Disneyland 1972 Love the old s
Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326641

Bình chọn: 9.5.00/10/664 lượt.

tôi tính tình không tốt, bốn năm trước cô ấy hiểu nhầm tôi có người khác ở bên ngoài, cho nên mới tới thành phố G học hết đại học, còn tuyên bố muốn làm “hồng hạnh vượt tường”. Không ngờ, cô ấy lại lừa được một người đàn ông ưu tú như vậy.” Giọng điệu cưng chiều không có một chút bất đắc dĩ, cho dù người ngoài nhìn như thế nào cũng vẫn là dáng vẻ của một người chồng không còn cách nào đối với bà xã tùy hứng của mình.

Nhưng trong lòng Nghiêm Hi lại run lên, tại sao anh có thể nói như vậy được? Cô vốn là thật lòng yêu Chu Khải, cho dù Chu Khải có cưới người khác đi nữa thì cô cũng vẫn không muốn vì mình mà làm cho Chu Khải phải mất mặt.

Lãnh Diễm nhìn thấy trong mắt Nghiêm Hi có điểm không đành lòng, vì vậy càng tăng thêm cưng chiều trong giọng điệu nói: “Hi Hi, loại trò chơi này sau này không cho phép em chơi nữa, cũng thật may là Chu tổng người ta không coi là thật, chứ nếu không bởi vì em nhất thời chơi đùa mà lấy đi trái tim của người ta, như vậy thì thật là nhẫn tâm đó, em biết không?”

Không coi là thật! Trái tim Nghiêm Hi xẹt qua một tia khổ sở, đúng vậy, có lẽ Chu Khải đối với cô xưa nay chưa bao giờ thật lòng. Lãnh Diễm, anh thật có bản lãnh! Cho dù bốn năm không gặp, anh vẫn có thể nói trúng tâm trạng của em. Nếu như, Chu Khải không thật lòng với mình……..

“Hả?” Đỉnh đầu lại truyền đến giọng nói đầy cưng chiều của Lãnh Diễm. Anh thừa nhận, anh làm như vậy đúng là cố ý, anh chính là muốn làm cho Nghiêm Hi chấp nhận những lời cay đắng này, chính là muốn cô có thể dứt ra khỏi đoạn tình cảm không có kết quả này. Mặc dù đau, nhưng nếu cứ để cô đắm chìm mãi trong đó, cô sẽ còn đau khổ hơn nữa!

Nghiêm Hi nở nụ cười thật vui vẻ, nâng đôi mắt sáng long lanh lên nhìn Lãnh Diễm, chun chun cái mũi nhỏ làm nũng, ngọt ngào nói: “Em biết rồi.” Nói xong cô nhìn về phía Chu Khải với sắc mặt đang rất khó coi, đưa bàn tay nhỏ nhắn ra:

“Học trưởng, chúc mừng anh!”

Một tiếng học trưởng lại hoàn toàn mang quan hệ của hai người đẩy ra thật xa, cả người Chu Khải cứng nhắc. Lúc này lông mi Nghiêm Hi cũng nhẹ nhàng run lên, trong mắt lóe lên một tia sáng rồi biến mất, giống như đã chôn giấu tất cả khổ sở xuống vực sâu.

Chu Khải nhìn liền hiểu Nghiêm Hi đang rất đau lòng, nhưng cũng chỉ có thể cười khổ. Thôi, nếu đã lựa chọn buông tay, vậy thì vui vẻ để cô được tự do!

Mọi người chỉ thấy Chu Khải chậm rãi đưa tay phải ra, mỉm cười nhàn nhạt, nhỏ giọng nói: “Cám ơn em! Trong khoảng thời gian này cũng cám ơn em đã giúp anh cưới được bà xã tốt như vậy.”

Mọi người nghe vậy tất cả đều giật mình, thật sự mọi chuyện là như vậy sao? Cô gái xinh đẹp này thì ra chỉ là cố ý muốn chọc tức ông xã của mình mà thôi, lại còn giúp đỡ Chu Khải cưới được Lý Lệ, đúng là một cô gái đáng yêu mà!

Tất cả quan khách đều nhìn nhau cười rất vui vẻ, Nghiêm Hi nhân cơ hội xấu hổ liền cọ cọ mặt vào trong ngực Lãnh Diễm, thành công che giấu đôi mắt đang ngấn lệ của mình.

Nhưng mà, người nhà họ Chu nghe xong những lời này thì vô cùng tức giận, rõ ràng là Chu Khải bỏ rơi cô ta, như thế nào hiện tại sự thật lại đảo lộn như vậy, trở thành người nhà họ Chu bị đùa giỡn trong lòng bàn tay của cô ta hả? Chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi nhà họ Chu còn có thể giữ được hay không ?

Chu Khải cười khổ, anh hiểu Nghiêm Hi, anh phải nói như vậy, anh biết anh đã làm tổn thương cô rất nhiều. Chu Khải, đây là tự ngươi chuốc lấy, là ngươi thiếu Nghiêm Hi, cả đời này cũng bù đắp không nổi.

Sắc mặt Chu Kỳ rất khó coi, tất cả mọi người ở đây dường như đều vì những gì Nghiêm Hi đã làm mà sinh ra có thiện cảm với cô ta, còn cô nãy giờ ở đây lại không ngừng gây khó dễ cho cô ta. Hiện tại tất cả mọi người đều thay đổi cách nhìn về Nghiêm Hi, chỉ sợ rằng bọn họ cũng sẽ nghĩ cô là một thiên kim tiểu thư gian trá rồi.

Chu Kỳ không cam lòng mím chặt môi, nghiến răng, phát xa những tiếng “ken két” nho nhỏ:

“Hừ! Thật là buồn cười, cô ta nghĩ cô ta là ai chứ, hôm nay là ngày vui của nhà họ Chu, cô ta không được phép bước chân vào nơi này. Nếu như anh thật sự muốn bảo vệ cô ta, vậy thì mời đi ra ngoài cùng cô ta.” Nói xong còn hướng về phía bảo vệ ngoắc tay, rất có khí thế của một nữ vương nói: “Hai vị này không có thiệp mời, giúp ta mời hai người họ đi ra ngoài!”

Nghiêm Hi nghe được những lời này, thân thể đang ở trong ngực Lãnh Diễm hơi sững lại, sau đó không khỏi bật cười. Chu Kỳ à Chu Kỳ, tôi nên nói là cô có lá gan thật tốt, hay nên nói là cô có mắt như mù đây? Trên người Lãnh Diễm có một loại khí thế, người sáng suốt nhìn một cái liền biết đây không phải là người đàn ông dễ chọc vào, vì sao cô lại cố tình không nhìn ra mà cứ hết lần này đến lần khác hướng họng súng vào anh ta chứ?

Trong mắt Lãnh Diễm cũng thoáng qua một chút kinh ngạc, có rất ít người không sợ anh. Nếu như là người khác, nói không chừng anh sẽ vì dũng khí của cô ta mà vỗ tay khen hay, nhưng Chu Kỳ thì ngoại lệ. Vì anh biết rất rõ đầu óc của cô ta, vô cùng ngu ngốc. Cô ta không sợ anh, đơn giản chỉ là vì cô ta không biết địa vị của anh, cũng không nhìn ra được thế lực ẩn phía sau anh thôi.

Cô chủ