Trạch, người cũng giãy khỏi tay hai tên thị vệ, cầm lấy chủy thủ phi vọt lên.
“Cẩu hoàng đế, để mạng lại!” Nàng hét lớn, sợi tóc che khuất trên trán hỗn độn phất động, tựa như thủy tảo sắp khô kiệt trong đáy biển, ảm đạm không có ánh sáng.
Đầu nghiêng sang bên cạnh, dễ dàng né tránh thuật cầu,hắn mắt lạnh nhìn người đang không biết sợ chết cứ thế lao đến, mà hắn vẫn không nhúc nhích, có điều …cười nhạo trong miệng ngày càng giương cao.
“Lớn mật, dám ám sát Hoàng Thượng!” Thanh âm yêu nhu vang lên từ sau giá sách.
Không sớm không muộn,đúng lúc chủy thủ đâm đến chóp mũi Phù Vân Khâu Trạch, một đạo tử quang mãnh liệt phóng tới, điểm xuyết quang mang như sao băng đánh về phía ngực cung nữ.
Nhưng mà, mục đích chủ yếu của nàng là giết Hoàng Thượng, hay.. là sốt ruột muốn chết nên mới có mắt không tròng, chủy thủ trong tay vẫn tiếp tục hướng về người ngồi trên ghế rồng.
Mắt thấy sắp đâm trúng, gương mặt nàng chậm rãi lộ ra vui sướng, bất quá ngực lại bị đánh trúng,nàng cắn răng, một đạo tơ máu tràn ra khóe miệng, cả người cơ hồ xụi lơ xuống đất.
Hừ, Phù Vân Khâu Trạch xùy một cái, chìa hai ngón tay kẹp chặt làm chủy thủ như đâm vào khe đá, không thể động đậy, muốn tiến không được , muốn nhổ ra cũng không xong.
Hạ tầm mắt, lông mi thật dài nhìn chăm chú vào hàn quang từ mũi nhọn chủy thủ, sau đó một cái lông mi lướt qua lưỡi chủy thủ phiêu lạc trong không gian.
Cung nữ sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, sợ hãi run rẩy nhìn chằm chằm cọng lông mi đang từ từ hạ xuống, đi theo bên cạnh hoàng phi nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy biểu tình tức giận của Hoàng Thượng, sâu không lường được, mà phòng cũng không thể phòng.
“Tổn thương mặt rồng của trẫm, tử tội lại càng khó tránh!”
Bạc môi hé mở, đôi mắt màu tím phát ra tử quang thản nhiên kinh sợ lòng người, như con mãnh thú coi chừng con mồi, chỉ muốn hung hăng cắn cổ nó, ban cho nó một đòn chí tử.
Chương 40: Răn đe
“Ngươi nói đúng hay không, hoàng Thục phi?” Khóe mắt liếc về phía thân ảnh đằng sau giá sách, hai ngón tay Phù Vân Khâu Trạch bỗng bốc lên một ngọn lửa màu hồng, chủy thủ giữa hai ngón tay bị thiêu đốt đỏ rực, như băng tuyết gặp phải lửa mà chậm rãi tan ra.
Ả cung nữ bị thị vệ giữ lại kinh hoảng cúi đầu, không biết là do ba chữ hoàng Thục phi, hay là bởi vì ám sát không thành.
“Tội đại nghịch bất đạo dĩ nhiên phải đem đi chém.”
Chân ngọc mang hài, thân khoác tấm áo bào màu xanh biển, tóc búi gọn trên đầu , hoàng Thục phi vẻ mặt vẻ giận dữ chậm rãi đi ra, hai mắt dữ tợn, cơ hồ hận không thể đem nữ tử quỳ trên mặt đất ăn sống nuốt tươi.
Theo sau nàng , còn có Mẫn Hách Vương gia, tả tướng Thanh Vũ cùng với các vị trọng thần trong triều.
Mẫn Hách Vương gia liếc mắt một cái, dập tắt tử quang vẫn lấp lóe trên tay(S:Hóa ra ông này đánh bà cung nữ), nhìn Phù Vân Khâu Trạch sắc mặt thất thường.
Bất quá chỉ là một cung nữ, hắn có thể hy sinh.
Đôi môi run rẩy, cung nữ nhất thời mờ mịt không biết phản bác thế nào.
“Đêm qua ngươi dám giả quỷ dụ hoàng phi tới giếng cổ để ám hại, hơn nữa còn mưu sát Hoàng Thượng, ngươi chính là có thêm một nghìn mạng cũng không đủ đền tội .” Thanh Vũ lắc đầu, may mắn đã sớm có phòng bị.
“Một nghìn mạng?” Cung nữ ngẩng đầu, lại bị thị vệ đè xuống, nàng cười lạnh,“Vốn là một mình ta, sao còn sợ liên luỵ cửu tộc đâu?”
“Lí đại cung nữ, bổn gia(người trong dòng tộc) của ngươi quả thật chỉ còn mình ngươi, ngươi không sợ liên luỵ cửu tộc,” Phù Vân Khâu Trạch “Oành” một chưởng đập lên bàn, hai mắt giận dữ,“Ngươi không sợ trẫm đem người nhà ngươi trong phần mộ ngoài Lạc Tang thành đi phơi bảy ngày bảy đêm ư?”
Tựa như có một đoàn hỏa diễm tản ra chung quanh, tất cả các đại thần sắc mặt kịch biến, ngay cả hoàng Thục phi cũng kinh ngạc nhìn Phù Vân Khâu Trạch.
“Ngươi, ngươi có chứng cớ gì chứng minh là ta giả quỷ giết hoàng phi?” Ả vẫn tiếp tục ngụy biện , vốn tưởng rằng trái tim kiên cường nhưng sau khi nghe đến đào mộ đem phơi liền kịch liệt run rẩy.
“Chứng cớ?” Hắn hừ nhẹ,lấy lá bùa trong hộp gỗ trên mặt bàn quăng đến trước mặt ả,“Ở đó, chính là nét chữ của ngươi?” Mặc dù ngấm nước nhưng nét chữ thì không thể xác định nhầm được.
Nếu không phải tấm bùa chú này dán lên miệng giếng, hắn sẽ không chậm trễ tìm được Y Y như vậy, lá bùa này chính là thứ buộc tội ả.
Loại bùa này được dán lên người khi tránh né địch nhân truy đuổi, hoặc nơi người đó ẩn nấp, cho dù dùng thuật Đại La tìm người cũng khó có thể xác định, trừ khi ….. trừ khi có một sợi lông trên người họ.(S: Thảo nào anh thấy tóc chị mà như thấy vàng)
“Có, có người bắt chước nô tỳ……” Nàng nghẹn ngào, đôi tay chống trên đất không ngừng run run, bất lực nhìn chằm chằm bùa chú