sự hòa hợp như trong tưởng tượng của anh ta. Thật ra những người có phiền não không riêng mình Bạch Thủy, dường như tất cả đàn ông đàn bà sau khi kết hôn đều như vậy. Thất năm chi dương – ngứa ngáy sau bảy năm, không phải là chuyện không có đạo lý, ai nói một đứa trẻ mười lăm mười sáu tuổi không thể ngứa ngáy.
Lúc Helen mang theo hành lý tới gõ cửa lớn, sau khi Nguyệt Độc Nhất gọi Trình Trình từ phòng thí nghiệm ra, tận tâm bàn giao công việc cho cấp dưới không cho người phụ nữ này tiến vào phòng bếp, tiến vào sân huấn luyện. Tóm lại là toàn bộ phạm vi ông hoạt động đều không cho người phụ nữ này đi lại.
Trình Trình đứng một bên dùng khuôn mặt tươi cười chào đón, nghe được Nguyệt Độc Nhất bàn giao công việc, còn nói thêm vào một câu với cấp dưới, “Còn phòng thí nghiệm của tôi”.
C.78: VẾT SON MÔI TRÊN ÁO CỦA NGUYỆT ĐỘC NHẤT
Đều nói ba người phụ nữ tạo thành một cái chợ, Helen kéo Trình Trình và Bối Mễ, nói một lúc lâu, thì ra đều là chuyện tầm thường. Nguyên nhân gây ra chuyện này cũng chỉ là William Hill ở bữa tiệc của Hoàng thất nói chuyện với một cô gái châu Á tóc đen mắt đen nhiều hơn vài câu. Helen lại mượn chuyện đó để nói chuyện khác, cãi nhau còn chưa đủ, dứt khoát mang hành lý bỏ nhà đi.
“Trình Trình, tôi nói với cô, đàn ông đều là người như vậy, lúc yêu thì một chiếc chìa khóa nhỏ cũng cầm giúp cô. Sau khi kết hôn thì cô cầm trên tay túi lớn túi nhỏ anh ta cũng không xách giúp cô”.
Haha…Có vẻ như trước khi kết hôn, Nguyệt Độc Nhất cũng chưa từng xách túi giúp cô.
“Lời này cũng không sai, trước khi chưa kết hôn, Bắc Đường Quyết ngày ngày khen tôi xinh đẹp, bây giờ thì sao, ngày hôm qua mới mua đôi giày, muốn để anh ta nhìn, hai mắt nhìn chằm chằm bảng báo cáo tài vụ quý này nhưng vẫn nói là đẹp, đẹp cái đầu anh ta. Tôi thấy là con số trên báo cáo đẹp thì có, rõ ràng là gạt tôi”. Bối Mễ luôn miệng phụ họa, phụ nữ sau khi kết hôn sinh em bé xong chính là không đáng bao nhiêu tiền.
“Chuyện không nghiêm trọng như thế chứ”. Trình Trình không tim không phổi vừa uống nước chanh vừa cười nói, dù sao từ trước đến nay Nguyệt Độc Nhất cũng chưa bao giờ khen bà đẹp.
“Cực kỳ nghiêm trọng!” Hai người phụ nữ cùng nhau đồng thanh, âm thanh vô cùng lớn, Trình Trình rụt đầu lại.
“Trình Trình, cô cũng phải cẩn thận một chút, đừng cả ngày ở trong phòng thí nghiệm như thế, cô vừa đi vào đã là mười ngày nửa tháng, không sợ chồng cô ngoại tình sao, hơn nữa, cho dù có đẹp như thế nào đi chẳng nữa thì cũng có một ngày anh ta chán ghét đó. Nguyệt Độc Nhất và cô đã ở với nhau nhiều năm rồi, đến con cũng sinh hai đứa rồi”.
“Không phải ba đứa sao?” Helen ngắt lời.
“Nguyệt Sơ là tình cờ nhặt được”. Bối Mễ giải thích một chút.
“Như thế nào gọi là tình cờ nhặt được!” Trình Trình phồng má kháng nghị, chưa được một lát đã nhụt chí. “Được rồi, là nhặt được, đúng là tôi thật sự nhặt được”.
“Được rồi, vấn đề là, chẳng lẽ cô không biết mắt của chồng cô sẽ không nhìn cô chằm chằm suốt hai mươi tư giờ sao?”
Trình Trình lại uống nước, không chắc chắn nói. “Nhưng nhìn chằm chằm hai mươi tư giờ cũng là chuyện không khả thi rồi”.
“Không được, chúng ta nhất định phải để mấy lão già đó biết, sau khi kết hôn sinh con chúng ta vẫn vô cùng quyến rũ”. Helen quyết tâm tuyên thệ(1).
(1) Tuyên thệ: nói to lên những lời thề nguyền hẹn ước.
“Không tốt đâu”. Bà cảm thấy hôn nhân của mình rất tốt, Nguyệt Độc Nhất vẫn yêu thương bà như trước, ít nhất cũng không phá tan phòng thí nghiệm của bà.
Sau khi tắm xong Trình Trình ra khỏi phòng tắm, nhìn đồng hồ, cũng bảy giờ tối rồi, Nguyệt Độc Nhất vẫn chưa về. Thật ra từ khi Nguyệt Độc Nhất giao mọi chuyện cho bọn nhỏ, chưa về trễ như thế này bao giờ, những lời Bối Mễ nói giống như âm hồn đang bay bổng bên ta bà, bà lắc đầu.
Vừa đúng tám giờ Nguyệt Độc Nhất về đến nhà, vừa vào phòng lập tức thay quần áo muốn đi tắm, nhìn thấy Trình Trình hỏi một câu. “Sao hôm nay em ra ngoài sớm thế?” Bình thường giờ này không phải vẫn đang ở trong phòng thí nghiệm sao?
“Hôm nay hẹn Helen và Bối Mễ ra ngoài”. Trình Trình xem TV, cảm thấy tình huống ông chồng này ngoại tình ở bên ngoài đã bắt đầu rất căng thẳng rồi, làm gì có người đàn ông nào ngốc như vậy, ngoại tình còn để lại vết son khiến bà vợ bắt được.
“Ừ, anh đi tắm đã”. Nguyệt Độc Nhất thả áo khoác ở trên giường, hơi mệt mỏi đi vào nhà tắm.
Trình Trình thần kinh haha hihi cầm áo khoác của ông lên, không có mùi nước hoa kỳ quá, bà lập tức biết mình bị Helen và Bối Mễ làm ảnh hưởng, nghĩ quá nhiều, nhưng đúng lúc bà muốn cất chiếc áo đi thì phát hiện cổ tay áo có dấu vết màu hồng, bà nghiên cứu hết lần này đến lần khác mới xác định đó là vết son môi, không thể nào khéo như vậy được.
Nguyệt Độc Nhất đi ra từ phòng tắm, thấy Trình Trình ngồi trên giường đọc sách, TV cũng tắt rồi.
“Không xem nữa sao?”
“Không hấp dẫn, tình tiết quá khoa trương lại giả tạo, tiểu tam muốn làm vợ cả nên lén lút để lại vết son môi trên áo của tình nhân, muốn tình nhân về nhà bị vợ phát hiện, cãi nhau rồi dẫn đến ly hôn, anh có cảm thấy rất nhàm chán không?”
Sau khi N