cũng ngủ được.”“Thụy nói rất đúng, chị dâu đúng là kiên cường hơn chúng ta tưởng.” Đông Phương Húc nghĩ trong lòng.“Ha ha ~, phụ nữ có thai luôn dễ dàng thích ngủ sao? Đi nha.”Hạ Tịch Nguyệt cười nói đến liền đứng dậy xuống giường. Đông Phương Húc cùng Tư Đồ Triệt che cho Hạ Tịch Nguyệt đi ra ngoài. Nhưng biệt thự quá lớn, mấy người căn bản không biết đường ra, giống như con ruồi đi loạn khắp nơi. Hạ Tịch Nguyệt rốt cuộc không thể nhịn được nữa, tức giận nói:“Lúc các anh tới đây không điều tra biệt thự một chút sao?”“Không có.”“Quên.”Đông Phương Húc cùng Tư Đồ Triệt đồng thời mà nói.“Hai các anh là đầu heo à, tới cứu người mà không rõ lộ tuyến đi làm sao?”Hạ Tịch Nguyệt càng thêm tức giận nói.“Tôi nghĩ bằng thông minh của chúng tôi, không cần bản đồ, ai biết biệt thự này lớn vậy, tôi xem ra Tư Mã Niệm Tổ hắn có tám phần bị bệnh thích ở nơi lớn vậy.”Tư Đồ Triệt cũng có chút tức giận.“Tôi phát hiện hai anh không hề thông minh như đã nói.” Hạ Tịch Nguyệt nhức đầu.“Chị dâu, chúng tôi vì cứu chị mới bị vây ở đây, lời này của chị có phải hơi quá đáng không?”Đông Phương Húc có chút đau lòng nói.“Làm ơn đi, các người cứu tôi ra khỏi một nơi ngủ tốt như vậy sao có thể coi là cứu.” Cô không hiểu tại sao Âu Dương Thụy lại để hai người ngốc này cứu mình. Thật ra phải nói Tư Đồ Triệt và Đông Phương Húc bình thường rất thông minh nhưng chỉ là có chút không rõ đường thôi.“Đúng rồi, gọi điện thoại cho Quan Huệ Nghiên.”Tư Đồ Triệt linh động nghĩ đến, có thể tìm Quan Huệ Nghiên giúp đỡ, nhưng lấy điện thoại ra rồi vẫn không gọi, Hạ Tịch Nguyệt lo lắng hỏi:“Gọi đi, tại sao không gọi?.”“Tôi quên mất số cô ta rồi?” Mặt Tư Đồ Triệt như đưa đám.“Các người có số của cô ấy không?”Tư Đồ Triệt lập tức hỏi Hạ Tịch Nguyệt cùng Đông Phương Húc.“Mình sao có thể có, mình không mang điện thoại ra ngoài.”“Tôi không quen cô ấy.”Hạ Tịch Nguyệt cùng Đông Phương Húc đồng thời hồi đáp.“Vậy chúng ta bây giờ làm thế nào?”Hạ Tịch Nguyệt có chút lo lắng hỏi. Nghe được Hạ Tịch Nguyệt lời nói chỉ thấy Tư Đồ Triệt cùng Đông Phương Húc cũng trầm mặc không nói . BÀ XÃ, ANH VÔ CÙNG CƯNG CHIỀU EM! – P2 (254)“Nếu không chúng ta đến đại sảnh đi xem một chút tình hình của Thụy đi. Tôi lo cho anh ấy quá.”Hạ Tịch Nguyệt có chút lo lắng nói.“Ừ.”“Ừ”Hai người đều đồng ý với Hạ Tịch Nguyệt. Bọn họ cũng có chút lo lắng Âu Dương Thụy . Bởi vì bây giờ Tư Mã Niệm Tổ không lý trí chút nào.“Biệt thư như mê cung làm sao chúng ta tìm đường đến đại sảnh đây?”Tư Đồ Triệt mất mác nói.