Ring ring
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324250

Bình chọn: 7.00/10/425 lượt.

uyên Bảo, ông ăn chả bà ăn nem. Tôi đâu phải người vợ chung thuỷ mà có quyền trách móc anh ta.Người quản lý chung cư thấy tôi ở thang máy có vẻ khá ngạc nhiên. Lúc này tôi mới nhớ ra là hôm qua khi tôi ra khỏi nhà để đến quán bar cũng đã gặp anh ta. Hình ảnh của tôi chiều qua và sáng nay hoàn toàn khác biệt. Khi đi là yêu nữ, khi về là thục nữ, thảo nào anh ta cứ nhìn tôi chằm chằm.Chín giờ sáng, cửa nhà không khoá. Giờ này lẽ ra Nguyên Bảo phải đi làm rồi chứ, hy vọng không phải bố mẹ chồng tôi tập kích bất ngờ.Đôi giày đen hôm qua vẫn đặt trước thềm.Bọn họ đã ở cùng nhau cả đêm. Nguyên Bảo thậm chí không quan tâm tới việc tôi sẽ về nhà và nhìn thấy.Hoàng Nam đang ngồi trên sô pha, dáng vẻ mệt mỏi khó chịu. Anh ta vừa trông thấy tôi thì nhảy dựng lên.– Cô đi đâu bây giờ mới về hả? Có biết Nguyên Bảo tìm cô cả đêm qua không?Tôi hơi ngạc nhiên, tìm tôi sao? À, mà đương nhiên rồi, nếu tôi chết hoặc mất tích thì Nguyên Bảo sẽ phải đi tìm một bình hoa di động mới, cũng mất công ra phết. Hơn nữa tôi mà mất tích thật thì chồng tôi sẽ là đối tượng bị công an tình nghi đầu tiên.Dù sao thì tôi cũng rất cảm kích, bọn họ trong lúc tình nồng ý mật vẫn còn nhớ đến bù nhìn là tôi đây.– Nguyên Bảo đâu? –Tôi lạnh nhạt hỏi Hoàng Nam, giờ phút này tôi đã chán ngấy việc phải mang bộ mặt hoà nhã tươi cười ra đối phó với bọn họ.Tiếng bước chân vội vã vang lên bên ngoài, Nguyên Bảo đẩy cửa vào nhà, kích động gọi tôi.– Diệp Thư, em về rồi à?Nhìn Nguyên Bảo lúc này không tốt cho lắm. Tóc tai rối bù, quần áo cũng xộc xệch. Hai mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ. Xem ra anh ta thật sự đã tìm tôi cả đêm.– Trông anh tệ quá! –Tôi vẫn không thể nổi giận với anh ta được.– Em đã đi đâu, anh gọi điện mãi mà máy em luôn tắt?Tôi nhớ rõ ràng là mình không tắt di động.– Chắc máy em hết pin thôi, em ra ngoài ngủ, lần sau em sẽ gọi điện báo cho anh một tiếng. Hôm qua em sơ suất quá, em xin lỗi!Nguyên Bảo nghe tôi nói vậy thì sững người lại. Gương mặt có chút khó coi, mất một lúc mới lên tiếng.– Ừ, anh hiểu rồi. Em đã ăn sáng chưa, anh chuẩn bị cho em nhé?Tôi lại gần anh ta, nhẹ nhàng nhặt mấy chiếc lá nhỏ dính trên tóc. Hành động này thân thiết vô cùng, vào mắt Hoàng Nam chắc chắn đặc biệt khó chịu.– Anh mệt rồi, về phòng ngủ đi! Em không đói đâu.Nguyên Bảo mỉm cười với tôi, ngoan ngoãn gật đầu rồi quay về phòng mình. Hoàng Nam vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt vừa ghen tỵ lại vừa chán ghét.– Chồng tôi không khoẻ, tôi cũng thấy hơi mệt, hôm khác chúng ta nói chuyện sau nhé! –Tôi lên tiếng đuổi khách.Anh ta bực bội ra khỏi nhà, đóng sầm cửa lại. Tôi cảm thấy Hoàng Nam vẫn còn là đứa trẻ chưa lớn, cái tính nóng nảy từ thời đại học vẫn không thay đổi được.Tôi mở clutch ra tìm di động, không phải hết pin mà là tắt máy, chẳng lẽ lúc tôi say sưa bí tỉ đã tự tắt máy mình à?Tiếng chuông điện thoại vang lên làm tôi giật mình, trên màn hình hiện ra dãy số hoàn toàn xa lạ. Anh ở phía sau em – Chương 7Chương 7 : Người đàn ông thích trộm hoa trong chậuTôi nghi hoặc nhìn màn hình đang nhấp nháy, sẽ không phải là người đàn ông đêm qua chứ, thế thì đời tôi sắp sang trang mới rồi, từ nữ phụ trong đam mỹ lại thành nữ chính trong ngôn tình.– A lô, Diệp Thư nghe đây!Chất giọng khàn khàn có pha chút lười biếng vang lên quyến rũ y như trong bóng tối ở quán bar.– Em đi mà không tạm biệt tôi!Tôi hơi ngẩn người, có khi tôi nên đi đánh đề thôi, thế quái nào mà chuyện xảy ra y như tiểu thuyết thế này!– A, chào anh. –Tôi tạm thời chưa biết nên nói gì với anh ta, chợt nhớ đến chiếc váy sáng nay. –Cảm ơn anh vì cái váy, nó rất đẹp!Anh ta cười khẽ. Khỉ thật, sao trên đời lại có loại người như thế chứ, chỉ tiếng cười thôi cũng rung động lòng người.Anh ta không nói gì, tôi càng thêm căng thẳng. Ở trường hợp này thì nên phản ứng thế nào, tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm.Nói thật thì tôi rất thắc mắc đêm qua rốt cục có xảy ra chuyện đó không, nhưng mở miệng ra hỏi thì xấu hổ chết mất, chẳng lẽ lại nói “thưa anh, anh vui lòng cho tôi biết chúng ta đã làm đến bước cuối cùng chưa, tuy trên ngực tôi có vài dấu hôn của anh nhưng trên giường thì không có dấu vết nào cả, mà tôi lại là lần đầu tiên”. Không chừng anh ta lại tưởng tôi bị điên.– Tối thứ bảy tuần này em rảnh chứ?Tôi im lặng một lát mới trả lời:– Tôi bận rồi, nửa năm tới tôi đều bận.Ý định từ chối của tôi vô cùng rõ ràng.Mặc kệ người đàn ông uống whisky cực phẩm đến đâu, cho dù anh ta còn độc thân, đẹp trai, nhiều tiền và hấp dẫn thì tôi cũng không thể gặp lại anh ta.Tôi là phụ nữ có chồng, trước khi tôi và Nguyên Bảo ly hôn thì tôi vẫn là vợ anh ta. Chuyện đêm qua chỉ do tôi nhất thời kích động. Đợi sau này tôi có thể tách khỏi Nguyên Bảo, là một người tự do thì tôi mới có tư cách để nghiêm túc qua lại với người đàn ông khác.Hiện giờ tôi không thể có quan hệ tình cảm kiểu này với bất kì người đàn ông nào nữa. Tôi không nghĩ mình thật sự hợp với loại tình yêu qua đường. Đàn ông ba mươi tuổi có lẽ vẫn thích phiêu lưu tình ái, nhưng phụ nữ chưa đến ba mươi cũng đã muốn tìm một chỗ dựa cả đời.Hơn nữa, người đàn ông uống whisky k