đã có câu trả lời rồi, giờ thì tránh ra cho em đi.” – Ly tiếp tục kéo tay tôi mà không thèm kiên nhẫn đợi Hoàng giải thích. Chậc, tại sao khi giận dỗi mà Ly cũng vẫn xinh đẹp như vậy chứ.
“Anh xin lỗi mà, là anh không tốt.”
“Chỉ có vậy thôi sao?”
“Anh…”
“Anh có biết là vì anh mà em mất đi bao nhiêu fan không? Đối với một diễn viên thì fan cũng giống như là mạng sống đấy.”
“__”
Lúc này, cả tôi và Hoàng đều nghệch ra trước lời buộc tội của Ly. Ừ nhỉ, Ly cũng là người nổi tiếng, hẳn là các fan nam của Ly sẽ chẳng vui trước tin nó lấy chồng chút nào.
Bất giác, trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh của một người, cũng giống như Ly, anh cũng là người nổi tiếng với số lượng fan girl cực kỳ hùng hậu…
“Trong bài phỏng vấn gần đây nhất, nữ diễn viên Phương Ly đã thừa nhận cô sắp kết hôn với người yêu lâu năm, chính là nhà sản xuất âm nhạc Nguyễn Bảo Hoàng. Ngay khi cô công khai tình yêu, các fan đã bày tỏ sự tiếc nuối đối với thần tượng của họ…”
Đến lượt Quân tinh quái giơ ra một bài báo trên điện thoại của cậu ấy về phía Hoàng. Khỏi phải nói biểu cảm của Hoàng biến đổi nhanh đến mức nào. Ban đầu là ngạc nhiên, sau đó là vui mừng hết cỡ. Nó lao tới đẩy tôi ra rồi ôm chầm lấy Ly, quên mất nhân vật chính của hôm nay là anh Khánh. Trời ơi, sao Hoàng chẳng thay đổi chút nào vậy, lúc nào cũng vì gái mà hắt hủi chị em.
“Sau này không chừng em sẽ thất nghiệp.”
Ly vỗ vỗ vào lưng Hoàng, ánh mắt hấp háy sự ngọt ngào cùng xấu hổ. Đã nói hôm nay tụi nó chỉ đến để dự hôn lễ của anh Khánh, vậy mà Hoàng lại biến lễ đường thành nơi bày tỏ tình cảm riêng như thế này đây.
“Không sao, anh có thể nuôi em cả đời.”
“Ở đây có chị em, anh nói rồi thì không chối được nữa đâu.”
“Chắc chắn rồi.” – Tôi nhoẻn cười, chắc chắn là em gái tôi sẽ hạnh phúc cùng với người yêu thương nó, tôi tin thế.
♥.♥.♥
“Chào mọi người!”
Tôi đẩy cửa bước vào phòng cô dâu, vui vẻ cất giọng chào dù còn chưa nhìn thấy ai hết. Những tiếng cười nói râm ran dường như lắng hẳn xuống sau câu nói của tôi. Mọi người trong phòng đều dành cho tôi ánh mắt hiếu kì.
“Chị Linh!”
Một cô gái với mái tóc xoăn dài hấp tấp chạy đến bên tôi, vòng tay ôm thật chặt. Tôi chưa nhìn thấy rõ mặt, song mùi nước hoa cũng đã cho tôi biết danh tính người đó là ai. Năm năm rồi vẫn dùng một loại nước hoa. Có lẽ, Uyên là một trong số ít những người không thích thay đổi.
“Uyên, em xinh lên nhiều đấy!”
Tôi đưa tay vuốt nhẹ má Uyên trước khi bị con bé ôm chặt đến ngạt thở. Từ khi đặt chân xuống sân bay, tôi được hầu hết mọi người chào đón bằng những cái ôm, nhưng trước cách biểu lộ tình cảm quá mức của Uyên, tôi xin được từ chối.
“Chị lại đây nào!”
Uyên kéo tay tôi vào phía trong, dù vui mừng chào đón tôi, song nó vẫn không quên toét miệng cười với Ly thay cho một lời chào. Những hiềm khích trẻ con trước đây giữa mọi người trong nhóm đều tan biến hết, Kim đã kể với tôi như vậy qua mail.
“Tuấn đâu? Sao chị không nhìn thấy nó?”
“Tuấn với anh Việt đi đón chị Trâm rồi, chắc cũng sắp về thôi.”
A, quên mất! Hôm nay Trâm cũng đã trở về. Tôi và cả cô ấy đều thực hiện đúng lời hứa với nhóm, là sẽ quay trở lại vào ngày hôm nay. Có lẽ cũng vì lời hứa đó của các thành viên mà anh Khánh cùng My quyết định chọn ngày này để tổ chức hôn lễ. Cuối cùng thì chúng tôi cũng lại được ở bên nhau, như ngày này năm năm về trước.
“Chị Linh?”
Tôi lặng người ngắm nhìn My trong chiếc váy cưới màu trắng tinh, cảm thấy thật sự bất ngờ trước sự trưởng thành của cô em gái ngày nào. Người ta nói rằng con gái xinh đẹp nhất trong ngày trọng đại của đời người, câu nói đấy quả thật không sai. My đã từng là em út, nhưng giờ thì nó lại đi sớm hơn các chị trong nhóm một bước rồi.
“Chị về thật rồi!”
Khi tôi còn đang ngẩn người ra với những suy nghĩ riêng của mình, My đã bước đến trước mặt tôi. Dường như chiếc váy cưới nặng nề khiến cho những cử động của nó hơi khó khăn, dẫu vậy, trên môi My vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
“A! Con bé này đáng ghét quá đi!” – Tôi vỗ nhẹ vào người My – “Tại sao em lại cưới sớm thế hả? Khai mau, có phải “bác sĩ bảo cưới” không?!”
“Cái chị này…” – My thoáng đỏ mặt trước lời đùa giỡn của tôi – “Sao chị có thể nói em như thế chứ?”
“Ha ha, chị xin lỗi. Nhưng chị thật sự thấy bất ngờ đấy!”
“Chị không tin được đâu!” – Uyên xen vào khi chứng kiến khuôn mặt đỏ bừng của My – “Anh Khánh hóa ra còn đáng sợ hơn Tuấn. Anh ấy bắt My phải cưới để trông chừng đấy!”
Tôi phì cười trước gương mặt biểu cảm của Uyên. Trước đây tôi từng cho rằng Uyên mới là người cưới sớm nhất, cũng vì lí do tương tự. Vậy mà giờ đây, My lại là đứa “bỏ cuộc chơi theo chồng” đầu tiên vì lẽ ấy.
Hết nhìn tôi rồi đến My, Uyên lại tiếp tục luyên thuyên:
“Lẽ ra chị Kim mới cưới sớm nhất cơ, được cầu hôn một năm rồi còn gì. Cơ mà chả hiểu sao cứ dùng dằng tới tận bây giờ.”
“Kim?”
Mãi đến khi Uyên nhắc tên, tôi mới sực nhớ mà vội vã đưa mắt nhìn quanh phòng để tìm đứa bạn thân. Kim đang đứng tựa lưng vào cửa sổ, nhìn về phía chúng tôi với ánh mắt giận dữ. Sau từng ấy năm, mái tóc ngắn ngang vai của nó hình như vẫn chẳng dài thêm đ