Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là chân Mệnh Thiên Tử

Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là chân Mệnh Thiên Tử

Tác giả: Vũ Nhi Phiêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213361

Bình chọn: 7.5.00/10/1336 lượt.

lên đếm kỹ một lượt: “Tạm coi là đủ!” Nói rồi dúi hết vào tay Tú Nhi.

Tú Nhi sợ hãi xua tay: “Cách cách, đây… không…”

“Cầm lấy, đây là phần cô đáng được hưởng, thiếu một nửa ta còn thấy thiệt ấy chứ!” Tâm Di ngoảnh đầu nhìn cô cháu Dư phi, giễu, “Nguyên Thái thiếu gia, lần sau lại gặp nhau ở tửu lâu nhé. Không còn sớm nữa, nương nương nghỉ ngơi đi, khỏi cần tiễn.”

Nhìn theo bóng chủ tớ Tâm Di khuất dần, Dư phi tức tối la hét ỏm tỏi: “Tức chết đi được! Thật là tức chết mà!”

Phất Dực xem chừng phong độ hơn Dư phi nhiều: “Tỷ, hà tất phải thế, có năm ngàn lạng bạc cỏn con.”

“Đệ nghĩ tỷ thật tiếc tiền chắc, cục tức này tỷ nuốt không trôi. Phất Dực, giúp tỷ nghĩ cách hả giận đi!” Dư phi chặn ngực thở dốc.

Phất Dực hoàn toàn bỏ ngoài tai lời Dư phi, hắn đang suy tính chuyện khác.

“Nói đi chứ!” Dư phi giục.

“Tỷ, hoàng thượng rất cưng chiều cô ta?” Phất Dực hỏi.

Dư phi nhìn cậu em, ánh mắt như muốn nói “Cậu ngốc hả?”: “Không cưng cô ta dám thế?! Ngoài ngai vàng ra, nha đầu đó chỉ cần mở miệng đòi thứ gì là lão già gật tất.”

“Tỷ, tỷ đi xin hoàng thượng gả cô ta cho đệ.” Phất Dực lại nói.

Dư phi trợn tròn mắt ngó Phất Dực cứ như trước đây chưa từng quen biết cậu em: “Đệ uống nhầm thuốc hả, cưới tiểu ma nữ này về nhà cửa còn được yên tĩnh không? Không bị cô ta làm loạn lên mới lạ!”

“Dù có sập nhà đệ cũng chịu, cưới cô ta hoàng thượng vì thương cô ta sẽ thương cả nhà chúng ta, còn có thể biết ai là người kế thừa ngai vàng, phần đời còn lại vinh hoa phú quý nhờ cô ta cả.” Phất Dực nhắm vào chính là mục đích này đây.

Mãi đến bây giờ Dư phi mới hiểu ra, vỗ trán cái bốp: “Phải rồi, sao tỷ không nghĩ ra nhỉ, được, tỷ sẽ tìm cơ hội nói với hoàng thượng, đệ thế mà khá, biết toan tính.”

“Em trai tỷ xưa này đâu có ngu.” Phất Dực phe phẩy quạt, đắc ý nói.

Lại nói Tâm Di, vừa ra khỏi tẩm cung của Dư phi liền nói với bọn Tiểu Mai Tử đang vô cùng hưng phấn: “Các ngươi cứ về Di Uyển trước, ta qua kể chuyện này với Uyển Nhi, nghe xong chắc cô ấy cũng cảm thấy hả lòng hả dạ.”

“Ai, cách cách…” Tiểu Mai Tử định ngăn nhưng không kịp nữa, Tâm Di đã chạy một quãng xa.

“Tỷ định ngăn không để cách cách đi?” Tiểu Cát Tử nói, “Chẳng ngăn nổi đâu.”

“Việc này mà truyền đến tai hoàng thượng không biết có gây phiền phức cho cách cách không?” Tú Nhi không khỏi lo lắng.

“Muội cứ yên tâm, nếu hoàng thượng biết cách cách nhà chúng ta bị bắt nạt, muội nghĩ hoàng thượng sẽ trừng phạt Nguyên Thái thế nào, chuyện này cách cách nắm đằng chuôi, bọn họ dám để hoàng thượng biết chắc!” Tiểu Cát Tử trấn an Tú Nhi.

