The Soda Pop
Ánh sáng thành phố - Full

Ánh sáng thành phố - Full

Tác giả: Lôi Mễ

Thể loại: Truyện trinh thám

Lượt xem: 327302

Bình chọn: 8.5.00/10/730 lượt.

theo thức ăn và hoa quả lấy lòng, chậm chạp xuống xe khóa cửa.

Đi xa xa, Phương Mộc nhìn thấy trước cửa nhà mình có một bóng người đang chần chừ. Phương Mộc lập tức nhận ra đó là chị Triệu, anh vội tăng nhanh cước bộ, cơ hồ là chạy tới: "Chị, sao chị tới đây?"

Chị Triệu vệt nước mắt đầy mặt, nhìn thấy Phương Mộc, nước mắt lại chảy xuống.

"Cuối cùng cậu cũng trở về." Chị Triệu túm tay Phương Mộc, "Nhanh lên lầu, chị đến gặp Á Phàm. . . . . ."

"Sao không gọi điện thoại cho em?" Phương Mộc luống cuống tay chân móc chìa khóa ra, "Á Phàm không có nhà sao?"

"Buổi chiều chị có gọi điện thoại, Á Phàm nhất định không tiếp. Lúc muốn gọi cho cậu, đã hết pin rồi." Chị Triệu không đợi cánh cửa hoàn toàn mở ra liền chen vào, lật đật chạy hướng lên lầu.

Khi Phương Mộc đi tới cửa, chị Triệu đang gõ cửa. Nhưng vô luận chị gõ thế nào, bên trong vẫn không chút đáp lại. Phương Mộc vừa mở cửa vừa an ủi chị Triệu: "Có lẽ con bé đi. . . . . ."

Cửa bị đẩy ra, cơ hồ là cùng lúc, Phương Mộc và chị Triệu đều nghe rõ ràng cửa phòng ngủ bị cạch một tiếng khóa chết. Chị Triệu cơ hồ là nhào tới, ở trên cánh cửa kia liên tục gõ đập: "Á Phàm, Á Phàm, mau ra đây để cho dì nhìn con một chút. . . . . .Bốn năm rồi. . . . . .Con tới cùng đã đi đâu?"

Bên trong phòng ngủ hoàn toàn yên tĩnh. Phương Mộc thở dài, kéo chị Triệu từ cạnh cửa ra, ấn ngồi trên ghế, rồi đưa cho chị một ly nước.

Chị Triệu cuộn tròn trên ghế, tay cầm nước nức nở: "Thế này là sao. . . . . . Á Phàm rốt cuộc bị sao vậy? Nhiều năm thế rồi. . . . . .Nó rốt cuộc làm sao trải qua được?"

"Em không biết, chị cũng đừng hỏi nữa." Phương Mộc dừng một chút, nhẹ vỗ vai chị Triệu, "Đó nhất định là chuyện mà chị không muốn biết đâu."

Phương Mộc lẳng lặng ngồi, nhìn chị Triệu chậm rãi ngừng nức nở.

"Trong khoảng thời gian này, con bé vẫn ở chỗ cậu?" Chị Triệu tiếp nhận khăn giấy Phương Mộc đưa tới, lau vệt nước mắt trên mặt.

"Đúng." Phương Mộc suy nghĩ một chút, quyết định có lẽ đừng nói chuyện cầu hôn cho chị Triệu, bằng không chị ấy khẳng định sẽ mang Liêu Á Phàm đi, đến lúc đó thì càng lộn xộn.

Chị Triệu đứng dậy, thanh âm nghèn nghẹn: "Chị đi trước, em chăm sóc Á Phàm nhiều hơn, mấy năm nay, con bé khẳng định chịu khổ rất nhiều, có gì cần chị, cứ nói cho chị biết."

Phương Mộc vội vàng giữ lại: "Chị, ăn cơm rồi đi, em đưa chị về."

