HwanHee lại nằm sát vào tôi hơn nữa, tay cù vào đúng bụng tôi làm tôi không kìm được, cười rú lên.
“Thôi ngay đi!” Tôi ngồi bật dậy, tự thấy giận mình sao lại chơi thân nhất với một thằng cu yếu đuối đến phát tôi nghiệp như thế. “Đi nào.”
Thằng cu trông choáng váng toàn phần. “Đi đâu cơ?”
Tôi tóm lấy tay trái của HwanHee và với tay mở khóa lều. “Tôi sẽ cho cậu thấy chẳng có máu me gì ở đây cả.”
“Khôôông!” HwanHee gào lên. “Tôi không muốn. Cậu không thể bắt tôi ra ngoài lúc này được.”
Nhưng tất nhiên là tôi có thể. Tôi lấy tay phải bịt miệng HwanHee để không đánh thức bố mẹ dậy. “Thôi ngay cái kiểu hèn nhát đấy đi và ra ngoài với tôi. Có tôi ở bên cạnh cậu mà.”
Cậu ta thôi không giằng co nữa và rụt rè theo tôi ra ngoài lều. Chúng tôi không tìm được giày của mình trong bóng tối nên đành đi chân đất về phía tiếng nước đang chảy róc rách. HwanHee vẫn cố kéo tôi về lều nhưng cậu ta không thắng được những bước đi dứt khoát của tôi.
“Cậu sẽ không bao giờ chiến thắng được nỗi sợ hãi của mình nếu cậu không dũng cảm đối mặt với nó.” Tôi thì thào nói với HwanHee. Chúng tôi tấp tểnh vượt qua một khoảng rừng đen kịt.
“Tớ muốn về, Kaylin ơi” HwanHee van vỉ tôi.
“Không…” giọng tôi chợt nghẹn lại đúng lúc chúng tôi bước chân ra khỏi khu rừng và đến bên bờ suối. Cả không gian tràn ngập ánh trăng, cái ánh sáng dìu dịu màu vàng nhạt, mỏng và mát lạnh như sương.
“Đẹp quá…” HwanHee thò đầu ra từ sau lưng tôi, há hốc mồm vì kinh ngạc. “Đẹp như một dòng suối kim cương vậy.”
Quả đúng vậy, dòng nước chảy róc rách làm cho con suối phản chiếu ánh sáng lấp lánh đẹp tuyệt vời khiến tôi chỉ muốn được chạm tay vào đó.
“Tớ muốn được chạm vào nó.” Bao nhiêu nỗi sợ hãi của HwanHee thế là bay đâu sạch. Anh chàng còn vừa nhăn nhở nhìn tôi cười, vừa nhanh nhanh chóng chóng chạy đến sát bên bờ suối.
“Tớ sẽ bước xuống hẳn đấy cơ! Tới đây nào, Kaylin!”
“Không, đừng, đồ ngốc.” Tôi thét lên khe khẽ. “Nước đó hẳn phải lạnh như nước đá đấy.”
“Nhưng trông nó có vẻ không lạnh đâu.” HwanHee vừa nói vừa ngồi thụp xuống để xắn gấu quần pyjama lên và thò ngay một chân xuống dòng nước kim cương. Cơn lạnh đột ngột làm cậu nín cả thở. Cậu há hốc mồm ra như hụt hơi.
“HwanHee, quay lại đây đi!”
Nhưng cậu không hề động đậy, cậu như đã đóng đá. Tôi chạy tới, lo lắng làm tôi mờ cả mắt. Có lẽ chính vì vậy mà tôi không nhận thấy một hòn đá to lù lù trước mặt. Tôi ngã sấp xuống. Không thể chờ đợi hơn được nữa, tôi cố với một tay ra để kéo HwanHee. Nhưng cánh tay của tôi, cái cánh tay ngắn ngủn đáng ghét của tôi, thay vì kéo HwanHee lại, đã đẩy luôn cậu xuống dòng suối. Hẳn đã có một tiếng bõm rất lớn nhưng tai tôi như đã ù đặc lại, tôi mở mắt trừng trừng ngó người bạn than nhất của mình từ từ rơi xuống dòng suối lạnh ngắt. Và tiếng hét của tôi có lẽ đã rung chuyển cả núi rừng.
Giá mà lúc đó tôi lớn hơn một chút, hiểu biết hơn một chút, có kinh nghiệm hơn một chút, tôi đã nhảy ngay theo cậu xuống suối và cố mà vớt cậu lên.
Nhưng lúc đó, tôi mới chỉ là một đứa trẻ, tôi mới 10 tuổi.
Vừa gào đến khản cả cổ, tôi vừa chạy về chỗ bố mẹ. “HwanHee chết đuối!” Tôi gào thét điên cuồng. “HwanHee chết đuối rồi! Con đã giết HwanHee mất rồi!”
Cả hai bố mẹ ngay lập tức xuất hiện và lắc vai tôi thật mạnh để kéo tôi ra khỏi cơn hoảng loạn. Tôi chỉ có thể chỉ tay ra phía dòng suối, cổ họng tôi như đã đặc lại vì nước mắt. Bố mẹ chạy đi nhưng tôi không thể chạy theo họ. Tôi như đã hóa đá, chỉ biết đứng đó và nhìn theo cái bóng của họ.
Khi bố mẹ quay trở lại, thân hình nhỏ bé của HwanHee nằm gọn trong lòng họ. Tôi không nhìn thấy mặt cậu vì trời tối quá, và thế là tôi oà khóc. Mẹ đặt một tay lên vai tôi khi tất cả chúng tôi chạy ra chỗ để xe. Nhưng không ai nói một lời nào cả. Tôi muốn được ở cùng xe với HwanHee nhưng bố mẹ tôi không cho. Tôi hiểu rằng bố mẹ sợ tôi sẽ khóc đến ướt đẫm cả xe.
Mất đến hơn 40 phút sau, chúng tôi mới có mặt ở bệnh viện. Khi chúng tôi đến nơi, cuối cùng thì tôi cũng được nhìn thấy mặt HwanHee dưới cái ánh sáng xanh lè của bệnh viện. Trông mặt cậu trắng bệch như cắt không còn hột máu và đôi môi tái xanh.
Đến các bác sĩ trông cũng rất căng thẳng khi chúng tôi đưa cậu đến phòng cấp cứu. Và rồi chúng tôi phải đợi ở ngoài, đợi mãi… Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ trái tim tôi đã đập dữ dội thế nào khi tôi nghĩ rằng vậy làa HwanHee sắp chết rồi. Tôi như ngừng cả thở và cảm tưởng như trái tim mình sắp nổ tung cả lồng ngực. Đó là trải nghiệm đau đớn nhất trong suốt mười năm đầu tiên của cuộc đời tôi và tôi không có nỗi đau nào lớn hơn thế nữa trong suốt cuộc đời mình.
Vài tiếng sau, HwanHee tỉnh lại. Bình an vô sự. Chúng tôi đã đến vừa kịp lúc, bác sĩ nói như vậy. Chúng tôi đã cứu cậu kịp thời.
Nhưng tôi vẫn không ngừng khóc, kể cả sau khi mọi người bảo rằng cậu không sao cả, thậm chí ngay cả sau khi chính mắt tôi đã nhìn thấy cậu vẫn còn sống và bình an. Bởi vì tất cả xảy ra do lỗi của tôi. Chính tôi đã ép HwanHee ra khỏi lều. Và chính tôi đã đẩy cậu ngã xuố