Teya Salat
Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325443

Bình chọn: 8.5.00/10/544 lượt.

g ba ngày này, tôi nằm trên giường khích lệ mình: “Đừng khóc,
phải kiên cường, tất cả đều sẽ qua đi, cuối cùng một ngày tôi sẽ quên
tình yêu này.”

2h chiều ngày mùng 5 tháng 1, tôi cắm xạc điện thoại, mử máy.

Tin nhắn của anh kín hòm thư của tôi.

4.

Sáng mùng 8 tháng 1, tôi quay về trường tham gia kỳ thi cuối kỳ. Vũ Văn Hạo
ngồi trên bục giảng, không nói nhưng nhìn tôi. Tình hình như thế này
giống như ba năm trước, lần đầu anh làm giám thị của tôi.

Thi xong, tôi mệt như muốn ngã xuống. Tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh, thậm chí không dám động đậy.

Khi thi sắp xong, anh không để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, đến
trước bàn tôi, nhẹ giọng nói “sau khi thi xong ở lại”, ngay cả lời nói
cũng giống năm đó. Nhưng lần này chỉ có vài bài thi chẳng cần tôi giúp
đỡ sắp xếp.

Anh nói: “Ninh Khả, tại sao không tha thứ cho anh? Em thật vô tâm.”

Tôi nói: “Thầy Vũ Văn, em là một người theo chủ nghĩa tình yêu hoàn mỹ. Em
yêu cầu đối phương hoặc yêu em 100% hoặc 1% cũng chẳng cần. Giờ, em đã
là con chim sợ mũi tên, giữa chúng ta đã không còn tình yêu hoàn mỹ. Đây có lẽ là cớ của người nhu nhược... em không trách anh, nhưng mong anh
thông cảm cho em.”

Nói những lời này xong, tôi thở dài. Đây là
làn đầu tôi gọi anh “thầy Vũ”, anh đúng là họ Vũ Văn, hơn nữa cũng đích
thực là thầy giáo của tôi.

Anh không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn tôi rời đi.

2h sáng, ngày mùng 2 tháng 1, Vũ Văn Hạo nhắn tin: “Ninh Khả, vạn lần xin
lỗi. Sáng sớm hôm qua một thầy giáo trong trường ngộ độc rượu, cả đêm
anh đưa người đó vào viện. Lúc đó vội vàng nên quên mang máy, ở trong
viện cùng vợ anh ấy, chăm sóc anh ấy, không thể đến nhà em. Thay anh xin lỗi hai bác.”

6h sáng, ngày mùng 2 tháng 1, Vũ Văn Hạo: “Ninh
Khả, điện thoại nhà em hỏng sao? Chẳng có ai nhấc máy cả? Có lẽ em vẫn
đang ngủ, không mở máy. Anh giờ đi ngay đến ga tàu, vẫn kế hoạch cũ, em
nhớ đón anh.”

llh sáng ngày mùng 2 tháng 1, “anh đã đến, lh chiều rồi, sao em không mở máy? Điện thoại ở nhà không ai nghe cả, anh không
biết nhà em ở đâu? Nhận được tin thì mau đến!”

4h chiều ngày 2
tháng 1, Vũ Văn Hạo nhắn: “Ninh Khả, anh lên tàu về Vũ Hán rồi. Em gặp
chyện gì sao? Nhà vẫn không ai nhấc máy, di động không bật. Nhận được
tin nhắn mau trả lời! Còn nữa, rất xin lỗi vì sinh nhật không được ở bên em.”

...

6h sáng ngày 3 tháng 1, Vũ Văn Hạo nhắn: “Ninh
Khả, em nhận được tin nhắn chưa? Hôm nay anh đển nhà em được không? Mau
trả lời anh đi!”

...

2h chiều ngày 4 tháng 1, Vũ Văn Hạo nhắn: “Ninh Khả, em sao rồi? Anh lo cho em! Anh không thể không có em!''

...

3h sáng ngày 5 tháng 1, Vũ Văn Hạo: “Ninh Khả, anh yêu em!”

5.

Kỳ nghỉ đông năm đó là kỳ nghỉ đông dài nhất từ khi tôi đi học.

Gần như tôi là sinh viên đầu tiên rời trường đại học trong cả trường. Buổi
chiều thi xong, cả bầu trời như xuống thấp, đè lên quảng trường rộng
giữa vườn trường, như mưa tuyết sắp đến. Trên đường không có người, gió
Bắc nổi lên, làm lá cây xơ xác.

Tôi không tham gia buổi gặp mặt
trước kỳ nghỉ của lớp, một mình vội vàng kéo vali đi cho kịp chuyến tàu. Tâm trạng của tôi giống như thời tiết lúc đó, nặng nề, trống rỗng. Đã
từ lâu, Vũ Văn Hạo chiếm cứ quá nhiều trong lòng tôi, tôi luôn tình
nguyện lượn lờ quanh anh, xuất chúng vì anh, tôi luôn yêu cầu mình phải
làm sinh viên tốt nhất, thậm chí còn nghĩ sau khi bảo vệ luận văn thạc
sỹ sẽ làm nghiên cứu sinh, vì để có nhiều tiếng nói chung với anh.

Khi tôi quyết định sẽ rút khỏi trái tim anh, tôi đột nhiên thấy cuộc đời không còn phương hướng.

Để an ủi mình, năm đó cả nhà tôi đi nghỉ ở Hải Nam, cả nhà không nhắc đến một chữ “Vũ Văn Hạo” nào.

Trong những cơn gió ấm áp ở Hải Nam, tôi nhớ đến anh, có lẽ giờ anh đang ngồi trong ký túc nhỏ hẹp viết luận văn. Dưới bóng dừa ở Hải Nam, tôi nhớ
anh, cõ lẽ anh vẫn đang bước đi trong gió lạnh ở Trường Đại học W... Mỗi lần nhớ đến anh đều khiến tim tôi đau nhói.

Nỗi nhớ anh giống như cái cây lớn dần lên trong tôi, tôi không hề muốn.

Cả kỳ nghỉ anh gửi cho tôi tổng cộng ba tin nhắn.

Tin thứ nhất là ngày tôi về nhà, anh nói đến ký túc xá không tìm thấy tôi.
Tin thứ hai là đêm Giao thừa, anh nói chúc tôi năm mới vui vẻ. Tin thứ
ba là vào ngày 15 tháng 1, anh chúc tôi Tết Nguyên tiêu vui vẻ.

Ba tin này đều là tin nhắn thông dụng mọi người gửi cho nhau. Tôi thường
một mình dưới ánh mặt trời xem đi xem lại tin nhắn trên điện thoại, hy
vọng từ những hàng chữ đó tìm ra hàm ý đặc biệt gì đó. Nhưng không có,
một chút cũng không có. Tôi nghĩ chúng tôi thực sự đã kết thúc rồi.

Bầu trời màu xanh, biển màu ngọc bích, mây trắng, cát mịn ở Tam Á chắc cũng có hiệu quả điều trị vết thương, nếu không tại sao nhiều người đêu đến
đây để nghỉ ngơi vậy?

Đi dạo bên bờ biển, thấy nước biển màu xanh ngọc bích ở nơi xa nối liền với bầu trời màu xanh lam, lại nhìn thấy