Bắt cóc em về làm vợ

Bắt cóc em về làm vợ

Tác giả: Dư Tiểu Thuần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325653

Bình chọn: 7.5.00/10/565 lượt.

“Phải phải , là lỗi của anh , tất cả là tại anh …. Anh đáng đánh. Anh xin lỗi. Đừng khóc nữa , có được không.” Nghe anh nói như vậy cô mới ngước đầu nhìn anh , khuôn mặt trắng mịn vẫn còn vương đầy nước mắt. Anh đưa tay lau nước mắt trên mặt cô , thật là lạ nha ! Cô mới là người có lỗi , bây giờ anh lại phải xin lỗi cô ?? Trong lòng của Dược Thiếu Phàm không ngừng cảm thán , chậc…ai kêu anh lại yêu cô chứ . Anh nhéo nhẹ cái má của cô , dịu dàng nói”Ngoan , nín đi . Đi ăn cơm.”“Em ăn rồi…giờ rất buồn ngủ .” – Từ Tử Hàn đưa tay dịu đôi mắt ướt nhẹp trả lời.“Chẳng phải em nói , buổi tối ăn rất ít sao ? Bây giờ ăn thêm. Không được cãi.” – Dược Thiếu Phàm đanh mặt lại nhìn cô , đưa tay kéo cô vào phòng ăn . Từ Tử Hàn chỉ có thể nghe theo chứ không thể cãi lại đành phải đi theo anh. “Thiếu Phàm…bác đầu bếp ngủ rồi.”“Để anh nấu.” – Dược Thiếu Phàm lãnh đạm nói. Anh mở tủ lạnh lấy ra ít đồ ăn.“Anh biết nấu sao.” – Từ Tử ngỡ ngàng hỏi.“Phải.”Cô im lặng nhìn anh đứng bếp , anh cắt thịt , xào đồ ăn rất thành thạo. Cô tủm tỉm cười , nhìn anh thật giống một người chồng đảm đang. Sau một hồi xào nướng , anh đã làm xoong những món ăn khá hấp dẫn , sườn non nướng , cải xào đậu , …(99)“Woaaa , nhìn ngon quá.” – Từ Tử Hàn trầm trồ khen ngợi.“Ăn đi , đã trễ rồi em không định đi ngủ sao ?” – Được cô khen , trong lòng Dược Thiếu Phàm tuy rất vui nhưng khuôn mặt vẫn lạnh như tiền.“Vâng.”“Ăn đi.” – Anh gắp miếng thịt sườn cho cô . Khóe miệng khẽ nhếch lên.“Ưm…rất ngon.” – Cô híp mắt cười . Vừa ăn vừa tíu tít khen ngợi. Dược Thiếu Phàm bật cười .Sau khi ăn xong , cô cùng anh đi lên tầng một, đến cửa phòng cô , Dược Thiếu Phàm buông tay cô ra , hôn lên vầng trán rộng, cưng chiều nói “Ngủ ngon.”“Anh ngủ ngon” – Cô đưa tay xoa trán , vẻ mặt vô cùng hạnh phúc sau đó đi vào phòng . Anh khẽ cười rồi cũng sải bước đi đến phòng ngủ . Dược Thiếu Phàm dơ tay vỗ hai cái , đèn trong nhà lập tức tắt hết. Tòa nhà lại trở về trạng thái yên tĩnh như trước….Ở trong khu rừng phía xa kia , có một người đàn ông đang ngồi trong khu nhà hoang . Người đàn ông da ngăm đen , mặc chiếc áo khoác đen , tức giận nói “Chết tiệt…Dược Thiếu Phàm ! mày lại đuổi cùng giết tận tao ?Tao nhất định sẽ trả thù…”- Hắn nghiến răng tức giận nói , người đàn ông vừa mới lên tiếng là Quyết Lang – kẻ đã đến địa bàn của Dược thiếu Phàm…. Và cũng là người anh đang truy sát… Chương 19Sáng hôm sau , Tường Quan cùng 7 ám vệ đến Dược gia , quản gia đưa họ lên thư phòng. Dược Thiếu Phàm đã đứng chờ ở đó .