pacman, rainbows, and roller s
Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường – Jean Kim

Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường – Jean Kim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322151

Bình chọn: 7.00/10/215 lượt.

tí được không?” Brian chợt cắt ngang lời tôi. Anh rì rầm, giọng anh chợt trầm xuống, hơi khàn đi và … mơn trớn.

Với một cái gạt nhẹ, anh đẩy tôi nằm xuống bãi cỏ và nhìn xoáy vào mắt tôi, hai bàn tay đặt lên hai bờ vai tôi.

“Anh đã học thêm được mấy kĩ thuật mới đấy…” Anh ngã người xuống, chống khuỷu tay để cúi sát xuống gần tôi hơn, đôi môi anh xuống gần hơn, gần hơn nữa… Ý thức của tôi chợt quay trở lại đúng lúc và tôi đẩy hai tay lên để ngăn anh lại.

“Brian…”

Anh ngừng lại, vẻ thắc mắc và thất vọng hiện rõ ra mặt. “Gì vậy?”

Tôi bật cười để xua đi cái cảm giác ngượng nhập. “Em bị nằm lên sỏi.”

Brian bật dậy ngay và kéo tôi ngồi lên. “Chúa ơi! Kaylin, anh xin lỗi. Anh đâu có biết.”

Tất nhiên đó là một lời nói dối. Trên ngọn đồi mượt mà đến hoàn hảo này thì lấy đâu ra sỏi chứ. Và nếu có đi chăng nữa thì cũng đâu có đau được vì trên thiên đường đâu có tồn tại khái niệm đau đớn.

Nhưng nếu anh có nhận ra điều đó thì anh cũng không tỏ thái độ gì cả, ít ra là không biểu hiện ra ngoài. Thay vào đó, anh lại nằm xuống bên cạnh tôi trên bãi cỏ, gối đầu lên hai cánh tay và ngước nhìn lên bầu trời sao anh vừa xếp lại.

“Em biết không…” giọng anh mềm và ấm làm sao.

“Gì cơ ạ?”

“Nằm đây lại gợi anh nhớ về những ngày cũ. Cảm giác như chúng ta đã quay ngược thời gian, như chúng ta đã sống lại vậy.”

Anh nói đúng thật. Chúng tôi đã như được trở lại cái cảm giác của ngày xưa khi chúng tôi còn sống trên Trái Đất. Ngạc nhiên làm sao, cảm giác yêu thương đã dễ dàng quay trở lại với chúng tôi và chúng tôi lại được ở bên nhau như mới ngày nào.

Trong tôi bỗng ẩn hiện chút sợ hãi. Bởi vì cùng lúc đó, trong tâm trí tôi xuất hiện một gương mặt khác, ngoài Brian, không thể cưỡng lại được.

Tôi với một ngón tay lên chỉnh lại cái mũi của con gấu, làm cho nó thành ra vặn vẹo buồn cười không thể chịu được.

“Này, em làm cái gì thế?” Brian phản đối.

Tôi bật cười nhìn anh. “Làm cho nó giống lúc trước một chút, chứ đẹp thế này, em bảo em tự làm ai thèm tin.”

“Thế người ta gọi là ăn cắp bản quyền đấy.” Nhưng anh lại mỉn cười.

“Nhưng đây là sao của em cơ mà.” Tôi cãi lại. “Sao của em, con gấu của em.”

Brian nhấm nháy nhìn tôi, trông yêu không chịu được. “Đồ dối trá”.

Đầy bất ngờ, nụ hôn của anh, đôi môi của anh đã gắn chặt lên môi tôi. Mang vị ngọt của thiên đường, nụ hôn của anh thậm chí còn ngọt ngào hơn cả những ngày chúng tôi còn sống. Tôi đắm chìm trong nó, không còn chút sức lực nào để phản kháng cả.

Đột ngột đến, rồi đột ngột đi, Brian cười một nụ cười thỏa mãn. Anh chợt đứng bật dậy. Chẳng cần tôi phải nói lời. Gương mặt đỏ bừng đầy bối rối của tôi đã nói với anh tất cả, niềm vui sướng của tôi, nụ hôn ngọt ngào của anh.

Chúa ơi, tôi cảm thấy mình như một con ngốc.

CHƯƠNG 6: NƯỚC CHẢY RÓC RÁCH

Năm tôi và HwanHee 10 tuổi, hai gia đình đi nghỉ hè cùng nhau trên vùng núi, nơi có những dòng suối trong lành. Chúng tôi háo hức đến nỗi chỉ chờ cho ôtô dừng lại là lao vội ra phía dòng suối đang trôi lững lờ trước mắt, thèm khát làm sao được nhúng chân mình vào cái dòng chảy trong mát của núi rừng.

Thật không may, vì chúng tôi đã lạc đường trong rừng khá lâu. Khi đến nơi thì mặt trời đã bắt đầu lặn. Không được nghịch nước, vì trời tối đồng nghĩa với việc nước trở nên rất lạnh. Thế là trong khi hai ông bố đánh vật với đống lửa trại, hai bà mẹ thì lo chuẩn bị bữa tối, hai đứa trẻ ranh chúng tôi cứ đi dọc bờ suối, ao ước được nhúng ướt chân dù chỉ một lần. Trời tối mịt, hai gia đình quây quần bên đống lửa trại.

Sau bữa tối, tất nhiên, không thể thiếu những câu chuyện ma. HwanHee và tôi có một điểm rất giống nhau: hai đứa đều sợ ma và bất cứ cái gì có dính líu đến ma chết khiếp lên được. Nhưng tôi là đứa lúc nào cũng giả vờ dũng cảm, ra vẻ ta đây chẳng sợ gì cả. HwanHee thì ngược lại, anh chàng sợ ra mặt, thậm chí còn trốn sau lưng bố, bịt hai tai lại và rên ư ử để át tiếng kể truyện đi.

Bất hạnh thay vì chúng tôi lại có những ông bố bà mẹ đặc biệt khoái kể chuyện ma và làm cho chúng tôi cứ phải sợ sởn gai ốc lên mới thôi. Bố HwanHee thậm chí còn quàng tay qua người cậu để không cho bỏ chạy nữa, và kể chuyện với cái giọng thật lớn để át đi tiếng rên ư ử của HwanHee.

Suốt đêm hôm đó, tôi cứ nằm nhìn chòng chọc lên trần lều tối om, thừa biết rằng có thách mình cũng không thể ngủ nổi. HwanHee cũng đang nằm rên rỉ khe khẽ.

“Kaylin, bồ ngủ chưa vậy?”

“Trông mình có giống đang ngủ không chứ?”

“Ừm, mình cũng không ngủ được.”

Tôi, như một con ngốc, lại cố giả vờ là mình không sợ tí nào. “Thì cứ nhắm mắt vào thôi.”

HwanHee nằm sát hơn vào tôi.

“Bồ có nghe thấy không?”

“Nghe thấy gì cơ?” Lúc nào cậu ta cũng nghe thấy một cái khỉ gió gì đó.

“Thì tiếng máu chảy đấy thôi.”

Tôi cười phá lên dù sự thật là tôi cũng sợ bủn rủn chân tay. “Đồ ngốc, đó đâu phải tiếng máu chảy. Là tiếng suối đó mà.”

“Làm sao cậu biết được chứ?” Ơ kìa, ngớ ngẩn đến mức buồn cười.

“Thì hồi chiều chính cậu cũng nhìn thấy dòng suối đấy thôi.” Tôi nói với cái giọng kiền chế nhất có thể. “Nào bây giờ thì ngủ đi chứ.”

Nhưng