Tại anh đi nhẹ quá nên em buồn ngủ, ngủ luôn.Linh liếc mắt nhìn xung quanh, nhận ra cô bạn Khương Uyên đang loay hoay mở cửa phòng 341, Linh “ A” 1 tiếng: -Khương Uyên, bạn ở phòng 341 à? -Ôi, bạn là hàng xóm của mình sao? Chúng ta có duyên quá! -Ừ, mình ở phòng 340-Thế cái anh đang cõng bạn là ai đấy? Đẹp trai thế, có phải bạn trai không hả?-Không phải đâu. Để mình giới thiệu, đây là anh Hoàng Nhật Minh, học lớp 12A1. Mình coi anh ý như mama của mình ý .Linh đặt cằm mình lên vai anh rồi lên tiếng:-Mama yêu quý, hôn má con 1 cái thể hiện tình yêu thương đi nào!Theo quán tính, Minh quay đầu về phía có tiếng gọi, môi anh chạm vào má Linh, 1 cái hôn nhẹ vô tình. -Khương Uyên thấy mama mình tốt chưa?-Hóa ra là mama à, làm mình cứ tưởng là bạn trai. Vậy mình cưa anh này nhé, mình đang chán vì chẳng có bạn bè để đi chơi đây. -Cũng được đấy. Anh Minh đang kêu chưa có bạn gái để thoát khỏi kiếp FA này. Giờ thì anh cầu được ước thấy nhá. Xong 2 cô gái cười nắc nẻ, trêu trọc anh. Linh tụt xuống khỏi lưng Nhật Minh, trả lại anh cái áo với caravat, cảm ơn anh vì đã đưa mình về phòng kí túc rồi tạm biệt. Nó chui vào phòng đánh 1 giấc cho đến chiều.
Chương 7: Chiều hôm nay là 1 buổi chiều ảm đạm, có cơn mưa rất lớn và kéo dài khiến cho việc tham gia giao thông của các loại xe trở nên bị đình trệ. Vậy mà hôm nay cô bé Kiều Ngọc Linh phải đến siêu thị làm việc quét dọn và còn phải làm gia sư sau khi quét dọn xong. Tóm lại, vào ngày mưa lớn này, nó không thể nào mà về trường trước 10h tối. Lang thang trên con đường dẫn tới siêu thị M, Linh thầm nghĩ “ haizz, mình phải cố thôi, nốt tháng này là qua giai đoạn thử việc có nghĩa là hết tháng này mày được tăng lương rồi. Cố làm việc cho tốt để còn trả phí sinh hoạt ở trường, rồi còn chuyện ăn uống, xong phải sắm đồ mới nữa, dạo này mình đang cao lên nên quần áo ngắn hết rồi và cũng phải dành ra 1 khoản để trả nợ anh Trấn Vũ nữa, thật là nhiều thứ cần tiền”. Ngó qua phía bên đường, nó thấy 1 người đàn ông đang tự mình đâm vào chiếc xe vừa dừng lại “ người đàn ông này đang muốn tự tử sao?” Thấy tò mò, Linh qua bên đường xem. Từ trên chiếc xe mà người đàn ông lao vào có 1 ông chú khoảng tầm 45 tuổi bước xuống. -Này anh, anh chạy xe cái kiểu gì vậy hả? Anh đâm vào tôi rồi đấy.-Ôi tôi xin lỗi, tôi không cố ý, tôi cứ nghĩ rằng mình đã đỗ xe ở nơi không có người nên không chú ý tới anh. Vậy là tôi đã đâm vào anh sao.-Lại chẳng thế nữa. Anh đâm tôi làm cánh tay tôi đau quá, anh hãy bồi thường cho tôi đi. A… đau quá đi mất.“ Hóa ra là người đàn ông này muốn bồi thường, đúng là quá mưu mô”_Linh .Đến đoạn ông ta kêu đau thì từ trên xe bước xuống 1 cậu con trai, cậu này khá điển trai chắc là con nhà giàu có. Cậu lại gần hỏi: Chuyện gì đang xảy ra vậy, bác Ba?-Cậu chủ à, hình như chúng ta đã đâm phải người ta nên giờ họ đang đòi bồi thường.-Có chuyện thế sao? Lúc nãy dừng xe tôi có thấy ai đang đi qua đâu?-A cái cậu kia, cậu nói thế có nghĩa là đang vu khống tôi tự đâm vào xe cậu ư? Nếu cậu không bồi thường tôi sẽ kiện cậu về tội gây thương tích cho người khác đấy. Cậu con trai này đang hơi lo lắng, còn ông chú Ba thì đang sợ hãi, sợ mình sẽ bị mất việc vì chuyện này. Thấy mọi chuyện giờ đã đi quá xa, Linh không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa, nó liền lên tiếng :-Chú ơi, chú đừng giả vờ để lừa tiền người ta nữa, từ nãy cháu ở bên đường đã thấy chú tự đâm vào xe người ta khi xe đã dừng. Giờ chú còn gì để nói không.?-Ơ ở đâu chui ra các con bé này không hiểu chuyện này thế. Mày có bằng chứng gì không mà nói tao tự gây tai nạn cho mình rồi đòi bồi thường.-Chú còn không thật thật sao? Vậy thì cháu sẽ đưa cho chú bằng chứng.Linh quay người đi vào cửa tiệm tạp hóa, nói với họ điều gì đó rồi gọi người chủ chiếc xe và người đàn ông nói dối kia vào. Nó bật cho họ xem đoạn ghi hình từ camera về sự việc lúc nãy, người đàn ông nói dối thấy mình đã gặp phải “ móng tay nhọn” nên vội vã rời đi. Bác Ba và cậu con trai kia thì thấy biết ơn nó vô cùng, thi nhau cảm ơn rối rít:-Cháu gái à, cháu thật tốt, nếu không có cháu chắc ta đã bị đuổi việc rồi._ Bác Ba -Cảm ơn bạn, ơn này của bạn tôi sẽ không quên đâu. Tôi là Lâm Vương Khang học sinh trường MD khối 10, lớp 10A2 có gì cần giúp đỡ bạn cứ đến đó nói tên mình là mọi người sẽ chỉ cho. Cảm ơn, cảm ơn nhiều._ Cậu con trai.-Cháu có làm được gì đâu mà hai người cảm ơn nhiều thế. Nếu là người khác thì họ cũng làm vậy thôi. Giờ cháu phải đi rồi, cháu đang vội. Chào 2 người . Nói xong, Linh bật chiếc ô rồi chạy nhanh về phía siêu thị M. Còn Vương Khang và bác Ba thì đều nở nụ cười biết ơn. ………………………………………………………….. Vừa hoàn thành xong công việc lao công của siêu thị, Linh mệt mỏi, lê từng bước đến nhà mà nó gia sư. Cậu bé mà nó dậy cũng rất ngoan, tiếp thu nhanh nên cũng chẳng khó khăn gì. Buổi học kéo dài đến 21h30 thì kết thúc. Cậu bé này học lớp 9 rồi, cao hơn cả nó rồi mà còn có tính cách rất trẻ con. Cậu bé hỏi Linh: -Chị Linh, chị có thích động vật không? Ví dụ như chuột lang chẳng hạn -Thích, chuột lang chị cũng thích nhưng nuôi chúng
