Polaroid
Bản hợp đồng kì lạ

Bản hợp đồng kì lạ

Tác giả: kian20712000

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327701

Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.

i, giám đốc Jin vừa xuống tầng dưới bàn công việc với khách rồi ạ ! Ngài có để lại lời nhắn không ạ ? ”

Ki Yul lập tức dập máy mà không nói thêm lời nào.

Chiếc Mercedes cứ thế chầm chậm đi vòng ra sau khách sạn. Anh hiểu suy nghĩ của Bora, thay vì chọn phòng họp làm nơi

bàn chuyện thì cô sẽ sử dụng khu vườn sau của khách sạn nhằm cho không khí cuộc họp trở nên thoải mái hơn.

Quả nhiên Bora đang ở đó. Ki Yul nhìn về phía dãy bàn, nơi mà cô đang ngồi giữa những vị khách, với nụ cười tươi tắn. Cô

chỉ ở ngay đó thôi mà sao anh lại cảm thấy như cô đang ở quá xa ? Cái cách cô cười duyên dáng, cái cách cô đối đáp với

người xung quanh, và cả bộ váy trắng ngà cô hay mặc … tất cả những điều đó bình thường chẳng thể gây cho Ki Yul cảm

giác gì mà tại sao lúc này đây, khi anh đang ngồi trong xe bên ngoài hàng rào bao quanh khu vườn, chúng lại khiến cho anh

thấy tim mình khó chịu như vậy ?

I feel just like I felt in all my dreams

There are questions hard to answer

Can’t you see …

Ki Yul cứ ngồi đó, đăm đăm nhìn những vị khách cùng Bora rời khỏi chỗ ngồi để đi vào trong. ” Thế này là quá đủ rồi ! “, anh

nghĩ thầm. Cho dù hôm nay không còn nhận được điện thoại như mọi ngày vào buổi trưa nữa nhưng thế này cũng là quá đủ

cho anh rồi …

Chợt chiếc điện thoại di động của anh rung lên. Ki Yul không buồn nhìn số máy, đáp :

” Alo ? ”

” Anh còn ở ngoài đó làm chi vậy !? Còn không vào trong này đi !? ”

Ki Yul như vừa bừng tỉnh khỏi 1 giấc mộng dài. Anh lúng túng:

” Cô … đang ở đâu ? ”

” Tôi đang đi ra tiền sảnh đây. Tôi sẽ đợi anh ở đó nhé ! ”

i333.photobucket /albums/m…12000/10-1.jpg

1 lát sau. Trong nhà hàng Hàn Quốc của khách sạn.

” Lúc nãy ở ngoài kia, chỉ cần trông thấy bóng chiếc Mercedes là tôi biết ngay anh tới tìm tôi rồi ! Mấy ông khách này nói dai

quá, đã đến giờ ăn trưa mà họ vẫn chưa buông tha tôi nên tôi mới không thể gọi cho anh sớm được ! ”

” Vậy à ? ” Ki Yul nhấc cốc nước trên mặt bàn lên.

” Tôi đùa đấy! Ở bãi đỗ xe của khách sạn có không dưới 3 chiếc Mercedes giống y chang xe anh nhưng khi ở ngoài kia, tôi

lại có linh cảm là anh nên tôi mới thử gọi điện cho anh để xác nhận đấy chứ ! ”

Bora cười nói rồi nhìn xuống quyển thực đơn rồi lại ngẩng lên:

” Mọi lần hẹn hò với anh toàn bắt anh mua đồ uống cho tôi rồi nên hôm nay để Jin Bora này đãi anh bữa trưa nhé ! ”

Ki Yul mỉm cười với cô. Nhìn xa trông cô đã rất thu hút rồi nhưng nhìn gần lại thì cô càng khiến cho tim anh đập mạnh hơn.

Lộng lẫy, kiêu sa y như trong giấc mơ đêm qua.

i333.photobucket /albums/m…junki05073.jpg

… But I don’t know if my tongue’s able to talk

Your beauty is just blinding me

Like sunbeams on a summer stream and

I gotta close my eyes to protect me ….

” Ki Yul à, ” Bora vẫn dán mắt vào quyển thực đơn, ” Hôm nay anh có vẻ gì lạ lắm ! ”

” Lạ ở chỗ nào ? ”

” Anh … ít nói hơn bình thường. Toàn tôi độc thoại thôi. Mọi lần tôi nói 1 câu là thể nào anh cũng phải đốp chát lại vài câu

mà ! ”

Chỉ có tiếng sột soạt của trang giấy được giở qua giở lại trong gian phòng nhỏ. Ki Yul bèn phá vỡ sự im lặng bằng 1 câu hỏi

mà chính anh cũng không hiểu tại sao nó lại xuất hiện trong đầu anh:

” Bora, đã bao giờ … có người bày tỏ tình cảm với cô chưa ? ”

Bora bấy giờ mới ngẩng lên:

” Nhiều là đằng khác. Từ khi còn học cấp 2, hầu như tháng này cũng có người gửi thư hẹn gặp riêng tôi. Đáng tiếc là tôi chả

hứng thú với mấy cậu bạn đó. Thành thật mà nói, gia cảnh của họ không đủ để đáp ứng yêu cầu của tôi ! ”

” Thế bây giờ đã có ai làm thế chưa ? ”

” Từ sau khi tôi chia tay bạn trai mới nhất thì chưa. Bởi vì tôi đang quen anh mà ! ” Bora hồn nhiên nói.

Thêm 1 câu hỏi vô thức khác từ phía Ki Yul.

” Nếu … có người bày tỏ với cô và đó là tôi thì sao ? ”

Bora ngạc nhiên nhìn thẳng vào anh. Hơn cả ngạc nhiên.

” Thì … ”

” Ring … ring … ring … ”

Bora vội vàng rút máy ra.

” Alô ? ”

” Giám đốc, có mấy vị khách say xỉn đang làm loạn ở tầng 12, xin giám đốc lên ngay cho ! ” Thư kí Hwang hoảng hốt.

Bora khẽ nghiến răng bực bội rồi nói nhanh với Ki Yul:

” Đợi tôi 1 lát nhé ! ”

Cô liền chạy ra khỏi phòng ăn.

1 lúc sau.

Bora hối hả quay trở lại nhưng Ki Yul đã không còn ở đó. Cô gọi 1 nhân viên phục vụ lại để hỏi:

” Vị khách lúc nãy đâu rồi ? ”

” Dạ, anh ta đi ngay sau khi giám đốc ra khỏi phòng ăn rồi ạ ! Giám đốc có cần dọn món không ạ ? ”

” Không cần nữa ! ”

Chiếc Mercedes phóng vút đi trên đường cao tốc. Giờ thì anh đã có câu trả lời rồi. Câu trả lời mà anh không bao giờ muốn

thừa nhận.

Ki Yul đạp phanh dừng xe lại bên bãi cát dài. Anh lặng lẽ bước ra khỏi xe.

Bầu trời xanh và biển cả đầu hạ đẹp như chưa bao giờ đẹp hơn thế. Màu xanh trải dài vô tận. Nắng rực rỡ và gió mềm mại.

Sự kết hợp tuyệt vời của tự nhiên.

Ki Yul nắm chặt tay lại, mắt trông về phía đường chân trời xa xăm. Anh hét lên :

” Tại sao ? ”

Gió từ ngoài khơi mang theo mùi hương mằn mặn đặc trưng cứ thế ùa vào bờ.

” Ông trời ơi ! Tại sao Người đã sinh ra con còn sinh ra Jin Bora làm gì cơ chứ !? ”

Anh không muốn thừa nhận điều này. Anh không muốn