80s toys - Atari. I still have
Bạo vương liệt phi

Bạo vương liệt phi

Tác giả: Ngạn Thiến

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211483

Bình chọn: 8.00/10/1148 lượt.

nhịn được run rẩy, lửa nóng càng hừng hực cháy…

Long Hạo Thiên lúc này mới trút bỏ quần áo của mình, chậm rãi áp lên thân thể của nàng, hôn lên vành tai, lên mắt lên môi của nàng.

Vân Yên bị hắn châm lên dục vọng, thân thể hưng phấn cực độ. Bàn tay chậm rãi đưa ra ôm lấy thắt lưng hắn, muốn kéo hắn lại gần thêm …

Lúc cùng đạt tới đỉnh điểm vui sướng, hai người đồng thời hét ra tiếng, sau đó là tiếng thở dốc bao phủ căn phòng.

Long Hạo Thiên đưa tay vén lại sợi tóc vương trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của nàng. Không biết bao lâu rồi, hắn không có cảm giác thể xác và tinh thần hòa hợp vui sướng thế này.

Vân Yên thật hưởng thụ, để hắn ôm vào trong ngực, tùy ý hắn vén tóc nàng một cách dịu dàng, đây chính là giấc mộng xa vời mà nàng thường hi vọng.

“Có mệt không ?” Long Hạo Thiên cực kỳ dịu dàng hỏi.

“Mệt.” Vân Yên gật gật đầu. Nàng đương nhiên mệt, ngay cả cử động cũng không muốn.

“Mệt thì ngủ đi.” Long Hạo Thiên giúp nàng đắp chăn.

“Vương cũng vậy.” Vân Yên nhìn hắn, đột nhiên làm một việc mà ngay cả bản thân cũng không nghĩ đến. Nàng lại có thể hôn hắn một cái.

Long Hạo Thiên ngây ngẩn cả người, ngay cả nàng cũng ngây ngẩn. Trời ạ, nàng vừa làm gì thế, ngay tức khắc liền chui đầu vào trong ngực hắn.

Khóe môi hắn chậm rãi nở nụ cười, giọng điệu rất vui vẻ “Cái gì cũng làm rồi thì sợ gì nữa.”

“Mệt mỏi quá, ta muốn ngủ.” Vân Yên xấu hổ, nhắm mắt, xoay người sang chỗ khác.

“Bổn Vương cũng mệt mỏi.” Long Hạo Thiên ôm lấy nàng từ phía sau, khẽ cầm tay nàng.

Da thịt trần trụi liền kề không một khe hở. Vòng ôm của hắn thật sự ấm áp làm người ta rất an tâm. Khóe môi Vân Yên khẽ nhếch lên thành nụ cười, giờ phút này nàng quả thật đang hưởng thụ hạnh phúc.

Vân Yên vừa tỉnh lại theo bản năng liền xoay người sang bên cạnh, chỉ thấy trên giường là khoảng trống. Hắn đã đi rồi. Nhớ lại tối hôm qua ôn nhu triền miên, nàng có chút hoảng hốt, đó có phải là mộng.

“Nương nương, người tỉnh rồi.” Tiểu Thanh bưng nước rửa mặt vào, vẻ mặt tươi cười mờ ám.

“Tỉnh rồi, rời giường thôi, ta cũng thấy đói bụng.” Vân Yên nói.

“Đương nhiên đói bụng rồi. Gây sức ép hơn nửa đêm, không đói bụng mới lạ!” Tiểu Thanh trêu ghẹo nói.

“Ba hoa.” Vân Yên trừng mắt liếc nàng một cái “Thật sự nuông chiều ngươi quá! Có muốn ta trừng phạt hay không ?”

“Nô tì đáng chết! Nương nương tha mạng!” Tiểu Thanh sợ hãi cầu xin.

“Bây giờ mới biết cầu xin tha thứ ?” Vân Yên cười nói, không nhịn được hỏi “Vương đi khi nào ?”

