sửa xe trước Ký Túc Xá. Cô nàng Hoa điệu tự “Tóc Quăn” bay lên trời, ở dưới đất chỉ có một mình Thổ Phỉ ngồi đăm chiêu. Đôi mắt anh xa vắng hơn bao giờ hết.
Thợ Săn cảm thấy đã xảy ra chuyện chẳng lành. Hắn nhào tới:
– Phỉ ơi, nhỏ Hoa đâu?
Mặt lầm lì phát sợ, Thổ Phỉ nói nhát gừng:
– Nó… nằm bệnh viện rồi.
Thợ Săn càng hoảng hồn hơn nữa:
– Mày nói đi, cô ấy bị gì?
Rõ ràng Thổ Phỉ mới uống rượu xong, anh nhìn Thợ Săn bần thần như nhìn vào khoảng không:
– Nó không bịnh hoạn gì cả nhưng phải nằm bệnh viện…
Giọng của anh lạc đi:
– Ba của con bé sắp chết, tao…
Phỉ gục đầu bất lực:
-… Tao không đáng làm đàn ông, tao… nghèo quá!
Mái tóc anh rối bù trong cánh taỵ Thợ Săn gào trên mái tóc rối bù đó:
– Ba cô ấy nằm phòng nào?
Đại ca xóm Chuồng Ngựa ngước mặt lên:
– Phòng cấp cứu, mày nhớ một điều này nghe Thợ Săn, chớ đến đó nếu… không có tiền.
Chào ba!
– À Phong, con mới đi học về đó hả?
– Thưa ba, con có chuyện muốn nói…
– Chuyện con mất xe Cub chứ gì, tao nghe má mày kể lại.
– Không đơn giản chỉ có vậy, thưa ba…
– Thế nào là không đơn giản? Mày ngồi xuống kia đi.
– Có một câu chuyện cổ tích thời nay bắt đầu từ cô bé bán thuốc lá kiếm từng đồng lời để mua thuốc thang cho cha của mình mỗi ngày…
– Đó đâu phải là cổ tích?
– Phần tiếp theo mới là cổ tích, người cha chỉ có thể sống nếu có một món tiền lớn để cắt bỏ khối u trên lá phổi…
– Làm sao con bé kiếm ra được?
– Theo cha thì cái chết của người cha là chuyện phải xảy đến ư?
– Mày định trắc nghiệm lòng nhân đạo của tao à?
– Con không có ý đó, nhưng con không tin lý thuyết của sự công bình. Người nghèo chẳng bao giờ có dịp nhìn nhận các thành tựu của y học, đơn giản là họ không có tiền.
– Mày đi lạc đề mất, câu chuyện cổ tích tới đâu rồi?
– Tới chỗ của con, thưa ba, con đã bán chiếc xe Cub, con nói dối má là bị mất…
– Chỉ để giúp cái con bé mà mày thích nó?
– Ba nói sai rồi, để giúp một người đàn ông bằng tuổi của ba có đầy đủ những mơ ước không thua bất cứ một ai.
-…
– Ba nghĩ gì về sự dư thừa của gia đình mình?
-…
– Ba nghĩ gì về một người thợ sửa giày dép lương thiện bị lao phổi?
-…
– Con muốn chứng minh một điều là ở trên đời này chuyện cổ tích phải có thật, ở hiền phải gặp lành, ở ác phải bị trừng phạt.
–