ia không phải là người mà tôi có thể với tới được.– Tôi đợi điện thoại của em, nói thật là tôi rất có hứng thú với nghề nghiệp của em. –Anh ta không hề tỏ ra phật ý vì sự từ chối của tôi.Anh ta có hứng thú với luật sư à? Nhưng làm sao anh ta biết tôi làm gì cơ chứ?– Em là giáo viên dạy môn giáo dục giới tính phải không, hay là nhân viên của cơ quan phòng chống tệ nạn xã hội?Anh ta đang nói cái quái gì thế?– Tôi không hiểu ý anh.Tiếng cười trầm ấm của anh ta lại vang lên.– À, đêm qua em cứ luôn mồm nhắc nhở tôi phải dùng bao cao su, còn thuyết giảng về việc có thể bị lây bệnh nếu quan hệ không an toàn. Tôi đoán là em phải làm công việc liên quan đến mấy thứ đó.Tôi: !!!Thật sự là tôi rất muốn tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống, làm sao tôi có thể nói ra mồm mấy chuyện đó được, lại còn với người tình một đêm.Say rượu đúng là tai hoạ, tôi chẳng nhớ nổi chút gì, có khi nào tôi còn làm những việc đáng xấu hổ hơn không?– Xin lỗi, tôi còn có việc bận, khi khác tôi sẽ nói chuyện với anh.– Khi nào?Hừ, tôi chỉ nói lịch sự thế thôi, anh ta hỏi kĩ làm gì chứ. Tôi đâu có định gặp lại anh ta.– Khi nào tôi hết bận! –Tôi cáu kỉnh tắt máy.Vỡ mộng rồi, còn tưởng là mình có một đêm phóng túng hoàn hảo giống tiểu thuyết, không ngờ trong quá trình đó tôi lại biến thành bà cô lắm mồm, mà người đàn ông kia đúng là biến thái quái gở, còn cố tình gọi điện trêu chọc tôi.À, hẳn anh ta là người đã tắt điện thoại của tôi. Tôi không rõ có bao nhiêu đàn ông muốn duy trì quan hệ với người tình một đêm của mình, nhưng anh ta lưu số điện thoại của tôi thì chứng tỏ anh cũng có ý nghĩ đó.Bản năng mách bảo tôi người đàn ông uống whisky không đơn giản, anh ta thậm chí có vẻ nguy hiểm hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng được. Người như thế tốt nhất là không nên động tới.Trong điện thoại có tới mấy chục cuộc gọi nhỡ của Nguyên Bảo, thêm rất nhiều tin nhắn.“Em đang ở đâu?Em có chuyện gì phải không, nói cho anh biết!Gọi điện lại cho anh ngay nhé, anh rất lo cho em!…”Trong lòng tôi đột nhiên cảm thấy chua xót.Nếu đã không yêu tôi thì vì sao phải tỏ ra quan tâm tới tôi như vậy? Nhìn dáng vẻ mệt mỏi sáng nay của Nguyên Bảo, nếu nói tôi không bị cảm động là nói dối, nhưng tôi lại không tìm ra được lý do tốt đẹp nào giải thích cho hành động của anh ta.Chuông điện theo vang lên, tôi chán nản nhìn màn hình, vẫn là số của người đàn ông đó.– Chào anh, anh còn gì muốn nói với tôi à? –Tôi lạnh lùng hỏi anh ta.Tiếng nói trong điện thoại trầm ấm nhưng lại đầy vẻ mệnh lệnh.– Tôi muốn gặp em!Gặp cái quỷ ấy, anh ta nghĩ mình là con trời chắc. Tôi không thích gặp anh đấy, anh làm gì được tôi.– Tôi không muốn gặp anh!Ngữ khí lạnh lùng mang theo mùi nguy hiểm tấn công vào đại não khiến tôi khẽ rùng mình.– Muộn rồi, nếu em không thích tôi thì không nên khiêu khích tôi mới phải.Khỉ thật, người này đúng là không dễ đối phó mà.– Tôi đã kết hôn. –Tôi nghiêm túc nói.Anh ta im lặng một lúc, khi tôi cứ nghĩ anh ta quyết định bỏ cuộc thì anh ta đột nhiên lên tiếng.– Khi nào thì em ly dị?Cái gì? Anh ta lại còn muốn biết bao giờ thì tôi ly dị, thật phí cho dáng vẻ quyến rũ chết người của anh ta, vẻ ngoài rõ ràng là không đi liền với nhân cách mà.– Tôi chưa có ý định đó!– Thế thì em nên lên kế hoạch từ bây giờ đi. –Anh ta tỏ ra thản nhiên y như việc chúng tôi nói đến là chuyện du lịch quanh thành phố chứ không phải hôn nhân cả đời.Kẻ thứ ba trong truyền thuyết chính là kiểu này đây, tôi mới thấy mấy đứa con gái não ngắn chuyên đi quyến rũ chồng người khác, bây giờ còn nhân tiện gặp luôn được một người đàn ông thích trộm hoa trong chậu.Nếu tôi không lầm thì anh ta thuộc kiểu biến thái, thích những mối quan hệ bị cấm đoán (chắc là vì chúng đặc biệt kích thích). Hoặc không thì anh ta thuộc dạng thích những thứ không phải của mình, kiểu như đánh đồn có địch thì mới vui vậy.– Chuyện của tôi không liên quan đến anh! Tạm biệt!Lần này thì tôi tắt luôn Tôi nghi hoặc nhìn màn hình đang nhấp nháy, sẽ không phải là người đàn ông đêm qua chứ, thế thì đời tôi sắp sang trang mới rồi, từ nữ phụ trong đam mỹ lại thành nữ chính trong ngôn tình.– A lô, Diệp Thư nghe đây!Chất giọng khàn khàn có pha chút lười biếng vang lên quyến rũ y như trong bóng tối ở quán bar.– Em đi mà không tạm biệt tôi!Tôi hơi ngẩn người, có khi tôi nên đi đánh đề thôi, thế quái nào mà chuyện xảy ra y như tiểu thuyết thế này!– A, chào anh. –Tôi tạm thời chưa biết nên nói gì với anh ta, chợt nhớ đến chiếc váy sáng nay. –Cảm ơn anh vì cái váy, nó rất đẹp!Anh ta cười khẽ. Khỉ thật, sao trên đời lại có loại người như thế chứ, chỉ tiếng cười thôi cũng rung động lòng người.Anh ta không nói gì, tôi càng thêm căng thẳng. Ở trường hợp này thì nên phản ứng thế nào, tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm.Nói thật thì tôi rất thắc mắc đêm qua rốt cục có xảy ra chuyện đó không, nhưng mở miệng ra hỏi thì xấu hổ chết mất, chẳng lẽ lại nói “thưa anh, anh vui lòng cho tôi biết chúng ta đã làm đến bước cuối cùng chưa, tuy trên ngực tôi có vài dấu hôn của anh nhưng trên giường thì không có dấu vết nào cả, mà tôi lại là lần đầ
