Yêu Em Xa Mấy Anh Cũng Tìm

Yêu Em Xa Mấy Anh Cũng Tìm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323940

Bình chọn: 9.00/10/394 lượt.

thật lãng mạn.

Hai tuần lễ trôi qua, Ngọc Trân đã có những ngày sống an bình trên hòn
đảo này. Đó là những ngày tháng yên bình nhất đối với một người như cô.
Đặc biệt là khi bên cạnh cô còn có một Hàn Văn, cậu luôn quan tâm, chăm
sóc cô tốt nhất. Có thể nói những ngày trôi qua ấy cô cảm thấy cuộc sống này thật ý nghĩa.

- Hàn Văn à, bên kia là gì thế ?

Ngọc Trân đưa tay chỉ về bên trái nơi có một mũi đất nhô ra, một tòa
tháp cao màu trắng dần phai đi theo năm tháng, xung quanh là dãy đá ngầm lởm chởm.

- Đó là ngọn hải đăng bị bỏ hoang từ lâu rồi, nhưng mỗi tối vẫn có người lên đó thắp đèn.

- Trông nó đáng sợ quá, lại cô độc một mình nơi mũi đất nữa. Chúng ta đến đó được không ?

- Cũng được, nhưng tốt nhất là không nên đến đó vào buổi tối.

- Vì sao lại không đến đó vào buổi tối ? – Ngọc Trân ngơ ngẩn hỏi

- Ở đó có ma đó

Hàn Văn giả giọng rờn rợn, cười ranh mãnh như trêu chọc nàng Ngơ.

- Vậy bây giờ chúng ta đến đó đi. Tớ muốn leo lên ngọn hải đăng – Ngọc
Trân không những không sợ lại còn hào hứng hơn, cô lắc lắc tay Hàn Văn

- Được rồi, được rồi. Đi liền nè

Cậu đành cười khổ dắt cô leo lên ngọn hải đăng ấy.

Ngọn hải đăng nằm trơ trọi ở mũi đất, nơi tận cùng của hòn đảo vắng
người này. Lớp sơn bên ngoài cũng đa bong tróc gần hết, để lộ cả lớp xi
măng màu xám. Dường như từ lâu lắm rồi không ai đến đây, tường bám đầy
rêu xanh, cột cỗ mục nát bước không cẩn thẩn có thể bị gãy. Trên nóc
ngọn hải đăng, bầy chim hải âu thi nhau kêu vang, bên dưới là đá ngầm
ngày ngày sóng vỗ ầm ầm.

Ngọn hải đăng mang đến cho người ta một cảm giác đáng sợ và cô độc … !

Hàn Văn cẩn thận nắm lấy tay Ngọc Trân bước từng bước thật chắc chắn, ra đến bên ngoài lan can họ ngồi trên một thanh gỗ cứng cáp nhất.

Gió biển khẽ lùa qua khiến mái tóc của Ngọc Trân bị rối, Hàn Văn cẩn
thận giúp cô vén mái tóc, chợt nơi khóe môi cậu nở một nụ cười rất nhẹ.
Cô nhìn cậu e thẹn vội quay đi, mặt thoáng ửng hồng.

Là tiếng sóng biển vỗ ầm ầm bên dưới chân hay là nhịp tim đang đập vội vã……?

Mặt trời đang lặn xuống biển. Ánh tịch dương như bao trùm lên cả hai một màu cam dìu dịu. Ngọc Trân thoáng cười mãn nguyện trong khi bên cạnh có ai đó đang lặng lẽ ngắm nhìn cô.

Gió biển thổi mạnh thoang thoảng vị mặn đặt trưng của nó.

Lũ chim hải âu ồn ào kêu vang.

Thế gian này dường như chỉ còn lại mỗi cô và cậu.

- Ước gì tớ được trở thành một con hải âu

Chợt Ngọc Trân khẽ nói, chất giọng đặc biệt tùy không ngọt ngào nhưng
lại rất dịu nhẹ, dễ nghe. Đôi mắt cong cong vầng trăng khuyết, trong đôi mắt ấy như lấp lánh một khát vọng. Hàn Văn nhìn cô, trầm giọng hỏi

- Vì sao cậu lại muốn làm hải âu? Không phải làm người vẫn tốt hơn sao ?

- Làm hải âu có thể bay cao, bay xa, được tự do làm những gì nó thích.
Làm người thì bị gò bó trong những qui tắc, mệt mỏi với cuộc sống tồi
tệ. Vậy tớ thà làm chim được tự do thoải mái vẫn tốt hơn là làm người bị bó buộc.

Ngọc Trân mỉm cười, thì thầm trong gió. Hàn Văn không nói gì qua ánh mắt của cô, cậu như hiểu thêm một chút nữa về quá khứ của Ngọc Trân. Dường
như quá khứ ấy không hẳn là êm đẹp như cậu nghĩ, Ngọc Trân trong quá khứ cũng khác hẳn với Ngọc Trân đang ngồi bên cạnh cậu.

Cậu vẫn đang mơ hồ chìm trong dòng suy nghĩ của mình đột nhiên gượng cười ngố khi nghe Ngọc Trân hỏi:

- Hàn Văn à, mỗi ngày hãy cùng tớ ra đây ngắm hoàng hôn nhé. Tớ rất
thích ngắm hoàng hôn nhưng chưa bao giờ được ngắm nhìn trọn vẹn. Đây là
lần đâu tiên tớ được như thế đấy.

- Tất nhiền là được rồi. Ngày nào cậu cũng sẽ được ngắm hoàng hôn

- Cậu hứa nhé !

- ỪM, tớ hứa đấy.

Hai ngón tay khẽ móc vào nhau như một lời hứa danh dự.

Ánh mắt Ngọc Trân sáng lấp lánh, tựa như mặt hồ dưới tia nắng ấm áo của
mùa xuân. Dường như cả người cô đang được bao bọc bởi vầng hào quang mỹ
lệ.

- Ngọc Trân à, tớ có cái này tặng cho cậu nè

Hàn Văn mỉm cười, vẻ dịu dàng trong đôi mắt cậu bất giác khiến Ngọc Trân ngơ ngẩn. Cậu nhẹ nắm lấy tay cô, đeo vào đó một chuỗi chuông ngọc màu
lam nhạt. Chiếc chuông nhỏ xíu rất xinh xắn, nó mỏng tựa cánh ve. Chỉ
cần một cơn gió thoảng nhẹ thôi sẽ phát ra tiếng ting tang trong trẻo.

- Tặng cậu á

- Woaaa… dễ thương quá. Cám ơn cậu,Hàn Văn.

Ngọc Trân tươi cười trong ánh nắng nhàn nhạt của buổi chiều hôm ấy, cô
phấn khởi lắc lắc tay để chuỗi chuông ngọc vang lên những tiếng ting
tang vui tai.

- Cậu thật tốt với tớ,Hàn Văn à.

- Miễn cậu vui là được rồi. Thật ra từ khi gặp cậu cuộc sống của tớ cũng đã thay đổi rất nhiều. Lúc trước tớ luôn quanh quẩn trong làng chài và
những công việc hằng ngày. Từ khi cậu xuất hiện, tớ đã rất vui vì có một người … ờm … ờm … bạn vừa xinh đẹp lại vừa vui tính như cậu. Tớ đã
không còn cảm thấy lạc lõng nữa.

Trong ánh tịch dương cuối cùng của một ngày, Hàn Vă


Snack's 1967