“Chủ tử.” – 7 ám vệ cùng Tường Quan cúi đầu chào.“Chủ tử , đây là những ám vệ xuất sắc nhất và hai sát thủ cấp bậc A.”(100)Dược Thiếu Phàm quay mặt lại. Thanh âm lạnh lẽo phát ra.”Nhiệm vụ của các ngươi là phải bảo vệ phu nhân. Hãy núp trong tối chỉ khi cô ấy gặp nguy hiểm thì xuất hiện. Nên nhớ , nếu phu nhân bị mất một cọng tóc ta sẽ chôn sống các ngươi.”“Thuộc hạ tuân lệnh.” – 7 ám vệ đồng loạt trả lời“Lui xuống đi. Tiểu Tường hãy chọn cho ta một nữ ám vệ xuất sắc nhất ở Hắc Nguyệt đem đến đây.”Tường Quan cúi đầu vâng lệnh , sau đó đi khỏi phòng , rời khỏi Dược gia. Dược Thiếu Phàm lúc này mới đi sang phòng của cô , cánh cửa khẽ mở ra , mắt thấy cô vẫn còn ngủ nên đóng cửa lại đi xuống sảnh , dặn dò quản gia “Khi nào phu nhân dậy thì hẵng chhuẩn bị thức ăn . Nói với cô ấy là trưa nay tôi có hẹn với đối tác nên không cần mang cơm đến công ti.”“Vâng !” – Quản gia cung kính đáp . Dược Thiếu Phàm đi vào xe sau đó từ từ rời khỏi tòa biệt thự sang trọng….Một lúc sau , Từ Tử Hàn mơ màng tỉnh dậy , cô vươn vai một cái rồi bước xuống giừơng đi vệ sinh cá nhân. vài phút sau cô bước ra , hôm nay trời rất trong xanh , Từ Tử Hàn lấy bình tưới nước đi ra cái bàn ghỗ đặt gần cửa sổ sát đất tưới nước cho chậu hoa lavender. Cô vui vẻ bước xuống , thấy quản gia đang lau tủ , cô chạy xuống , mỉm cười nói “Chào buổi sáng , bác quản gia.”“Chào phu nhân . À…để tôi sai người dọn bữa sáng cho cô.” – Quản gia cũng vui vẻ chào đón cô , ông cảm thấy càng ngày ông càng yêu quý cô phu nhân nhỏ này tuy có hơi chút cứng đầu nhưng vẫn rất thân thiện.“Cảm ơn bác.” – Cô tươi cười cảm ơn. Sau đó đi vào bàn ăn ngồi xuống.Người giúp việc trong nhà dọn bữa sáng cho cô. “Cảm ơn chị.”“Mời phu nhân dùng . Chúc phu nhân ăn ngon miệng.” – Người giúp việc mỉm cười cung kính nói.(101)“Cảm ơn.”Cô vui vẻ thưởng thức bữa sáng thơm ngon . Tuy ăn một mình có chút buồn nhưng cô vẫn ăn hết bữa sáng. Ăn xong cô ra vườn , cô ngồi cạnh vườn hoa lavender ủ rủ nói “Bao giờ mới nở đây ??”“Phu nhân !” – Tiếng của quản gia vọng lại từ phía sau. Từ Tử Hàn đứng dậy “Có chuyện gì ạ.”“Ông chủ dặn , trưa nay cô khôngg cần đến công ty vì ông chủ có hẹn với đối tác.”“Vậy sao . Cháu biết rồi.”Quản gia cúi đầu chào cô rồi đi vào nhà. Từ Tử Hàn thong thả đi lung tung trong nhà. Chắc có lẽ trưa nay cô lại phải ăn một mình rồi….Trung tâm Đài Bắc… Công ti “Dược Thiên”….“Cô mang mẫu vẽ này đến bộ phận thiết kế kêu họ phải hoàn thành ngay cho tôi.” – Dược Thiếu Phàm đưa mẫu vẽ cho thư kí Tĩnh.“Vâng !” – Thư ký Tĩnh cầm lấy , sau đó đi ra ngoài. Anh ngồi


Polaroid