Teya Salat
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện trinh thám

Lượt xem: 3213780

Bình chọn: 9.5.00/10/1378 lượt.

à bạn trai em trước kia nên muốn về trường xem thế nào.”

Từ Tư Bạch hơi bất ngờ, im lặng vài giây mới mở miệng hỏi: “Bạn trai ư?”

“Vâng. Nhưng cũng có thể chỉ là ảo giác của em.”

Từ Tư Bạch im lặng.

Một lúc sau, Bạch Cẩm Hi lên tiếng: “Lão Từ, em biết anh đang nghĩ gì. Con người anh hiền lành chất phác, không muốn nói ra những lời đả kích em. Đúng thế, nếu người đó thật sự tồn tại thì sau khi em xảy ra chuyện, tại sao mấy năm qua anh ta chưa từng xuất hiện? Việc gì em phải đi tìm anh ta? Thật ra em cũng có cảm giác, đó không phải là tình yêu hoàn hảo. Có lẽ em và anh ta đã chia tay từ nhiều năm trước. Thế nhưng… trong lòng em có một tâm tình khó diễn tả, luôn cảm thấy cần phải tìm kiếm. Hơn nữa, dù em và anh ta không còn quan hệ, nhưng nếu có thể chứng minh sự tồn tại của người này, cũng giúp ích cho việc hồi phục trí nhớ của em, đúng không?”

Từ Tư Bạch ngoảnh đầu, nhìn cô bằng ánh mắt ôn hòa: “Ừ.”

***

Cùng một thời điểm, Cục Công an tỉnh ở thành phố Lam vẫn bận rộn như mọi ngày. Hàn Trầm vừa vào phòng làm việc liền nhìn thấy thùng giấy lớn nằm ở dưới đất.

Anh ngồi xuống, đặt thùng giấy lên đùi rồi dùng dao rọc giấy cắt băng dính. Trong thùng đầy ắp đồ, anh bỏ con dao rồi lấy từng thứ bỏ lên bàn. Bây giờ, anh mới phát hiện, Bạch Cẩm Hi đóng gói rất tỉ mỉ, nhất là đồ dễ vỡ, không giống tính cách xuề xòa của cô.

Ngoài ra, anh còn tìm thấy một tờ giấy viết nguệch ngoạc mấy dòng: Vịt om là món ngon nhất trong số này. Anh ăn hơi cay, nhưng tôi đoán các đồng nghiệp của anh thích ăn cay, ông chủ cửa hàng cũng nói cay nhiều mới ngon. Do đó, mỗi loại tôi lấy năm túi rất cay và một túi hơi cay. Anh đừng ăn nhầm đấy nhé!

Hàn Trầm xem lại đống đồ ăn, quả nhiên thấy cổ và cánh vịt, mỗi loại có một túi hơi cay xếp trên cùng.

Lúc này đã gần tới giờ làm việc, mấy người cảnh sát hình sự đi vào phòng. Nhìn thấy đồ trên bàn, mắt họ sáng rực: “Cổ vịt à? Tôi thích món này.”

“Đây là gì vậy? Đào khô ư? Lão đại, anh lấy ở đâu ra thế?”

Hàn Trầm để mặc bọn họ lật giở, còn mình tựa vào thành ghế, cất giọng bình thản: “Đặc sản của thành phố Giang, mọi người tự chia nhau đi!”

Mấy người cảnh sát hình sự lập tức vây quanh, bắt đầu chọn đồ ăn. Có người biết nhìn hàng, lập tức vơ lấy túi cánh vịt, nhưng sau khi xem vỏ túi lập tức chê bai: “Hơi cay? Cánh vịt ăn hơi cay còn ra cái gì, có gói đặc biệt cay không?” Nói thì nói vậy nhưng anh ta vẫn giữ chặt túi này, tay kia tiếp tục lục tìm túi khác.

Người đó lại lấy một túi, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp Hàn Trầm đang nhìn chằm chằm vào túi trước đó trên tay mình. Anh ta liền hiểu ra vấn đề: “Không thể chọn túi này? Tôi để lại cho anh nhé!”

Hàn Trầm lặng thinh. Đúng lúc này, đội trưởng đội hình sự Tần Văn Lang từ bên ngoài đi vào: “Để gì mà để? Cậu ấy không ăn mấy thứ đó, các cậu cứ chia hết đi!”

Đám cảnh sát hình sự nhanh chóng giải tán.

Mặt bàn của Hàn Trầm còn lại một đống bừa bộn. Anh thu hết giấy bọc và băng dính ném vào thùng. Cuối cùng còn lại mảnh giấy có chữ viết của Bạch Cẩm Hi, anh cầm lên xem rồi kẹp vào một quyển sổ ở trên bàn. Sau đó, anh lấy máy di động, gửi tin nhắn ngắn gọn: “Tôi nhận được rồi.”

Một lúc sau vẫn không có hồi đáp, anh lại cầm điện thoại, bấm tiếp hàng chữ: “Cô đang làm gì vậy?”

Bấm xong, anh không ấn nút gửi đi mà yên lặng một lúc rồi lại bỏ điện thoại xuống bàn, chỉ cầm bao diêm và hộp thuốc, đứng dậy đi ra ngoài hút thuốc.

***

Sở dĩ Bạch Cẩm Hi không trả lời tin nhắn của Hàn Trầm, là bởi vì cô không đọc.

Cô vừa xuống xe, cùng Từ Tư Bạch đứng ở cổng trường cảnh sát Sa Giang. So với lần trước khi cô đến đây, ngôi trường vẫn chẳng có gì thay đổi, vẫn là tòa giảng đường ngay hàng thẳng lối, khuôn viên với hàng cây rợp bóng và biểu tượng lá chắn màu bạc của cảnh sát ở ngoài cổng. Bây giờ đang trong thời gian nghỉ hè nên sân trường rất vắng vẻ và yên tĩnh.

Thật ra Bạch Cẩm Hi biết rõ, tìm người “bạn trai” kia không hề khó. Chỉ cần gặp bạn học cũ hỏi là có thể biết ngay. Chỉ là cô đã rời xa mấy năm trời, lại không liên lạc với bạn học nên nhất thời chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Sân trường không lớn lắm, hai người men theo lối đi rợp bóng cây, nhanh chóng đi hết một vòng. Cuối cùng, họ dừng lại ở tấm bảng tuyên truyền ở gần cổng ra vào.

“Em có ấn tượng gì không?” Từ Tư Bạch hỏi.

Bạch Cẩm Hi lắc đầu.

Xem ra cô đã mất trí hoàn toàn. Dù ở nơi từng sống và học tập, cô cũng không nhớ bất cứ điều gì liên quan đến người ấy.

“Em muốn đi loanh quanh một mình.” Cô nói.

Từ Tư Bạch gật đầu, đứng yên tại chỗ đợi cô.

Bạch Cẩm Hi tiếp tục tiến về phía trước. Đi một đoạn, cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn ảnh dán trên tường.

Nơi này dán ảnh tốt nghiệp của tất cả khóa học, tất nhiên cũng có mặt cô. Tuy nhiên, do trải qua năm tháng nên tấm ảnh đã ố vàng, chẳng nhìn rõ ai với ai. Cô chỉ có thể lờ mờ nhận ra bản thân đội mũ cảnh sát, đứng ở hàng giữa.

Bạch Cẩm Hi lại nhìn danh sách họ tên ở cột bên phải tấm ảnh. Không biết người ấy có trong danh sách này không?

Bắt gặp tên một bạn học, trong đầu cô chợt nảy ra ý định. Mấy năm trước, sau khi bình phục từ vụ tai nạn, c