"Không cần." Chị Triệu khoát tay, "Chị biết nó ở đây là được."

Chị quay đầu, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt nọ, chậm rãi đi qua: "Á Phàm, dì biết trong lòng con khổ sở, nhưng mà, đã nhiều năm như vậy rồi, trong lòng dì cũng chịu không nổi. Lúc cụ Chu mất, còn chưa được nhìn con lần cuối. . . . . ." Chị nói không được nữa, chỉ có thể vuốt ve từng li từng tí trên cánh cửa kia.

". . . . . .Bất kể trước đây xảy ra chuyện gì, con trở về là tốt rồi. . . . . .Có dì ở đây, có chú Phương ở đây, chúng ta đều là người thân của con. . . . . .Con cứ sống thật tốt, thật vui vẻ. . . . . ."

Thình lình, cánh cửa kia cạch một tiếng mở ra.

Trong hai giờ kế tiếp, chị Triệu và Liêu Á Phàm nói rồi khóc, khóc rồi nói. Chờ Phương Mộc gọi hai người ra ăn cơm, trên mặt hai người đều đã rối tinh rối mù, giọng cũng nghẹt nói không ra lời.

Phương Mộc đề xuất để chị Triệu ngủ lại đây, cũng tiện cùng Liêu Á Phàm tâm sự thêm. Chị Triệu suy nghĩ một chút, cũng đồng ý. Hai nữ nhân một già một trẻ rửa mặt xong, lại nắm tay trốn vào phòng ngủ. Trong phòng an tĩnh lại, Phương Mộc rút một điếu thuốc, bắt tay vào sửa sang lại phòng khách một chút, rồi nằm trên sofa, chuẩn bị ngủ.

Anh vẫn không cách nào đem cô bé trở thành vị hôn thê của mình, tin rằng Liêu Á Phàm cũng có chung cảm thụ như vậy. Lúc đầu Liêu Á Phàm sau khi được anh cầu hôn, liền ngoan ngoãn theo sát anh rời khỏi phân cục, nhưng đó giống như một loại bản năng tự bảo vệ mình hơn.

"Con có thể làm bạn gái chú. . . . . .Con có thể giúp chú quét dọn vệ sinh, nấu cơm, giặt quần áo. . . . . .Con cái gì cũng có thể làm. . . . . .Con cam đoan sẽ không mang đến phiền toái cho chú. . . . . ."

Đây là lời bốn năm trước Liêu Á Phàm từng nói với anh, lúc nhớ lại chuyện này, Phương Mộc còn có thể nhớ rõ ràng khuôn mặt cô bé đỏ lên.

Cô bé tựa như một con thú nhỏ sớm bị đuổi vào rừng rậm, để học cách sinh tồn trong đó phải cảnh giác, cắn xé, cân nhắc lợi hại và xem xét thời thế.

Phương Mộc trở mình, tâm tình chợt xuống thấp. Vô luận như thế nào, Phương Mộc, đều cảm thấy mình phải vì cảnh ngộ của Liêu Á Phàm mà gánh chịu một phần trách nhiệm.

Mình là một người không rõ ràng.

Đã như vậy, phần trách nhiệm hình thức này là chú hay là chồng, cũng chẳng khác biệt gì.

Vào rạng sáng, Phương Mộc đang mơ mơ màng màng ngủ. Trong mông lung, Phương Mộc chợt ý thức được có người đang lục lọi bên gối đầu của anh, anh thoáng cái tỉnh táo lại, vô thức đưa tay chụp lấy cổ tay người nọ.

"Ai nha!" Người nọ không chịu nổi đau, kêu lên thành tiếng, "Là con."

Là Liêu Á Phàm.

Phương Mộc trở mình đứng lên, đưa tay bật đèn bàn: "Con làm gì?"

Liêu Á Phàm không trả lời, chỉ từ trong hộp thuốc lá bên gối rút ra một điếu thuốc, châm lửa, bắt đầu hút.