ái dáng vẻ muốn bắt đầu cuộc sống mới của nó, dáng vẻ hầu như không chút quyến luyến với quá khứ của nó, cái dáng vẻ làm ngơ trước cục diện rối như tơ vò của chúng tôi của
nó, đang nhoi nhói sâu thẳm trong tôi.
Đôi bàn tay ấm áp đặt lên
mu bàn tay tôi, tôi hít sâu một hơi, may mà trong rạp tối đen chẳng ai
thấy được đôi mắt đã rưng rưng lệ của tôi.
Sùng Quang cúi thấp
người xuống, sát bên cạnh tôi, nói bằng giọng thấp trầm mà vô cùng quyến rũ: “Lâm Tiêu, em chuyển đến nhà anh, cùng sống với anh đi. Thử xem
sao, được không?” Mùi hoóc môn trong hơi thở của anh ấy, như một cây kéo sắc lẹm, cắt nát mọi lý trí của tôi thành những mảnh vụn.
Nhưng
khi những bông hoa tuyết vỡ vụn ấy thổi bay lên đầy mơ mộng trong não,
thì tôi đột nhiên nói một câu ở sâu thẳm trong tiềm thức, câu nói ấy
giống như lý trí còn sót lại duy nhất trong tôi, hoặc như xuất phát từ
bản năng con người tôi, Sùng Quang sau khi nghe xong, chợt ngẩn người
ra, anh bất giác buông tay. Thực ra tôi hiểu cảm giác của anh, lời của
anh thật quá kỳ lạ, nếu đổi lại là tôi, nghe thấy đối phương đáp một câu quái lạ như vậy, tôi cũng sẽ bối rối như vậy.
Câu mà tôi thốt ra khỏi miệng khi đó là: “Vậy Cố Ly thì làm thế nào?”
“Cái gì mà bảo tớ làm thế nào?” Đôi giày cao gót nhọn của Cố Ly vừa đeo được một chiếc, nó đã vội đứng thẳng người, chiếc giày còn lại nó xách trên
tay, mũi nhọn đế giày của nó kê ngay lên cổ họng tôi, như một nữ thích
khách trong phim võ hiệp của Từ Khắc, nhưng dáng vẻ bên cao bên thấp của nó lại như tên thọt trong phim về đề tài nông thôn của Cổ Chương Kha,
“Lâm Tiêu, tớ cảnh cáo cậu, tớ không yêu dân đồng tính! Cậu hãy nhớ
đấy!”
Nói xong, nó lập tức đeo chiếc giày còn lại vào, ngay tức
khắc cao hơn tôi thêm 12cm, khi nó vừa cúi người đánh cho đôi mi thêm
dày thêm đen, đặng tiếp tục giáo huấn, thì tôi đã ôm chặt lấy nó.
Đó là lần đầu tôi khóc lâu nhất trong năm nay. Nước mắt nước mũi rơi đầy trên chiếc áo khoác lông cừu ngắn của nó.
Tôi đã chuyển đến căn hộ cho thuê ở khách sạn bên bờ sông Tô Châu nơi trước đây Sùng Quang từng ở.
Bước vào đại sảnh quen thuộc, hành lang quen thuộc, ấn nút thang máy của tầng 18 quen thuộc, bước vào cánh cửa quen thuộc.
Trong đầu tôi không ngừng hiện lên những đoạn phim ngắn của hồi đó khi tôi
mặc áo trùm đầu thể thao giá rẻ, đeo ba lô đơn, đôi giày ba-ta ba lá[5'>
ngồi ở hành lang đợi Sùng Quang giao bản thảo. Đã nhiều năm trôi qua,
khách trọ trong căn hộ cho thuê của khách sạn này đến rồi lại đi, đi rồi lại về, vô số lữ khách sau khi trú chân lại ra đi tìm đến chân trời
mới.
[5'> Giày thể thao đế bằng hiệu Adidas.
Còn tôi, lại quay về nơi đây.
Cách sắp đặt bài trí trong phòng trông chẳng hề thay đổi, chiếc giường nệm
thương hiệu chuyên dùng của hoàng gia Tây Ban Nha vẫn được đặt tùy hứng
trên sàn nhà, trên giường vẫn là ga giường và chăn gối màu trắng mà anh
ấy yêu thích, các loại tạp chí văn nghệ và sách ảnh rơi đầy trên sàn vẫn có thể chứng minh anh ấy còn lưu giữ lại thẩm mỹ và hứng thú đọc sách
hồi đó, chứ không phải đã biến thành một người mẫu cơ bắp phát triển,
còn đầu óc trống rỗng. Thứ duy nhất khác trước là trên bậu cửa có đặt
mấy chậu thường xanh, trong đó có một cây nở ra một bông hoa màu trắng
gạo e ấp trong nắng chiều.
Trong ánh sáng hỗn độn của buổi chiều
tà, trong sự ngỡ ngàng tột cùng, tôi như gặp lại Sùng Quang của trước
kia, mái tóc anh ấy đen láy, mặc T–shirt màu trắng sạch sẽ ngồi trên sàn nhà bật phim Halo, chờ đợi màn hình plasma hiển thị hình ảnh bom nổ
tung tóe, súng đạn rợp trời, anh ấy nghe tiếng bước chân tôi, liền quay
đầu lại nhìn giữa bầu không khí của buổi hoàng hôn, rồi nở nụ cười với
tôi, chân mày đen láy giống hệt nét thủy mặc trong tranh Trung Quốc,
thanh tú sắc đậm tựa nét phác họa mô tả, hàm răng ngay ngắn và đôi môi
mềm mại vẫn còn nguyên dáng vẻ trong ký ức, mái tóc đen rối bù xù trông
rất có sức sống. Anh ấy mở rộng vòng tay, gọi tôi: “Trợ lý trẻ, cô lại
đến hối thúc bản thảo đấy à? Cô phải chơi với tôi một ván trước đã.”
Tôi quay người lại, vùi mặt vào lồng ngực của Lục Thiêu mắt xanh tóc vàng, cơ bắp rắn rỏi.
Quang cảnh ngày xưa ùa về, như đánh tan tôi thành trăm mảnh.
Bàn tay anh ấy vỗ nhè nhẹ lên lưng tôi, như đang hòa điệu với một bản nhạc vô hình nào đó trong không khí.
Cái cảm giác ấy, giống như chìm đắm trong một giấc mơ xưa cũ không thể nào tỉnh lại ấy, lại ùa về.
Cuối tuần, Sùng Quang đi Bắc Kinh chụp ảnh quảng cáo. Tôi ở nhà pha cà phê.
Cả căn phòng tràn ngập mùi hương cà phê ấm áp ngạt ngào, thứ mùi vị như
mùi than cháy này, đã xua đi hơi lạnh của mùa Thu, tôi nhìn qua ô kính
cửa sổ, nhìn xuống dòng Tô Châu sóng sánh lấp lánh trong đêm dưới chân
mình.
Hai năm trước, bờ bên này của dòng Tô Châu là trung tâm
thương mại quốc tế Thượng Hải và Raffles City, hầu như khắp Thượng Hải
ngoài Ngoại Than và Tháp truyền hình Hòn ngọc phương Đông ra, thì đây là trung tâm đô thị đông đúc náo nhi
