XtGem Forum catalog
Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường – Jean Kim

Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường – Jean Kim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322263

Bình chọn: 9.00/10/226 lượt.

onehenge. Thiên đường đôi khi mới im ắng làm sao. Vắng lặng đến buồn tẻ.

Tôi giơ một cánh tay lên và đưa tới đưa lui.

Đưa sang bên phải. Bầu trời về đêm. Sang bên trái, lại là ban ngày.

Phải. Đêm. Trái. Ngày.

“Trông em giống hệt đứa trẻ con ngồi nghịch công tắc đèn vậy.” Giọng HwanHee chợt vang lên, phá vỡ cái không gian chán ngắt đang bao vây lấy tôi. Anh đang đứng ngay bên tôi, cười với tôi, làm tôi tự hỏi anh đến lúc nào mà tôi chẳng hay biết.

“Sao, không kiếm ra việc gì để làm à?”

Tôi uể oải nhún vai, gạt tay sang bên phải để bầu trời thành buổi đêm. “Cũng hơi buồn chán một tí.”

“Buồn chán? Trên thiên đường mà em cũng thấy buồn chán thì lạ nhỉ?” Tôi lại nhún vai.

“Thế hồi em chưa lên đây thì anh thường làm gì?”

Anh xoa xoa cái cằm có mấy sợi râu lún phún. “Thì anh đọc sách. Nghe nhạc. Tái dựng 7 kì quan thế giới cổ đại. Và đi bất kì nơi đâu anh muốn.”

Tôi bỗng đứng bật dậy. “Em vừa chợt nghĩ ra một việc muốn làm.”

HwanHee nhướn mày nhìn tôi ngạc nhiên. “Việc gì vậy?”

Tôi tóm tay anh kéo đi. “Đi nào, bọn mình đi xem trộm người ta.”

Anh ghìm tôi lại. “Cái gì? Rình trộm người ta á? Trên thiên đường này á?”

Tôi lắc đầu quầy quậy. “Thế thì có gì hay ho đâu? Em muốn rình những người còn sống trên Trái Đất cơ.”

HwanHee bật cười. “Em đúng là nhóc con.”

“Thế anh chưa từng theo dõi em từ trên này chắc.”

“Thì tất nhiên là anh đã từng, nhưng là để trông nom em thôi, chứ đâu phải là rình mò đời sống riêng tư của em chứ.”

“Em đâu rình mò ai, chỉ là xem xem mấy người bạn dưới kia của em đang làm gì thôi.”

“Thế thì được.” Anh nói mà giọng hơi ngờ vực pha chút tò mò. “Thế em định xem những ai thế?”

Chỉ có 3 người duy nhất quan tâm tôi, cũng là ba người duy nhất có mặt trong đám tang của tôi. Nếu không phải là xem tình hình của ba người đó thì còn ai vào đây nữa.

Thế là anh dẫn tôi đi. “Chúng ta phải đến Đài quan sát Địa cầu.”

“Đài quan sát Địa cầu?” “Ở đó có thể nhìn thấy bất cứ ai, nhìn rõ lắm.”

Đài quan sát Địa cầu mà HwanHee nói hóa ra là một nơi tập hợp rất nhiều đám mây tách rời nhau làm thành ghế ngồi êm ái và thoải mái cho mọi người ngồi xem người thân của mình dưới Trái Đất. Bao quanh chỗ đó là một cánh cổng gỗ, trên đường vào có một cái biển đề “Tối đa là 20 phút khi có người khác đang chờ đến lượt. Xin hãy nhớ chia sẻ là một đức tính tốt!”

May quá, chúng tôi lại đến đúng lúc vắng vẻ nên thích xem cái gì và xem bao lâu cũng được, chẳng có giới hạn nào về thời gian cả. Đám mây nào trông cũng giống nhau nên tôi chọn luôn đám mây gần nhất. Đến tận lúc ngồi xuống tôi mới nhìn thấy trên đám mây bay lơ lửng một cái màn hình nho nhỏ và một cái bàn phím cũng đang trôi lững lờ gần đó.

“Em phải làm gì bây giờ?”

“Em có thể chọn bằng tên địa danh hay tên người đều được.” HwanHee hướng dẫn. “Càng rõ ràng và cụ thể càng tốt. Em đã nghĩ ra ai trước chưa?”

Tôi gật đầu và gõ trên bàn phím cái tên đầu tiên.

HwanHee nhòm qua vai tôi. “Evie Kim, ai vậy em?”

“Một người bạn đại học ý mà.”

Sự kiện xảy ra tiếp theo đó, trong trường hợp khác, hẳn đã làm tôi sợ đến cứng đờ cả người, nhưng may mà lý trí của tôi kịp nhắc nhở tôi rằng mình đang ở trên thiên đường và chẳng có gì phải sợ cả nên tôi mới bình tĩnh trở lại. Như thể đột nhiên tôi có một đôi mắt siêu năng lực vậy. Nếu trước đây mắt số 20 là tốt nhất thì bây giờ tôi đang sở hữu đôi mắt số 1000, thậm chí hơn. Như thể tôi đang đeo một đôi kính phóng đại có thể nhìn xa hàng vạn vạn dặm vậy. Hình ảnh trước mắt tôi cứ lao vùn vụt, đầu tiên là Châu Mỹ, rồi nước Mỹ. Tôi nhìn thấy một thành phố, New York. Rồi đến một con đường, Đại lộ 5. Và cuối cùng là hình ảnh một người phụ nữ đang bước đi.

“Evie!” Tôi thốt lên trong vô thức.

Đúng lúc đó, cô ngước nhìn lên trời, đúng hướng tôi đang ngồi luôn, và rồi cô nhún vai đi tiếp. “Mình hẳn điên mất rồi.”

Cô lầm bầm tự nhủ. “Trong một thoáng mình đã nghĩ mình nghe thấy tiếng Kaylin gọi.”

Kèm theo đôi mắt siêu năng lực, cả đôi tai của tôi cũng thành thế luôn rồi. Evie, người bạn gái thân thiết nhất của tôi thời đại học, sau đám tang của tôi đến hàng tuần rồi vẫn mặc nguyên bộ đồ đen.

Ngọt ngào làm sao cái cảm giác được biết có ai đó ở dưới kia vẫn hằng nhớ đến mình. Evie trông khỏe mạnh và bận rộn, chắc chắn và tự chủ. Tôi rất vui vì được thấy bạn của mình mạnh giỏi như vậy.

“Evie ơi, tạm biệt nhé,” Tôi thì thầm.

Một lần nữa, Evie lại dừng bước. “Mình đến phải đi khám tai mất thôi.”

Mỉm cười, tôi ngả người về đằng sau và những hình ảnh của Evie biến mất trước mắt tôi, HwanHee cũng nhìn tôi mỉm cười, chìa cái bàn phím về phía tôi.

“Ai nữa không?” Tôi nhận lấy cái bàn phím, tay gõ tên thứ hai.

“Jung Ji Hoon?” HwanHee khẽ hỏi.

“Hàng xóm sát vách nhà em đấy.” Tôi trả lời. Tầm nhìn của tôi lại bị hút về Trái Đất giống lần trước.

Một anh chàng trẻ tuổi cao lêu đêu đang bước dọc phố, tay ôm một bọc to đùng. Tôi chưa kịp thắc mắc cậu chàng đang đi đâu thì anh ta rẽ ngoặt vào cửa hàng giặt đồ.

“Ji Hoon.” Tôi chép miệng. “Lúc nào