cho cuộc sống của Từ Tử hàn và Dược Thiếu Phàm . Cô đã quên quá khứ đau buồn kia , để sống một cuộc sống mới cùng anh….———————-Sáng mồng 1 , là ngày đầu tiên của năm mới … Từ Tử hàn đang say ngủ trong vòng tay của Dược Thiếu Phàm . Cô mơ màng tỉnh giấc , cô ngồi dậy , dịu đôi mắt ướt nhẹp , ngáp nhẹ một cái. “Thiếu Phàm….Thiếu Phàm à…. Tỉnh dậy đi…” – Cô quay sang lay người Dược Thiếu Phàm . Nhưng anh vẫn nằm bất động , không trả lời , cô lại càng lay mạnh hơn .” Anh đã nói sẽ dẫn em đi chúc tết rồi mà. Dược Thiếu Phàm…Mau tỉnh dậy….”Vẫn không có động tĩnh từ anh , cô liền ghé xuống tai Dược Thiếu Phàm thì thầm “Chồng à ! Mau tỉnh…Á” – Vừa nói xong hai chữ “Chồng à” , cô đã bị anh đè xuống , Dược Thiếu Phàm hôn lên má cô , cười tà nói “Chào buổi sáng ! Vợ yêu !”“Anh….Anh tỉnh rồi sao ?” – Từ Tử Hàn đỏ mặt , cô gằn giọng.“Phải , đã tỉnh từ sớm rồi.” – Anh híp mắt trả lời . Anh luôn tỉnh dậy trước cô mà . Chỉ là lại muốn xem phản ứng của cô thôi.(53)“Anh….ưm…” – Cái môi bé xinh của cô bị Dược Thiếu Phàm chặn lại bằng nụ hôn sớm . Hồi lâu sau , mới buông cô ra , Từ Tử Hàn đỏ mặt thở hổn hển “Anh…thật gian xảo.”“Quá khen !” – Dược Thiếu Phàm cười tà . Anh nâng người cô ngồi dậy , rù rì nói “Chuẩn bị đi , rồi cùng anh xuống ăn sáng.”Từ Tử Hàn bặm môi chạy vào trong toilet . Chỉ mới đầu năm thôi không cần phải chào đón cô như vậy chứ ? Dược Thiếu Phàm ngồi ở ngoài , bật cười ha hả .Ít phút sau , cô đi xuống phòng ăn , Dược Thiếu Phàm đang ngồi đọc báo , trên tay cầm tách cà fê đen thơm phức . Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng Dior , không cài ba nút áo trên để lộ lồng ngực vạm vỡ , rắng chắc . Cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh dùng bữa sáng thơm ngon.“Thiếu Phàm…chúng ta sẽ đi đâu ?” – Cô vừa ăn vừa hỏi.“Đến nhà Lạc Kình .”“Oh.”“Ăn nhiều một chút.” – Anh cưng chiều nói , đưa tay gắp thêm đồ ăn vào chén cô.“Vâng.” – Cô híp mắt nói.——–Ăn sáng xong , Từ Tử Hàn chẩun bị mọi thứ sau đó theo anh ra xe đi đến nhà của Lôi Lạc Kình. . Quản gia đứng trước cửa cúi chào tạm biệt hai người. Dược Thiếu Phàm quàng chiếc khăn len do cô tặng đêm giáng sinh khiến cô cảm thấy rất vui . Anh nổ ga… cổng đã được mở sẵn . Dược Thiếu Phàm lái xe đi ra ngoài. ….. Từ Tử hàn rất háo hức , đây là lần đầu tiên cô đi chúc tết cùng anh. Thật hạnh phúc….