a tường vi,nàng một khi nhìn đến đóa tường vi nào sẽ chọn đi đường vòng, vừa hay tránh được tên Mẫn Hách luôn thích đi con đường rợp bóng tường vi.
“Động cũng không thể động, chẳng lẽ phải chết lạnh ở đây sao?” Đôi chân ngâm trong nước bắt đầu run rẩy, nàng mặt nhăn mày nhíu,nâng chân chậm rãi co duỗi từng bên một, chỉ cần làm động tác này vài lần là khí huyết sẽ lưu thông , tuy rằng không xua tan được lạnh lẽo.
“Hi.” Thanh âm thật nhỏ từ chỗ âm u truyền đến.
Cái chân đang co duỗi không khỏi cứng đờ, cảm giác được có đôi mắt đang nhìn chằm chằm chính mình, nàng không dám động đậy, hai mắt liếc nhìn bốn phía, hiện tại nàng đang bị thương, nếu có địch nhân xuất hiện, chỉ sợ cái mạng nhỏ của bản thân thật sự là quy thiên .
“Hi.” Thanh âm lần này ngay gần bên tai.
Buồn bực, nàng cứng ngắc quay đầu, chỉ thấy một tròng mắt lục nhỏ trong suốt, chân nàng lập tức mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã vào trong nước.
Trong bóng tối, hai con mắt ấy tỏa sáng, tựa như bảo thạch được khéo léo trạm chổ, nhưng nó xuất hiện ở một nơi như thế này, không khỏi có chút khủng bố đi.
“Xà!” Y Y kêu lên sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn tái nhợt trong tích tắc lại tái nhợt thêm vài phần,nàng mắt hạnh trừng mắt rắn, chỉ sợ nó há mồm cắn mình.
“Hi.” Dường như đáp lại tiếng la của nàng, con rắn chớp chớp mắt, lại di chuyển đến hai bên má của nàng, dùng cái đầu nhỏ lạnh lạnh cọ xát vào đó, trông nó thật thoải mái dễ chịu.(S:Ta là ta ghét họ dàng nhà thể loại này , à không , phải nói là sợ , edit cái này mà ta …. *ngất* )
“Xà yêu?” Có điểm khó xử, nàng đã muốn chuẩn bị sẵn tâm lý bị rắn cắn , nhưng sao lại cảm thấy con rắn này chỉ muốn thân cận mình? Y Y chậm chạp mở miệng, không có cách nào nhìn rõ diện mục thật của nó trong màn đêm đen tối.
Con rắn nhỏ có đôi mắt màu lục không trả lời, đương nhiên cũng sẽ không trả lời, nó tiếp tục di chuyển đến bên cần cổ trắng nõn mịn màng của nàng chui vào trong vạt áo , nâng cái đầu nhỏ thè chiếc lưỡi dài.(S : Ta nổi da gà rồi)
“Uy, ngươi muốn làm.. làm gì?” Cảm giác khẩn trương khó khăn lắm mới hết nay quay trở lại, nàng rất muốn lấy tay che ngực, lại sợ hãi bị nó cắn, cảm giác lạnh như băng lướt trên làn da làm dấy lên từng trận da gà, thiếu chút nữa là nổi điên.
Mà con rắn nhỏ di động theo phương hướng xương quai xanh, luồn xuống bên phải bộ ngực của nàng, vươn lưỡi liếm lên miệng vết thương.
Chẳng lẽ nó thích uống máu?
Dù cho đó là bộ vị rất mẫn cảm, Y Y cũng không dám đem nó lấy ra, nhưng kỳ quái là, sau khi được con rắn liếm, miệng vết thương không còn đau đớn như trước, , máu hình như cũng ngừng chảy rồi?
“Rầm rầm !” Phía trên miệng giếng phát ra thanh âm chói tai như một đạo thiên lôi , phiến đá che lấp miệng giếng lập tức vỡ làm đôi.
Mưa “ào ào” trút xuống dưới, ánh sáng mờ nhạt chiếu lên gương mặt nàng.
Một thân ảnh màu hoàng kim vội vã thò đầu vào, nhìn thấy Y Y bộ dạng chật vật vạn phần ,sắc mặt suy yếu tái nhợt, liền lạnh lùng nói:“Không bò tường ,hiện tại đổi thành leo giếng sao ?”
“Ngươi, ngươi thật sự là người đáng yêu nhất nha, Khâu Trạch.” Nàng mấp máy đôi môi, nước mắt lăn dài trên đôi má phấn.
Chương 37: Con rắn nhỏ
Khuôn mặt nhỏ nhắn hình quả đào cố gắng ngẩng lên, phảng phất như chủ nhân của nó đang lo sợ tất cả chỉ là cảnh trong mơ.Nàng giương mắt hạnh thẳng tắp nhìn hắn, cơ thể ẩm ướt lạnh lẽo nhẹ nhàng rung động.
“Cầm ô, che miệng giếng.” Phù Vân Khâu Trạch cầm cây ô trong tay đưa cho thị vệ, thuận tay cởi áo bào, nhảy vào trong giếng giữa tiếng kinh hô của mọi người.
Không có bọt nước, đôi giày rồng màu vàng của hắn vững vàng trên mặt giếng, tựa như thần tiên từ trên nhìn xuống bộ dáng nàng yếu ớt, đôi mắt màu tím nổi lên một tầng sương mỏng, nháy mắt lại tiêu tan.
“Nào.” Cúi thắt lưng, hắn vươn tay.
Vốn tưởng rằng hắn muốn châm chọc khiêu khích một phen, không dự đoán được hắn đột nhiên hướng mình vươn tay khiến nàng hơi sững sờ,bàn tay nhỏ bé chậm rãi để vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.
Nhiệt độ trên tay nàng làm hắn khẽ nhíu mày, tay hơi dùng sức, thoải mái đem thiên hạ ướt đẫm kéo lên khỏi mặt nước ôm vào trong lòng, bất quá chính lúc ấy ,tiếng kinh hô của Y Y dọa hắn toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Dời tầm mắt xuống nàng, chỉ thấy xiêm y của nàng tất cả đều bị nhuộm đỏ bởi vết thương, nước trong giếng cũng có màu đo đỏ loang loãng trông như vạc máu.
Ôm lấy cánh tay cứng đờ, đầu lông mày khẽ vểnh lên, hắn run giọng nói:“Miệng vết thương lại nứt ra rồi?”
“Ân.” Mềm mại gật đầu, nàng cũng không dám nói cho hắn biết vào lúc nàng nhấc tay phải , mà miệng vết thương lại nằm phía bên phải , cho nên vết thương mới bị rách a.
Không hề nhiề
