Ring ring
Bạch Nhật Huyên Tiêu

Bạch Nhật Huyên Tiêu

Tác giả: Quân Khuynh Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324822

Bình chọn: 10.00/10/482 lượt.

, thì lúc nữa muốn chạy cũng không được. Người người lạnh run cụp đuôi rời khỏi văn phòng, chỉ còn một Lynda ở lại.

Không thể ngờ được, cuối cùng Bạch Nhật Tiêu vẫn đánh bại ông ta. Ông ta thua ở chỗ đã tự cho bản thân đã hiểu con mình rất sâu, mà đứa con kia cũng đã lợi dụng rất tốt điểm này, cho ông một kiếm, khiến ông không thể ngẩng đầu lên nổi mà nhìn những đồng nghiệp khác. Thua dưới tay con mình, mà chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ ngắn ngủi, Bạch thị đã đổi chủ! An Như Nguyệt, giống hệt như ông bố nhiều chuyện của bà ta, trước khi đi còn khiến ông chết không có chỗ chôn! Nếu không phải bà ta giao quyền sở hữu 8% cổ phần Bạch thị cho Bạch Nhật Tiêu, ông sẽ không thua. Tuyệt đối sẽ không!

Cho dù thất bại thảm hại, ông ta vẫn không thấy rõ được sự thật. Khó trách, là vận mệnh đã định trước. Bị chính con mình hợp lại cùng vợ cũ đạp đổ. Đây chính là hậu quả do ông đã quá tự phụ, quá kích kỷ, không thể trách ai được nữa.

Lynda thật cẩn thận bước tới gần. Cô biết tâm trạng bây giờ của Bạch Vĩ Minh rất không tốt, cho dù là ai tới gần cũng là tự tìm đường chết, nhưng cô vẫn không có cách nào buông tay được. “Vĩ Minh.” Cô dịu dàng gọi ông, muốn an ủi ông dù chỉ là một chút. Ai ngờ, cô vừa mới đến gần, đã bị ông kéo lại…

Tin tức Hoàng Đình thu mua thành công Bạch thị rất nhanh đã xuất hiện ở báo. Trên tivi cũng phát đi phát lại tin tức nóng hổi này. Vào buổi chiều, lúc Bạch Nhật Tiêu cùng Mạc Thịnh đi Oulton, thân thể Bạch Nhật Huyên không tiện nên đành ở lại khách sạn. Cô ngơ ngẩn nhìn lớp tuyết trắng xóa trên đường phố New York. Đó là một thành phố sôi động, màu trắng xóa trên những cung đường cũng không thể che giấu được vẻ xa hoa của nó. Cô không khỏi nghĩ đến Bạch Vĩ Minh. Ở trong lòng cô, vẫn có một chút trách móc Bạch Nhật Tiêu đã rat ay quá tàn nhẫn tuyệt tình với bố của chính mình. Nhưng dù cô không nói ra, Bạch Nhật Tiêu cũng hiểu. Cô không nói, bởi vì cô biết Bạch Nhật Tiêu có lý do để làm như vậy. Cho dù là vì trả thù lúc trước Bạch Vĩ Minh dùng trăm phương nghìn kế để chia rẽ hai người, hay là trừng phạt Bạch Vĩ Minh vô tình vô nghĩa đối với An Như Nguyệt, mà cũng có thể là vì những nguyên nhân khác. Cô không muốn vì những chuyện không liên quan, hay vì những người khác khiến giữa hai người có khoảng cách. Vì Bạch Nhật Tiêu rất yêu cô, và cô cũng thế. Việc đã đến nước này, lại chú ý đến việc vô bổ này. Hai mươi mấy năm ở chung, cô hiểu Bạch Nhật Tiêu hơn bất kỳ ai khác. Một khi anh đã quyết định, cho dù là ai cũng không có cách nào thay đổi được, ngay cả cô cũng không thể. Bạch Nhật Huyên có thể chiếm đoạt toàn bộ dịu dàng của anh, nhưng giữa cả hai, cô chỉ có thể thuộc về anh. Hết thảy mọi thứ, cô chỉ có thể nghe lời anh. Đây chính là cách hai người ở bên cạnh nau. Nhưng mà, cô cũng không cần quyết định nhiều lắm. Cũng bởi, Bạch Nhật Tiêu vĩnh viễn biết điều gì đối với cô là tốt nhất.

Chương 48: Qúy trọng chân tình.

Chiều tịch dương đổ xuống, bóng nắng nghiêng nghiêng phủ lấy lớp tuyết trắng, tỏa ra thứ ánh sáng mờ mờ. Một ngày đã kết thúc. Cô đóng lại cái kết của “Bạch Nhật Huyên Tiêu”, rằng cô công chúa nhỏ cùng anh trai đã thành công thuyết phục bố mẹ đồng ý, hai bên yêu thương nhau, đi vào lâu đài hạnh phúc.

Bạch Nhật Tiêu mê muội nhìn ánh nắng rang chiều trên người cô gái nhỏ, giống như một cô tiên trong những giấc mơ hoang đường nhất. Anh mỉm cười bước tới gần, ôm siết lấy cô, “Viết xong rồi sao?” Nhìn mấy chữ ở dòng cuối, anh dịu dàng hỏi.

“Ừm.” Cô cười đáp, dù là tiểu thuyết hay ngoài đời thực, kết cục của hai người cũng đã hoàn mỹ. Cô cảm giác được một hơi ấm nơi bụng, vừa cúi đầu nhìn, đã thấy bàn tay anh nhẹ nhàng phủ lên nơi kết tinh tình yêu của hai người.

“Có đói bụng không?” Anh liếm hôn phần cổ trắng ngần của cô, hỏi.

“Tốt mà, mấy bữa nay em cũng không muốn ăn gì.” Cô thành thật trả lời, bởi vì ăn cũng không có kết quả gì, hầu như đều nôn ra hết. Mỗi ngày ba bữa đều như thế, khiến thể xác tong teo của cô ngày càng cá mắm hơn. Nhưng cũng thực tốt, bởi vì mỗi lúc cô khó chịu, anh cũng đau lòng. Nhìn ánh mắt dịu dàng đầy tình cảm đó, cô cảm thấy mọi thứ thực đáng giá.

Nghe cô nói như vậy, mi tâm vốn bình thường của Bạch Nhật Tiêu nhíu nhíu lại, “Đừng nói với anh là từ chiều theo anh đến giờ, em chưa ăn vô cái gì hết đấy!”

Bạch Nhật Huyên giống như một đứa trẻ con làm sai việc, hối lỗi nhìn khuôn mặt phát hỏa của Bạch Nhật Tiêu, nở nụ cười ngọt chết người, làm nũng, “Đừng tức giận mà, bây giờ em đi ăn cơm với anh được không?”

Anh phạt một cái, vươn tay nhéo nhéo má cô. “Em đấy, khi nào thì mới biết tự chăm sóc chính mình được, luôn khiến anh phải lo lắng.” Anh không phải cố ý muốn giận với cô, chỉ là thân thể cô trước giờ vốn hơi yếu, hơn nữa bây giờ trong bụng còn có thêm một sinh linh nho nhỏ, không ăn uống gì, anh sợ cô chịu không nổi. Cũng không muốn trách cứ cô đã không tự chăm sóc tốt chính mình, nhưng đau lòng đã thay thế tất cả, anh phải mang cô đi ăn cái gì đó mới được.

“Em không làm thì không phải còn có anh hay sao. Anh sẽ chăm đủ em với bé con này đó!” Cô đ