“Trời vừa sáng, Vương liền đi, cố ý dặn dò nô tì không cần đánh thức nương nương, để cho nương nương ngủ nhiều một chút.” Tiểu Thanh hồi đáp.

“Ta biết rồi.” Đây trong lòng hắn quan tâm mình sao ?

“Nương nương, người nói xem có phải lão gia cùng thiếu gia đã rời khỏi Long triều rồi không ?” Tiểu Thanh đột nhiên hỏi.

“Không biết”Vân Yên lắc đầu. Lại qua thêm một ngày, không biết bọn họ đã rời khỏi đây chưa? Mặc kệ, nàng muốn đích thân ra ngoài cung xem sao.

Chương 143 — Âm thầm đánh giá

Vân Yên mang theo Tiểu Thanh vừa đi đến cửa cung đã bị thị vệ canh giữ ở đó ngăn cản : “Thực xin lỗi ! Vương đã căn dặn, nương nương không được phép xuất cung.”

“Ta đã biết.” Vân Yên ngẩn người ra, sau đó nói. Thì ra, hắn đã sớm biết mình muốn làm gì, nàng nháy mắt với Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh lập tức hiểu, nói ngay : “Nương nương hồi cung nghỉ ngơi ! Nô tì thay người đi mua bánh quy xốp người thích.”

“Được! Ngươi đi nhanh về nhanh.” Vân Yên phân phó. Các nàng làm chủ tớ nhiều năm như vậy, chỉ cần một ánh mắt cũng có thể phối hợp ăn ý.

“Nô tì tuân mệnh !” Tiểu Thanh đi một mình ra khỏi cung, thị vệ cũng không ngăn cản, bởi Vương chỉ căn dặn bọn họ không cho nương nương xuất cung.

Vân Yên thong thả cất bước trở về. Đột nhiên, một cung nữ đi từ hướng ngược lại bưng chậu nước lập tức va vào nàng. Nước theo đó rót từ trên đầu nàng xuống.

“Nương nương tha mạng! Nô tì không phải cố ý.” Cung nữ hoảng sợ quỳ xuống, dập đầu xin tha thứ, vẻ mặt đầy sợ hãi.

Vân Yên vốn muốn trách cứ nàng vài câu nhưng nhìn dáng vẻ nàng sợ hãi như vậy, cũng không nhẫn tâm. Huống chi, là nàng vô tình va vào mình, liền ra lệnh: “Đứng lên đi ! Lần sau cẩn thận một chút !”

Cái gì? Nương nương ình đứng lên, không trừng phạt mình sao? Cung nữ ngơ ngác quỳ tại chỗ nhìn nàng, tất nhiên không tin nàng lại rộng lượng như vậy mà buông tha ình. Cho dù không trừng phạt cũng nên quở trách vài câu nhưng nàng rõ ràng một câu cũng không nói.

“Còn không đứng lên? Muốn ta trừng phạt sao ?” Vân Yên cố ý hù dọa nàng. “Nô tì tạ ơn nương nương! Cám ơn nương nương!” Cung nữ vội vàng dập đầu, cúi đầu đứng dậy đầy vẻ biết lỗi cùng bất an.

Nhưng Vân Yên cũng không để ý đến quần áo mình đã ướt đẫm.

“Nương nương, nô tì giúp người lau khô!” Cung nữ bước lại, muốn giúp nàng.

“Không cần! Có lau cũng vô dụng thôi. Ta trở về đổi quần áo thì tốt rồi. Ngươi đang vội cứ đi đi.” Vân Yên nói. Cả người đã ướt hơn phân nửa, làm sao mà lau khô? “Nô tì cáo lui!” Cung nữ bưng chậu nước quay đầu lại liếc nàng một cái, vội vàng đi khỏi.

Lệ phi một thân ung dung trang điểm mĩ lệ, cùng cung nữ theo hầu đ