Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường – Jean Kim

Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường – Jean Kim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322280

Bình chọn: 8.00/10/228 lượt.

ười.

Brian trông choáng váng. Anh có vẻ shock vì sự đột ngột này. Tôi nhìn lại bức tranh Nàng Lisa nhăn nhó. Đó đâu phải là tôi. Đừng nói một đứa vẽ kém như tôi nên mới luôn thất bại mỗi lần muốn khắc họa lại gương mặt của HwanHee. Đến một tài năng hội họa như Brian cũng đã thất bại trong việc vẽ lại chân dung tôi. Bởi đây là bức tranh vẽ một đứa con gái cau có đó chứ, đâu phải tôi lúc này.

Phát hiện này làm tôi thấy thật tức cười. Và thế là tôi cười lớn, cười sảng khoái, cười thoải mái hết cỡ.

Brian đã xin tôi đừng dừng lại, anh nói anh muốn được lưu giữ lại cái khoảnh khắc này, khi mà tôi trông thật khỏe mạnh và tràn đầy sức sống làm sao ấy!

Từ đó, Brian và tôi dính liền với nhau như hình với bóng.

Và tôi đã cười suốt, chỉ cho riêng anh để anh có thể vẽ lại một bức tranh thật hoàn hảo.

PHẦN 4

CHƯƠNG 10: CÂU HỎI VỀ NGƯỜI BẠN TRI KỶ

Ngồi trong bóng râm của những cột đá khổng lồ Stonehenge, những kỉ niệm, những kí ức của một thời quá khứ như những đợt sóng, hết lớp này đến lớp khác, cứ cuồn cuộn tràn về trong tâm trí tôi.

Brian đã ngủ ngon lành. Anh có dáng ngủ rất buồn cười, chân tay gập lại, cuộn tròn thân mình như một con mèo con vậy. Và bao giờ cũng quay lưng về phía tôi. Hồi mới quen nhau, đêm đầu tiên ở bên nhau, tôi đã rất khó chịu vì anh quay lưng lại phía tôi. Nhưng rồi tôi nhận ra đó là một thói quen không thể thay đổi được của anh, và anh sẽ luôn ngủ như vậy.

Vừa thú vị, vừa ngạc nhiên khi tôi phát hiện ra rằng, trong tình yêu, đôi khi chúng ta hiểu biết thêm một điều mới mẻ về một nửa của mình, và rồi ta sẽ tập chấp nhận điều mới mẻ đó, chấp nhận người yêu của mình với tất cả các đặc điểm dù tốt hay xấu. Và yêu anh ấy điên cuồng vì anh ấy luôn là chính anh ấy, chứ không phải là một người mà mình muốn anh ấy trở thành, theo ý thích của mình.

Gabriel đột ngột xuất hiện. Tôi đứng dậy và kéo Gabriel ra khỏi chỗ Brian đang nằm ngủ. Khi đã cách chỗ đó, tôi quay lại đối mặt với Gabriel.

“Làm sao anh vào được đây?” Tôi thắc mắc. “Tôi đã khóa cửa rồi cơ mà.”

Giữa không trung lại hiện ra một tảng đá và Gabriel nhún mình lên ngồi vắt vẻo trên đó. Lúc nào cũng vậy.

“Sao bạn lại nghĩ rằng những cánh cửa đó có thể ngăn được tôi nhỉ? Tôi đâu có giống các bạn, những linh hồn của người đã chết. Tôi là một thiên thần của Thượng Đế cơ mà. Khác nhau lắm đó.”

Nghe cũng có lý. Đương nhiên ở trên này thì thiên thần phải là công dân hạng sang hơn hẳn những người thường như mình rồi.

“Cũng chẳng phải chúng tôi cao cấp gì hơn đâu.” Gabriel phân trần như đọc được suy nghĩ của tôi. “Chẳng qua là chúng tôi khác các bạn. Chúng tôi không có những cảm xúc, tình cảm phức tạp, rắc rối như các bạn, thế nên chúng tôi cũng không bị cấm chế bởi những luật định giống các bạn. Chỉ thế thôi.”

“Thế anh đến đây có việc gì? Lại đến để thuyết giáo à? Hay là Thượng Đế sai anh đến?”

Gabriel gật gù. “Chỉ là tôi tò mò thôi. Ngoài ra, tôi vẫn luôn mong muốn được tận mắt ngắm nhìn cái đống đá tiền sử Stonehenge này nữa.”

Tôi trợn tròn mắt. “Anh chưa từng được nhìn tận mắt nó sao? Kể cả trên thiên đường này?”

Gabriel nhe răng ra cười, khoái trá trước niềm vui trẻ con cứ hớn ha hớn hở của tôi.

“Khỏi phải vòng vo. Sao không hỏi thẳng tôi rằng cái cảnh quan cô chọn lần này là độc đáo và duy nhất ở đây? Và câu trả lời là đúng rồi đấy. Cũng không hiểu sao ai cũng muốn được một lần ngắm nhìn đống đá Stonehenge này, nhưng lại chưa từng có ai chọn nó làm bối cảnh thiên đường của mình cả.”

Tôi sung sướng nhảy cẫng lên. “Có thế chứ!”

Gabriel phũ phàng dội một gáo nước lạnh vào cái hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi bằng một cái liếc mắt về phía Brian.

“Đó không phải là chàng trai tôi đã gặp cũng đang ngủ ở đây lần trước phải không? Bạn có vẻ khéo thay đổi khẩu vị nhỉ?”

Tôi ngồi phịch xuống bãi cỏ, thở dài ngán ngẩm. “Chẳng phải chuyện đùa đâu. Nói nghiêm túc là tôi đang không biết nên làm gì đây này. Tôi biết mình muốn làm gì. Tôi muốn có cả hai chàng trai đó ở bên tôi mãi mãi. Và để được như vậy, tôi sẽ phải giữ không cho họ gặp nhau bao giờ cả.”

“Tại sao lại không cho họ gặp nhau?” Gabriel hỏi đúng kiểu chẳng hiểu cái gì cả. “Sao cậu lại không thể yêu một lúc cả hai người bọn họ?”

“Anh đúng là đồ thiên thần, chẳng hiểu gì về những trạng thái tình cảm phức tạp của con người cả. Nhất là cái thứ có tên là tình yêu thì lại càng rắc rối lắm.”

“Vậy giúp tôi đi. Hãy thử định nghĩa tình yêu là gì?” Là lúc cần đến mấy cái hình nhân đây.

“Một cô nhóc xinh xắn.” Tay phải. “Một cu cậu xinh trai.” Tay trái. “Và họ đang yêu nhau.” Vừa nói xong thì hai hình nhân dang rộng hai cánh tay như muốn lao về phía nhau, dù đang bị tôi ngăn cách bằng cả một khoảng trống ở giữa. “Và nếu họ được ở bên nhau,” tôi đưa hai bàn tay lại gần nhau, hai hình nhân bèn lao đến ôm chầm lấy nhau. “Hạnh phúc.”

Gabriel trông rạng rỡ và nhẹ nhõm hẳn lên.

“Oh, vậy thì tôi hiểu cậu đang nói gì rồi.” Anh cũng đưa hai bàn tay ra. “Tôi.” Và một hình nhân giống hệt anh hiện lên. “Và Thượn


Old school Easter eggs.