Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là chân Mệnh Thiên Tử

Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là chân Mệnh Thiên Tử

Tác giả: Vũ Nhi Phiêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213344

Bình chọn: 8.00/10/1334 lượt.

hiệp: “Tú Nhi, lọt được vào mắt cách cách là tạo hóa của ngươi, ngươi theo hầu cách cách đi!”

“Nương nương tính đẩy cô ta đi nhanh thế?” Tâm Di đâu có bỏ qua dễ dàng vậy, cô quyết giúp Tú Nhi hả lòng hả dạ mới thôi.

Dư phi không hiểu ý Tâm Di, hỏi: “Thế phải thế nào? Chẳng lẽ ta còn phải bù hồi môn?”

“Của hồi môn thì không cần, nhưng nương nương đánh đập cô ta đến nông nỗi này, cũng nên chi tiền thuốc thang điều trị chứ!” Tâm Di bắt đầu rồi đây.

Dư phi nén nhịn: “Được, ta chi, cô muốn bao nhiêu?”

Tâm Di từ tốn xòe bàn tay… đếm ngón tay: “Để tính xem, ngoài tiền thuốc thang, còn tiền tĩnh dưỡng, tiền nhỡ việc…”

“Tiền nhỡ việc là gì?” Dư phi đần mặt.

“Cô ta đến chỗ tôi làm việc không phải đến dưỡng lão, nhưng giờ sao…?” Tâm Di túm lấy tay Tú Nhi, giơ lên, “Thế này làm việc được không? Tôi còn phải kiếm người hầu cô ta ấy chứ, đây không phải ‘nhỡ việc’ thì là gì?”

“Cô… cô ép người quá đáng.” Cuối cùng Dư phi đã ngộ ra.

Tâm Di cũng chẳng giận: “Tiếc hả, vậy tôi đi đòi hoàng thượng.”

Phất Dực đứng sau kéo áo Dư phi, hạ thấp giọng nói: “Chẳng qua vài lạng bạc mọn, đưa cô ta cho rồi!”

“Được được được, hết rồi phải không?” Lúc này Dư phi chỉ muốn mời Tâm Di về càng sớm càng tốt.

“Ai bảo hết rồi, còn khoản thương tật tinh thần nữa chứ.”

Đến lượt Phất Dực ngớ người: “Xin thỉnh giáo cách cách, tiền thương tật tinh thần là gì vậy?”

“Ở đây Tú Nhi không những phải thức khuya dậy sớm, bị sai đi gọi lại mà còn bị mắng nhiếc, đánh đập thậm tệ… ngoài thương tích thể xác, tâm linh bé nhỏ của Tú Nhi còn lưu lại những vết thương khó có thể chữa lành. Những tổn thương tinh thần này sẽ ảnh hưởng lớn đến cuộc sống sau này của Tú Nhi, nếu nghiêm trọng có thể gây nên chứng trầm uất…” Tâm Di ngừng lại uống hớp trà rồi mới nói tiếp, “Có biết hậu quả của chứng bệnh này không?”

Đến lúc này thì đám người đó đã đần thối mặt ra, đáng ngạc nhiên là khi nghe Tâm Di hỏi, Phất Dực vẫn còn đủ “minh mẫn” để tiếp lời: “Hậu quả gì?”

“Nhẹ ấy à, sẽ hay nghĩ ngợi lung tung, nặng thì… ai mà biết được, thắt cổ tự vẫn, uống độc lao giếng, không thì nhảy từ trên cao xuống, aiya, may thì chết là hết chuyện, không may thì gãy tay gãy chân, nằm bất động một chỗ, aiyayaya… ta lỗ to.” Tâm Di nghĩ, đằng nào các ngươi cũng không hiểu, ta nói thế nào chả được, càng nghiêm trọng càng tốt.

Đầu óc Tú Nhi cũng quay mòng mòng, cô bé tội nghiệp hết nhìn Tâm Di lại giương mắt ngó Tiểu Mai Tử.