“Phải đấy Tú Nhi, từ giờ trở đi muội không phải sống trong thấp thỏm lo âu nữa, Di Uyển là chốn đào nguyên giữa hoàng cung, tỷ dám chắc không bao lâu muội sẽ lại là Tú Nhi xinh đẹp, hoạt bát trước kia.”

Nghe Tiểu Mai Tử nói vậy, nụ cười xuất phát từ đáy lòng lâu nay vốn bị vùi lấp đi lại nở ra trên môi Tú Nhi, cứ nghĩ đến sau này không còn phải thấp thỏm không yên, bị đánh đập mắng nhiếc, trong lòng Tú Nhi nhẹ nhõm hẳn. Áp lực vừa cất đi, tấm thân bị giày vò hành hạ một thời gian dài không gắng gượng nổi nữa, trước mắt Tú Nhi tối đen, cô liền ngất đi.

Tiểu Mai Tử và Tiểu Cát Tử không ngớt hét gọi.

“Mai Tử, chi bằng tỷ ở đây canh chừng Tú Nhi, muội về Di Uyển gọi người đến giúp.” Tiểu Cát Tử nói.

“Ừ, muội mau đi đi!” Tiểu Mai Tử hối thúc.

Tâm Di còn chưa biết chỗ bọn Tiểu Mai Tử xảy ra chuyện, lúc này cô đang vô cùng hưng phấn vì hành vi hành hiệp trượng nghĩa của mình! Cô xộng vào khuê phòng của Uyển Nhi.

“Uyển Nhi!”

Uyển Nhi từ trong phòng bước ra, giọng nói ngạc nhiên pha lẫn vui sướng: “Tâm Di cách cách!”

“Mình đã gọi bạn là Uyển Nhi thì bạn cũng gọi mình là Tâm Di đi, đừng thêm hậu tố được không?!” Tâm Di nói.

Uyển Nhi không hiểu: “Hậu tố là gì cơ?”

Tâm Di giải thích: “Là cách cách, công chúa, a ca, bối lặc (1)…!”

Uyển Nhi che miệng cười khúc khích: “Tỷ nói chuyện thú vị thật đấy, sao hôm nay Tâm Di tỷ lại rảnh rỗi đến chỗ muội thế?”

Tâm Di hào hứng nói: “Tỷ từ chỗ Dư phi về là chạy thẳng đến đây, ban nãy tỷ khiến bà ta tức nghẹn họng, haha, thật là đã.”

“Tỷ đã làm gì?” Uyển Nhi tò mò hỏi.

“Tỷ không chỉ đòi Tú Nhi qua chỗ tỷ mà còn moi của Dư phi năm ngàn lạng bạc khiến bà ta tiếc đứt ruột!” Tâm Di thực tình muốn tất cả mọi người đều biết chuyện Dư phi bị bắt nạt nhưng ở nơi cung cấm này cô cũng chẳng quen biết ai, đành kể cho Uyển Nhi nghe.

Tiểu Thảo đứng bên cạnh lạnh lùng nói: “Tâm Di cách cách, tiền của cách cách còn chưa đủ nhiều hay sao?”

“Tiểu Thảo, đây không đến lượt ngươi nói, khách đến nửa ngày trời rồi ngươi cũng không biết đi rót trà.” Uyển Nhi giáo huấn Tiểu Thảo.

“Không cần rót trà đâu, tỷ không khát.” Tâm Di khẽ phẩy tay, “Tiểu Thảo, ngươi hiểu nhầm rồi, số bạc đó là ta đòi giùm Tú Nhi.”

“Muội cũng nghe nói Dư phi đối xử với Tú Nhi không tốt, hẳn là tỷ đứng ra bênh vực Tú Nhi, dạy cho Dư phi một bài học.” Xem ra tiếng tăm của Dư phi quả thực chẳng mấy tốt đẹp, đến Uyển Nhi cũng biết bà ta ngược đãi Tú Nhi.

“Tỷ vốn chẳng định nhúng tay vào nhưng nhìn thấy Tú Nhi thương tích đầy mình là không kìm


The Soda Pop