(54) Chương 29Tọa lạc ở một nơi gần khu rừng phía Tây , tòa biệt thự được thiết kế cổ xưa nguy nga sừng sững trước mặt Từ Tử Hàn Dược Thiếu Phàm đưa chìa khóa xe lên bấm ở nút chính giữa , cánh cửa bằng ghỗ cao tự động mở ra. Bao quanh bởi hàng cây liễu , đa… Là một biệt thự được thiết kế tinh xảo , có hai ngôi nhà nhỏ hai bên . Lối đi dài rộng dẫn thẳng đến ngôi nhà chính . Ở đây có vài người vệ sĩ đi qua đi lại . Dược Thiếu Phàm dừng xe , mở cửa bước xuống , Từ Tử Hàn vẫn còn ngớ người trước khung cảnh nơi đây . Nó không giống nhà của Dược Thiếu Phàm.“Vào thôi.” – Dược Thiếu Phàm đưa tay kéo cô ra khỏi xe , thong thả đi vào nhà chính.“Chào Dược thiếu gia.” – Một lão quản gia cung kính chào anh . Dược Thiếu Phàm đẩy cô lên phía trước chậm rãi nói “Đây là vợ tôi. Từ Tử Hàn!”“Chào…bác.” – Cô cúi đầu chào.“Chào Dược phu nhân.”“Thiếu Phàm , Tử Hàn . Đến rồi sao . Mau vào đây.” – Lôi Lạc Kình từ trong nhà đi ra , niềm nở chào đón.Dược Thiếu Phàm nắm tay cô đi vào trong. Bước vào gian nhà chính . Trên bàn ăn , ngồi ở vị trí đầu bàn , nơi của người có địa vị cao nhất ở trong nhà , là một người đàn ông già , mái tóc màu đen xen lẫn vài cọng tóc bạc. Dáng vẻ uy nghiêm , đó chính là Lôi Quốc , ông nội của Lôi Lạc Kình. Kế bên là người phụ nữ có mái tóc đen suôn dài , nhìn rất đẹp . Và dịu dàng. Bà ấy là mẹ của Lôi Lạc Kình – Dương Thiếu Phương. Cô cúi đầu chào , vì không khi ở đây khá nghiêm trang nên khiến cô có chút sợ. Dược Thiếu Phàm thấy vậy liền lên tiếng “Tại sao lại căng thẳng đến vậy ?”Lôi Quốc nhìn anh , rồi lại quay sang nhìn cô bé đang nắm chặt lấy cánh tay anh . Ông thở dài “Kình nhi , cháu thấy Thiếu Phàm không , nó đã có vợ , tại sao ta bảo cháu lấy vợ cháu lại không lấy hả ?”“Chậc…cháu đã nói bao nhiêu lần rồi . Cháu vẫn còn trẻ mà. Cứ từ từ.” – Lôi Lạc Kình ngồi xuống bàn , chán nản nói.(55)“Lại là chuyện này sao ?” – Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười khẩy.“Hai cháu ngồi xuống đi.”- Dương Thiếu Phương dịu dàng lên tiếng . Dược Thiếu Phàm và Từ Tử Hàn ncồi xuống bên cạnh Lôi Lạc Kình . Lôi Quốc nhìn cô , khẽ cười “Cháu là Tử Hàn ?”“Vâ…vâng !”“Thật đáng yêu . Thiếu Phàm…cháu thật biết chọn vợ.”- Ông cười rôm rả , trầm trồ khen ngợi.“Ông quá khen.” – Dược Thiếu Phàm lãnh đạm trả lời.“Cháu bao nhiêu tuổi ?” – Dương Thiếu Phương đưa cho cô tách hồng trà và miếng bánh ngọt . Dịu dàng nói . Giọng của bà dịu nhẹ lại rất ấm áp.“Dạ 17 !” – Cô híp mắt trả lời.“Ồ…cháu vẫn còn đi học sao ?”“Cháu học năm hai ngành kinh tế ạ.”“Hử ? Cháu chỉ mới 17 tuổi thôi mà ?” – Dương Thiếu Phương có chút bất ngờ. Nghe câu hỏi của bà , cô chợt im lặng , chỉ biết cười trừ. Thấy vẻ mặt anh đanh lại , bà mới không hỏi nữa . Vì bà đủ biết là có uẩn khúc gì đó trong cuộc đời của Từ Tử Hàn nên đành phải cười , gạt chuyện ó