Tiểu Mai Tử hiểu ý định của Tâm Di, ghé tai Tú Nhi trấn an: “Đừng lo, cách cách đang giúp muội cắt cổ bọn họ đấy!”

“Vậy ý cách cách là…?” Phất Dực đã bị Tâm Di làm cho rối tinh rối mù, chẳng biết đường nào mà lần.

“Ta cũng chẳng đòi nhiều, gộp tất cả lại… một vạn lạng.” Tâm Di ra giá.

“Một vạn lạng!” Dư phi kêu thét.

“Cách cách, một vạn lạng hình như có hơi nhiều!” Phất Dực không ngờ Tâm Di ăn cướp trắng trợn thế.

“Ta hét giá thì ngươi có thể mặc cả mà!” Tâm Di thừa biết bọn họ không chịu.

“Một ngàn lạng?” Phất Dực nói.

“Ngươi cũng thật biết chém giá, bớt hẳn một số 0, một vạn thành một ngàn.” Tâm Di sầm mặt.

“Một ngàn lạng ta cũng không có.” Nhà Dư phi tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng bà này thuộc dạng vắt cổ chầy ra nước.

“Đừng kêu nghèo.” Tâm Di còn lâu mới tin Dư phi không có tiền, cô chỉ vào Nguyên Thái, “Hắn có, một tệp dầy nữa kìa, nộp ra đây, cô ruột gặp khó khăn lẽ nào cháu lại ngoảnh mặt làm ngơ?”

Nguyên Thái mặt nhăn mày nhó rút ngân phiếu ra: “Cách cách, tôi chỉ có ngần này.”

“Đếm.” Hôm nay mà không moi được tiền, Tâm Di quyết không thôi.

Nguyên Thái lật từng tờ một đếm, trả lời bằng giọng điệu con nít bị ăn hiếp, đáng thương khủng khiếp: “Cách cách, đây có một ngàn chín trăm lạng.”

“Còn thiếu nhiều!” Tâm Di bất mãn nói, cô ngó qua Dư phi, “Dư phi nương nương, tiền riêng của nương nương nhất định không ít, đưa ra đi!”

“Ta làm gì có tiền riêng, thay bằng đồ trang sức đi. Xiao Hong, có bao nhiêu trang sức hoàng thượng thưởng ta từ trước đến nay đem hết ra cho cách cách chọn.” Dư phi quả nhiên tiếc tiền.

“Không! Ta đâu có ngu, xưa nay chỉ có ta nắm thóp người khác, làm gì có chuyện để các người giở trò. Ngân phiếu không ký tên, không đóng dấu, cầm trong tay yên tâm.” Tâm Di nào chịu tha cho Dư phi.

Phất Dực biết hôm nay mà không cầm được tiền thì Tâm Di còn lâu mới chịu yên chuyện, bèn móc toàn bộ số tiền mang theo trên người ra, đếm một lượt: “Cách cách, cộng thêm chỗ này là được ba ngàn sáu trăm lạng.”

“Dù thế nào cũng phải gom đủ năm ngàn lạng, giảm một nửa là quá rẻ rồi.” Tuy mục đích của Tâm Di chỉ là ép Dư phi nôn tiền ra nhưng con số này chưa khiến cô vừa ý.

“Tâm Di cách cách, cô cậy được hoàng thượng cưng chiều ức hiếp người khác hả?” Dư phi nén giận chất vấn.

Tâm Di cũng nói thẳng: “Người trên đè kẻ dưới, cháu trai quý hóa của bà có thể mượn thế bà đi ức hiếp người khác thì tôi cũng có thể mượn thế hoàng thượng ức hiếp bà, rất công bằng.”

Dư phi ức nghẹn họng: “Được, được, cô được lắm, gặp phải cô coi như ta xui, ta đưa.” Bà ta đùng đùng đi vào phòng trong lấy ngân phiếu ra quẳng lên bàn, “Cầm đi.”

Tâm Di chẳng hề khách khí cầm


Disneyland 1972 Love the old s