“Vậy chúng ta ở chỗ này chờ người đến cứu thôi.”Hạ Tịch Nguyệt bất đắc dĩ nói. Nhưng quá đáng tiếc, người bọn họ chờ tới cứu không phải người tới cứu bọn họ.Tư Mã Niệm Tổ ở trong phòng khách chờ nửa ngày cũng không thấy thủ hạ dẫn người đến, tức giận quát:“Người đâu?”Một thủ hạ vội vội vàng vàng ra ngoài nói:“Chủ nhân, cô ta đã chạy thoát.”Thuộc hạ sợ sệt nói.“Cái gì?”Tư Mã Niệm Tổ nghe xong, tung cước đá vào tên thuộc hạ, tức giận mắng:“Vô dụng, một đám vô dụng, đến một phụ nữ mang thai cũng không canh được. Ta giữ các người lại có lợi ích gì chứ?”Nói xong Tư Mã Niệm Tổ liền giết tên thuộc hạ đã trông coi Hạ Tịch Nguyệt. Sau đó chỉa súng vào Âu Dương Thụy nói:“Cho dù không có cô ta, Âu Dương Thụy cậu hôm nay cũng đừng nghĩ còn sống rời khỏi đây.”Tư Mã Niệm Tổ điên cuồng nói. Thấy hắn lấy súng ra Tứ Đại Hộ Pháp lập tức tiến lên trước chắn trước mặt Âu Dương Thụy. Bọn họ không mang vũ khí vào cho nên tình cảnh như trứng chọi đá, Âu Dương Thụy không bối rối đi đến nói:“A ~, Tổ cậu và tôi đã đấu nhiều năm như vậy, từ đầu đến cuối cậu không thắng nổi tôi một lần, cậu biết tại sao không?”“Hừ không phải cậu định nói tôi không thông minh bằng cậu chứ.”Tư Mã Niệm Tổ xem thường nói.“A ~, không ngờ cậu cũng biết rõ sao?”Âu Dương Thụy nói giọng điệu gây tức người.“Cậu….”Sau đó Tư Mã Niệm Tổ cười khẩy: “Cậu cho rằng Tư Đồ Triệt và Đông Phương Húc có thể đưa cô ta ra ngoài được sao? Ha ha ha ~, cậu nằm mơ đi.”Tư Mã Niệm Tổ cứng rắn nói, ngay sau đó chỉ thấy Bỉ Khắc cùng mấy tên thủ hạ cầm súng giải Hạ Tịch Nguyệt Tư Đồ Triệt còn có Đông Phương Húc đi ra. Thấy Hạ Tịch Nguyệt, Âu Dương Thụy không còn bình tĩnh nữa, lên tiếng nói với Tư Đồ Triệt và Đông Phương Húc: BÀ XÃ, ANH VÔ CÙNG CƯNG CHIỀU EM! – P2 (255)“Mình không phải đã bảo các cậu đem chị dâu đi sao?”“Chúng ta muốn đưa đi nhưng biệt thự như mê cung, chúng ta căn bản không tìm được đường ra ngoài.”Đông Phương Húc ủ rũ nói, nghe vậy Tư Mã Niệm Tổ liền cười to:“Cậu đừng mơ tìm đuộc đường ra ngoài, biệt thự của tôi còn có tên là biệt thự mê cung. Nếu tất cả mọi người đã ở đẩy rồi không bằng tôi tiễn các người lên đường chung. Bắt đầu từ ai đây? Hay từ người mà Âu Dương Thụy yêu nhất đi, tôi sẽ cho gia đình ba người nhà cậu xuống đó gặp nhau.”Tư Mã Niệm Tổ nói xong chỉa súng về phía đầu Hạ Tịch Nguyệt.“Không cần.”Đột nhiên Quan Huệ Nghiên vọt ra.“Sao cô lại ra đây, cút đi, chuyện của tôi còn chưa tới lượt cô nhúng tay vào.” Tư Mã Niệm Tổ đẩy Quan Huệ Nghiên sang một bên quát lớn.Bắc Minh nhắm chuẩn xác thời gian lấy ra một khẩu súng mini nhắm vào