XtGem Forum catalog
Bạch Nhật Huyên Tiêu

Bạch Nhật Huyên Tiêu

Tác giả: Quân Khuynh Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326162

Bình chọn: 7.00/10/616 lượt.

Bạch Nhật Tiêu vẫn là người đầu tiên chúc cô sinh nhật vui vẻ. Khi mùa đông qua, tháng năm đến, lúc mười hai giờ, anh mua dâu tây bánh ngọt cô thích, mua mười sáu ngọn nến, mua một món quà nhỏ xinh xắn, một mình trong căn nhà thuê tịch mịch, một mình vì cô mà chúc mừng. Anh không cần dựa vào những tấm ảnh chụp để nhớ tới cô, chỉ cần tư duy của anh không bị mớ Tài chính kinh tế kia bao trùm, anh vẫn có thể tìm được chút thời gian để nhớ đến cô.

Nghỉ hè một năm sau, Bạch Nhật Tiêu trở về nhà. Anh cười rất dịu dàng với cô, nhưng cô lại xấu hổ né tránh. An Như Nguyệt cũng có ý vô tình mà giảm bớt thời gian hai người họ ở chung một mình. Dù sao với người bên ngoài, quan hệ của cả hai vẫn là anh em. Nghỉ hè hai tháng, cô cơ hồ đều trốn tránh anh. Khi anh ở đó, cô cười rất ít, cũng rất ít nói chuyện gì. Anh biết, quần áo gửi về, một món cô cũng không mặc lần nào, nhất tề đem tất cả để trong ngăn tủ. Cô thay váy ngắn, tuy rằng anh thực không thích nhưng cũng không có khả năng nề hà.

Có một lần, thân thể của cô không khỏe cuộn mình nằm trên sô pha, anh muốn tự tay đi an ủi cô, không nghĩ tới việc cô thế nhưng lại hoảng sợ né tránh mình. Còn bởi vậy mà không cẩn thận té ngã trên mặt đất. Anh chịu đựng đau lòng không nâng cô dậy, sợ cô tìm cách khác thoát đi lại ảnh hưởng. Hai tháng ở chung đều cố ý giữ khoảng cách nhất định với anh, cô dần dần biết, anh sẽ không thương tổn cô. Lúc Bạch Nhật Tiêu lại rời đi, cô vẫn không tiễn anh, nhưng lúc vừa ra khỏi cửa vẫn lí nhí nói câu, lên đường bình an, tâm tình của anh rốt cuộc cũng đẩy ra được sự lo lắng trong một năm mà xuất hiện ấm áp sáng sủa.

Anh rời đi năm thứ ba, hàng tháng Bạch Nhật Huyên vẫn nhận được quần áo anh gửi về. Nhìn tủ chán tủ quần áo đầy váy dài cơ hồ đã choáng luôn cả số váy ngắn, ngay cả cái đùi nhỏ của mình vì gai hoa hồng mà bị thương không ít, cô lại thay váy dài. Dần dà cũng phát hiện mình vẫn thích hợp với váy dài hơn, mỗi lần mặc lên đều rất ngọt ngào dễ thương. Cho dù lãng quên chúng sau một năm mới cầm lên, nhưng hơi ấm vẫn còn đó, vẫn rõ ràng như trước, thật giống như tay anh đang thắt nơ bướm đằng sau lưng cô. Anh xa tận chân trời mà lại gần trong gang tấc.

Khi anh rời đi, thành tích môn toán của cô trượt xuống rất nhiều. Không có anh phác thảo trọng điểm học, không có anh chữa hộ những lỗi sai, bây giờ mỗi ngày cô học toán phải dùng rất nhiều thời gian phấn đấu, thường thường lại thức đến khuya, lại không thể ngủ. An Như Nguyệt thường chờ cô đến mười hai giờ, chờ đến khi Bạch Nhật Huyên ngủ mới về phòng. Hai mẹ con rất ít khi có thời gian cùng nhau dạo phố, nhưng vẫn thường xuyên đi đến các hiệu sách.

Dạo gần đây Quý Hạo Nhiên rất ít khi đến tìm cô, bởi vì năm thứ ba này anh phải đến công ty hỗ trợ bố, càng ngày càng ra hình ra dáng một thương nhân hơn rồi. Anh ngẫu nhiên sẽ ghé trường xem cô thế nào, vẫn khiến một đám nữ sinh thét đến chói cả tai. Mỗi lần Từ Khả Hân đầy lửa giận trừng mắt thì chỉ xấu hổ cười cười, thậm chí bắt đầu cố ý mà vô tình lấy lòng Từ Khả Hân. Quan hệ giữa hai người bọn họ dường như có sự biến hóa vi diệu vô cùng. Đương nhiên, phương diện này Bạch Nhật Huyên không phải không có công lao.

Trong thời gian nghỉ hè Bạch Nhật Tiêu không trở về, cô lại tham gia những ngày học bù trường tổ chức, cũng không dư thừa thời gian để tâm tư nghĩ về anh nữa.

[1'>: “Xuất kỳ bất ý” là một kế trong Binh pháp Tôn Tử, nguyên văn “công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ý” – tấn công nơi không phòng bị, đến nơi không ngờ tới.

Chương 16: Sự tồn tại đặc biệt.

“Bởi vì, mình yêu cô ấy.”

Đã rời khỏi cô ba năm, Bạch Nhật Tiêu vẫn giống những năm trước kia, hàng tháng tự mình làm quần áo gửi về cho cô. Anh không nói cho cô biết, bắt đầu từ mùa xuân năm cô mười lăm tuổi năm ấy, váy dài cô mặc trên người đều do anh tự mình thiết kế, tự mình cắt quần áo, tự mình may lại. Toàn thế giới chỉ có nàng mới sở hữu món quà độc nhất vô nhị này.

Thành tích trong học viện của anh vẫn ‘cầm cờ đi trước’. Đến năm thứ ba Bạch Nhật Tiêu xin làm nghiên cứu sinh chương trình học. So với người bình thường anh thông minh hơn, so với người bình thường lại càng chăm chỉ hơn, ngoại trừ mỗi ngày dành thời gian nhớ đến cô gái nhỏ, thời gian của anh cơ hồ đều chỉ dùng để học tập. Anh biết nghỉ hè năm nay cô muốn tham gia học bù những ngày nghỉ nên không trở về. Anh không muốn cô nhìn thấy mình lại cảm thấy không được tử nhiện, hơn nữa bản thân anh cũng phải rút ngắn lại thời gian học trong thời gian ngắn nhất.

Anh không đi tìm Chung Thi Âm, Chung Thi Âm lại chủ động đến tìm hắn. Cô đến căn nhà thuê của anh, nhìn anh đang may những phần vải cắt lại với nhau trong phòng ngủ tràn đầy khuôn mặt tươi cười của Bạch Nhật Huyên, cô tự giễu hỏi một câu, còn yêu cô ta sao? Kiên trì đến vậy cho tình yêu này sao? Anh không trả lời, chỉ mời cô ngồi trong chốc lát lại tiếp tục vội vàng, hy vọng trước cuối tháng có thể gửi quần áo trở về. Trước khi cô rời đi, đã từ bỏ tự tôn của mình hỏi anh, có thể hay không cho em một cơ hội. Cô vẫn không do dự như trước, chúng ta, không có khả năng.