"
Hai người đi tới một gian phòng hội nghị cũ không người. Mễ Nam dùng cây lau nhà chà lau mặt đất sạch sẽ trước, sau đó ở trên mặt đất vẩy một ít chất lỏng màu đỏ.
"Thay giày."
Phương Mộc đã hiểu, Mễ Nam muốn dùng dấu chân đặc trưng của mình làm hệ thống tham chiếu, theo đó suy đoán đặc thù liên quan đến đối tượng tình nghi. Mặt đất xi măng của phòng hội nghị tương tự với nơi phát hiện vụ án, từ dấu vết của đối tượng đến xem, là một nơi thí nghiệm không tồi.
Phương Mộc cởi giày da, cẩn thận mang giày vải bố trong tay vào: "Đối tượng tình nghi mang loại giày này?"
"Ừ, là một loại đế giày dùng phương pháp cao su lưu hóa đúc khuôn dẻo thành hình." Mễ Nam lấy tay ra dấu một chút, "Từ hoa văn đế giày và điểm chống trượt đến xem, hoài nghi là loại giày Converse vải bố này."
"Cỡ nào?"
"Cỡ khoảng 42," Mễ Nam rũ mí mắt, "Cùng số giày với anh."
Phương Mộc có chút giật mình: "Làm sao em biết số giày của anh?"
Mễ Nam không trả lời, chỉ phất tay, ý bảo anh nhanh lên một chút.
Trong một giờ kế tiếp, Mễ Nam bảo Phương Mộc giẫm lên chất lỏng màu đỏ, đi qua đi lại trên mặt đất xi măng hơn mười lần, đồng thời đều đo đạc từng dấu chân mỗi lần đi hình thành, lấy ra. Liền sau đó, cô đem hàng mẫu lớn lớn nhỏ nhỏ này mang về phòng thí nghiệm, cùng những chất liệu lấy được ở hiện trường tin tế đối chiếu.
Phương Mộc ngồi một bên, lẳng lặng nhìn cô. Dáng vẻ Mễ Nam chuyên chú nhưng kiên nhẫn, đối với hết thảy chung quanh đều hoàn toàn không phát giác ra. Tựa hồ có một lồng cách ly vô hình, ngăn hoàn toàn giữa cô với thế giới bên ngoài. Ánh mắt Phương Mộc theo động tác của cô dao động, từ tay đến mặt, từ đôi môi thỉnh thoảng nhếch lên đến hàng mày thỉnh thoảng nhíu chặt, đáy lòng có một mảnh an bình và rung động chậm rãi lan tràn.
Chẳng biết qua bao lâu, Mễ Nam buông hàng mẫu trong tay, xoay xoay thắt lưng, tựa hồ mệt mỏi không chịu nổi. Lập tức, cô nhìn thấy Phương Mộc vẫn ngồi yên lặng suốt bên cạnh, nhẹ nhàng cười cười: "Đói bụng."
Cơm trưa ăn ở một quán mì bò. Mễ Nam ăn rất ngon lành, nhưng như trước kiệm lời, đối với câu hỏi của Phương Mộc chỉ ừ à trả lời. Không tới nửa giờ, cơm trưa đã kết thúc. Phương Mộc còn muốn ngồi một lát, Mễ Nam đã đứng dậy, bất đắc dĩ cũng đành theo cô tính tiền rời đi.
Quay về phân cục, một đường không nói. Phương Mộc vài lần từ kính chiếu hậu nhìn Mễ Nam ngồi phía sau, đối phương lại thủy chung nhìn ngoài cửa sổ xuất thần. Lái xe đến một giao lộ gần phân cục, lúc chờ đèn đỏ, Phương Mộc nhìn đồng hồ, suy nghĩ một chút, mở miệng nói lớn: "Thời gian còn sớm, không bằng. . . . . .Tìm chỗ ngồi một lát?"
Mễ Nam không lên tiếng, xem như ngầm đồng ý.
Phương Mộc nhẹ nhàng thở dài một hơi, quẹo sang phải.
Hôm nay cũng không phải ngày nghỉ, người trên quảng trường vẫn đông như trước. Có bà mẹ mang theo con đi chơi, cũng có tình lữ trẻ tuổi chậm bước, càng nhiều chính là những cụ già tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau.
Phương Mộc từ trên xe cầm nửa bình nước và một miếng khăn lau, mang theo Mễ Nam đi thẳng đến trung tâm quảng trường.
Ở giữa quảng trường có một bệ xi măng hình vuông, chung quanh được tùng bách thường xanh quanh năm vây quanh. Đồng dạng trên nền đá cảm thạch hình vuông, một trụ thép khối đồ sộ đường kính ba thước, rộng năm thước đứng trang nghiêm.
Trước đài bày vài bó hoa tươi, nhìn qua, vừa mới có người tới đây bái tế. Phương Mộc đem cành tàn và cánh hoa héo rũ giữa bó hoa này bỏ đi, đem tán hoa bị gió thổi nâng lên buộc lại. Sau đó, anh nửa ngồi xổm xuống, mấy cái tên chạm khắc trên đó đều lộ ra. Phương Mộc lấy tay vuốt ve những cái tên này, động tác trở nên nhẹ nhàng, trong miệng còn nhẹ giọng lẩm nhẩm.
Trịnh Lâm. Phùng Nhược Hải. Triển Hồng.
Đầu Phương Mộc chậm rãi rũ xuống, tư thế cũng từ nửa ngồi xổm biến thành nửa quỳ. Một lúc lâu, anh ngẩng đầu, lấy tay dọn dẹp từng chút cát bụi giữa những cái tên này. Sau khi dọn sạch, anh cũng lau triệt để nền đá cẩm thạch một lần. Dưới ánh nắng chiều, bụi đất trên nền bị quét một cái sạch trơn, chói lọi rạng rỡ.
Mễ Nam một mực đứng bên cạnh nhìn chăm chú động tác của Phương Mộc. Vào lúc này, để cho anh một mình hoàn thành, có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Cô từng nghe nói qua về bia tưởng niệm này, cũng biết có ba cảnh sát bị hòa tan trong trụ thép khối này, ngày đêm mặt quay về một sườn khác của quảng trường -- Cục cảnh sát thành phố C.
Phương Mộc làm xong hết thảy, lại lấy ra ba điếu thuốc lá, châm lửa, đặt trên nền, liền sau đó, anh dựa lưng vào trụ thép, ngồi trên nền đá cẩm thạch xuất thần. Mễ Nam chậm rãi đi qua, nhìn tên của ba người kia, lại nhìn Phương Mộc.
"Anh tới cùng có có bao nhiêu chuyện. . . . . ." Mễ Nam dừng một chút, ". . . . . .Mà em chưa biết nữa?"
"Rất nhiều. Tương lai nhất định sẽ chậm rãi nói cho em nghe." Phương Mộc cười cười, "Nhưng không phải bây giờ."
"Tại sao?"
Phương Mộc dựng thẳng ngón trỏ ở bên môi, ý bảo cô đừng lên tiếng.
"Nghe đi, bọn họ đang gào thét."
Chạng vạng, Phương Mộc lái xe về nhà. Sau khi đậu xe xong, anh ngồi trong buồng lái rút một điếu thuốc, sau khi lại ngồi một hồi lâu, mới mang