chẳng phải nàng cũng giống như Hoàng hậu?” Tiểu Thanh không tin nhìn nàng.
“Phải, trước đây Vương thường xuyên không ở trong cung, lại giao tất cả những việc trong cung cho Lệ phi nên Lệ phi càng không sợ hãi điều gì, nhưng mà chỉ cần phi tử hậu cung không đụng đến Vương thì Lệ phi cũng sẽ không làm gì cả. Vì vậy, tất cả mọi người đều cố hết sức không chọc giận Lệ phi.” Tử Liên gật đầu nói.
Vân Yên biết vì sao nàng ta lại không sợ gì cả, là bởi vì Long Hạo Thiên hoàn toàn không cần những nữ nhân trong hậu cung này cho nên mới để nàng ta muốn làm gì thì làm.
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Hôm nay Lệ phi đến đây nhất định là để làm khó nương nương.” Tiểu Thanh hơi hoảng sợ, bởi vì trước đây nàng ta chưa bao giờ đến nơi này.
“Các ngươi không cần lo lắng, không có chuyện gì đâu, nàng cũng không phải đến làm khó ta.” Vân Yên an ủi các nàng, cũng không để lời của nàng trong lòng. Long Hạo Thiên không yêu nàng ta, nên nàng ta hung hăng càn quấy, chính là không muốn cho nàng có đường rút lui.
“Vậy là tốt rồi.” Tiểu Thanh cùng Tử Liên đồng thời thở phào, chỉ cần nàng ta không phải đến để làm phiền là tốt rồi.
“Được rồi. Các ngươi đi chuẩn bị nước tắm cho ta đi, ta muốn tắm rửa một lát.” Vân Yên phân phó.
“Dạ, nô tỳ tuân mệnh.” Các nàng cười rồi lại trộm hỏi: “Có phải Vương sẽ đến đây hay không?” Nói xong liền chạy ra ngoài.
“Muốn ăn đòn?” Vân Yên ở phía sau cũng cười nhưng nụ cười lại từ từ cứng lại trên mặt, đêm nay hắn sẽ đến chỗ Lệ phi sao? Rõ ràng biết rõ là mình không nên để ý nhưng vì sao lại có một tia ưu thương nhàn nhạt lan tràn trong lòng.
Chương 142 — Dịu dàng
“Vương, sắc trời không còn sớm, nên nghỉ ngơi !” Công công nhìn hắn vẫn ngồi phê duyệt tấu chương nhẹ giọng nhắc nhở.
“Xem một chút nữa là xong rồi.” Long Hạo Thiên không ngẩng lên nói.
“Vương, quốc sự quan trọng nhưng thân thể người còn quan trọng hơn.Quốc sự vĩnh viễn không thể xử lí xong, Vương vẫn nên bảo trọng thân thể.” Công công khuyên giải.
“Được rồi.” Long Hạo Thiên buông tấu chương trong tay, hít thật sâu, thuận miệng hỏi “Hiện tại là giờ nào ?”
“Hồi bẩm vương là giờ Hợi.” Công công nói.
“Đã trễ thế này rồi, nên nghỉ ngơi.” Long Hạo Thiên đứng dậy nói.
“Đêm nay Vương muốn nghỉ ngơi ở chỗ vị nương nương nào, nô tài đi thông báo?” Công công lại hỏi.
“Quên đi, hôm nay bổn Vương muốn yên tĩnh một chút. Ngươi cũng nghỉ ngơi đi.” Long Hạo Thiên phân phó. “Nô tài cáo lui!” Công công biết vương không muốn người khác quấy rầy, tốt nhất nên thức thời một chút lui xuống.
Long Hạo Thiên một mình rời ngự thư phòng, chậm rãi nhẹ nhàng đi lại trong hoàng cung. Gió mát thổi qua làm hắn thanh tỉnh rất nhiều. Nghĩ lại mấy năm nay, hắn vẫn chinh chiến bên ngoài, dùng chiến tranh để bình ổn quốc gia chỉ làm hắn thỏa mãn nhất thời, mỗi khi đêm về lại cảm thấy tịch mịch cô đơn. Hắn không biết mình đang muốn cái gì ?
Bất tri bất giác lại đi tới Tử Yên các, định xoay người rời đi lại thấy Tử Liên từ bên trong đi tới vội vàng hành lễ nói: “Nô tì tham kiến Vương !” “Đứng lên đi!” Long Hạo Thiên phân phó.
“Vương tới thăm nương nương sao? Có cần nô tì thông báo một tiếng ?” Tử Liên âm thầm vui mừng.
“Không cần, ngươi đi xuống đi. Bổn vương tự mình đi vào.” Long Hạo Thiên phất tay.p>
Vương một mình đi vào, không phải sẽ thấy nương nương đang tắm rửa sao ? Nghĩ lại đây là cơ hội nương nương có thế sớm có long thai, Tử Liên nhanh miệng đáp “Nô tì cáo lui.”
Long Hạo Thiên nhẹ nhàng cất bước đi vào lại nghe trong phòng truyền ra tiếng nước. Tò mò không biết nàng đang làm gì, liền đi qua cửa vừa đúng lúc nàng từ trong nước đứng lên, hắn ngây người nhìn cảnh xuân sắc của mỹ nhân trước mắt.
Trên da thịt như ngọc đều là bọt nước, hai đóa hồng mai trên ngực làm bầu ngực đầy đặn thêm mê người. Nước từ trên tay nàng chảy xuống, nhẹ nhàng chà lau thân thể từ cổ chậm rãi đi xuống từng chút một. Mỗi động tác vô tình lại tràn ngập hấp dẫn …
Vân Yên không biết có người nhìn lén, còn nâng chân ngọc đặt ở thùng nước, nhẹ nhàng chà lau bọt nước, động tác cực kì câu hồn đoạt phách.
Long Hạo Thiên cảm giác một trận máu nóng truyền đi khắp cơ thể, hô hấp bắt đầu dồn dập, khó khăn nuốt nước miếng xuống J.
Vân Yên nghe thấy tiếng động, vội vàng túm lấy quần áo, che thân mình, cảnh giác nhìn ra ngoài cửa.
“Là bổn Vương.” Long Hạo Thiên lập tức đẩy cửa vào, nhìn chằm chằm thân thể nửa kín nửa hở của nàng.
“Sao Vương lại tới đây.” Vân Yên nhìn hắn, liền phát hiện ra trong mắt hắn ngập tràn dục hỏa, dường như muốn thiêu đốt mình.
“Ngươi nói xem, nửa đêm tới để làm gì ? Đương nhiên là cho ngươi thị tẩm.” Long Hạo Thiên ôm lấy nàng, quần áo trên người nàng lập tức rơi xuống J.
“A.” Vân Yên thở nhẹ một tiếng.
Nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, Long Hạo Thiên không vội vàng cởi bỏ trang phục của mình mà lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve da thịt mềm nhẵn của nàng. Từng tấc, từng tấc không buông tha chỗ nào, tựa như thưởng thức tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ nhất…
Vân Yên thẹn thùng đưa tay chạm vào hắn, bàn tay nhỏ như có ma pháp. Mỗi chỗ chạm vào khiến cho thân thể hắn không