>“Anh ta cứ cười và ‘ngọt ngào’ nguyền rủa tớ năm nay sẽ không lấy chồng được! Nửa năm nữa tớ kết hôn rồi, thế mà anh ta cứ trù ẻo, thế mà nh ta…thế mà…” – Bên đầu kia điện thoại truyền tới tiếng thở phừng phừng của Gia Trân.
Tôi đoán Gian Trân còn nhiều điều cần phải… “biểu đạt”, cái này mà nói, tôi không có hứng thú cũng chẳng có tâm tình đâu mà nghe. Cho nên tôi để di động gác lên gối, ngửa đầu nhìn trần nhà.
Cơn giá lạnh như băng mang theo những bông tuyết li ti lùa từ cửa sổ hướng tay vào phòng, rèm cửa đen tuyền cứ nâng lên lại hạ xuống.
Rất lâu sau lại nghe tiếng Gia Trân nói rất nhỏ qua điện thoại – “…An Kiệt, rất xin lỗi.”
Tôi cười cười, mang điện thoại lại gần – “Không sao mà, dù sao sau khi về Pháp cũng sẽ đổi lại số.” – Chuyện kiểu này cũng không phải lần đầu xảy ra, sáu năm trước, ngày đầu tiên ở Pháp, cha còn gọi tới bốn lần, và cả những chuyện khác nữa…
Biết số điện thoại của tôi chỉ có mẹ, Phác Tranh, mẹ của Phác Tranh tức cô tôi ở Phần Lan, mà Gia Trân cũng chỉ lần này về nước tôi mới nói cho biết, nhiều hơn, tôi sẽ lại đổi số.
“Ngày mai cùng đi ăn cơm đi, thêm cả Lâm Tiểu Địch nữa.”
Lâm Tiểu Địch có thể coi là một trong số thưa thớt bạn bè tôi trong quãng thời gian trung học. Sau đó nghe nói lấy chồng tận Đài Loan, mà tôi khi ấy đang chuẩn bị thi nên không thể tham dự hôn lễ của cô ấy, chuyện này đến giờ tôi vẫn cảm thấy áy náy, dù sao Lâm Tiểu Địch vẫn luôn đối xử với tôi như bạn chí cốt, người như vậy đối với cuộc đời tôi ít ỏi đếm trên đầu ngón tay.
Lần gần đây nhất tôi gặp Lâm Tiểu Địch là hai năm trước, Lâm Tiểu Địch tới châu Âu du lịch cùng Gia Trân, tôi dẫn đường.
“Sao cô ấy đến được?” – Nghe có phần cụt lủn, thật sự mệt chết đi được.
“Ờ, tớ bảo với Tiểu Địch là cậu mới về, cô ấy liền bay ngay tới Hồng Kông.” – Gia Trân cười nói – “Nếu không phải cô nàng đã kết hôn rồi, tớ còn nghĩ người ta có tình yêu đồng tính đối với cậu ấy.”
“…..”
“Đi ăn nhé, hiếm lắm mới có một lần, hơn nữa Bùi Khải cũng nóng lòng muốn gặp người đẹp lắm.”
Tôi cười nói – “Người đẹp cái gì chứ, chẳng thấy gì cả.” – Tôi với Bùi Khải cũng không thân thiết, vì quan hệ với Gia Trân nên thi thoảng cũng qua lại vài câu.
“Trong mắt anh ta, ngoài tớ ra, đàn bà con gái ai cũng là người đẹp hết, mà cậu còn là người đẹp siêu cấp ấy, có thể gọi là đại mỹ nhân ấy.”
“Cũng chỉ ‘gọi là’ thôi.” – Tôi cười.
“Sẽ đi ăn chứ?”
“Có thể từ chối sao?”
“Tuyệt đối không được, Tiểu Địch còn nói nếu cậu không đến thì cô ấy không thèm nhìn mặt cậu luôn! Gớm, người ta thân gái hai lần lên xuống máy bay chỉ vì muốn mời cậu một bữa cơm cũng thật là có lòng.”
Tôi nghĩ ngợi một lát – “Thôi được rồi. Mai tớ sẽ đi cùng với Phác Tranh. Thời gian địa điểm cậu cứ nói với Phác Tranh là được.”
“OK, chuyển máy cho tớ nói chuyện với Phác Tranh.” – Ngừng một chút, Gia Trân chần chừ – “Còn nữa…cái này…Diệp Lận và Dương Á Lợi cũng tới nữa…”
Tôi thở dài – “Không sao cả, luôn muốn gặp mà.”
Bước tới bên cửa sổ, kéo rèm lên.
Tuyết bao phủ cả thành phố, tâm hồn tràn ngập lạnh lẽo cùng cô đơn.
Sự trống trải và lạnh giá thường trực trong tôi khi ở tại thành phố này, cảm giác như cố gắng vô vọng để với lấy những thứ đang dần tan biến, như là mùa đông mà muốn cây khô trổ mầm xanh.
“An, bạn cứ như băng tuyết mùa đông âm mấy trăm độ ấy, cả người mang theo giá lạnh, nhưng lại không chịu được dù chỉ một tổn thương.”
Người nói điều này mấy năm trước đã bị ma túy cướp đi sinh mạng.
Ngày hôm sau rời giường phát hiện có chút cảm mạo, đòi Phác Tranh cho tôi nấu cháo đậu xanh với được, kết quả cháo không ăn được lại tống bốn năm viên thuốc vào, dạ dày cứ lộn tùng phèo lên.
“Anh hỏi thật em có biết nghĩ hay không đấy! Giờ là cuối tháng mươi hai chứ không phải ba tháng mùa xuân đâu! Thế mà lại mở cửa sổ ngủ! Bên ngoài kia trông thế mà lạnh âm mười độ đấy!…” – Giọng nói cao cao thô mộc hợp với thân hình rắn rỏi, rất có sức uy hiếp.
Nói thật, có thể nói chuyện với tôi như thế, cũng chỉ có Phác Tranh. Tuy nhiên, cũng thực là ấm áp.
Gia Trân từng nói, Giản An Kiệt chỉ có lúc ở trước Phác Tranh mới đúng là cô gái hai mươi sáu tuổi, cứ không phải là bà già sáu mươi hai tuổi.
Khi tôi cùng Phác Tranh tới phòng VIP của nhà hàng S, Bùi Khải và Lâm Tiểu Địch đã ở đó rồi, Gia Trân đang mải kêu phục vụ mang nước, nhìn thấy chúng tôi bước vào từ xa đã gật đầu một cái coi như chào hỏi. Lâm Tiểu Địch thực kích động chạy tới ôm lấy tôi, khí thế ào ạt trút lên tôi một loạt lê thê những nhớ nhung cùng oán giận, nói là oán giận, vì tôi cho Gia Trân số điện thoại mà chẳng cho cô nàng.
“An Kiệt, giới thiệu cho cậu người này.” – Tiểu Địch nói xong trừng mắt nhìn tôi rồi xoay người chỉ vào người đàn ông ngồi ở ghế sô pha – “Đây là Cù Ngụy, lão công của tớ.”
“Cù Ngụy, đây là Giản An Kiệt, bạn tốt nhất của e