Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328163

Bình chọn: 7.00/10/816 lượt.

ể bình thường hơn được nữa. Giống như nhóm hát đã
từng một thời hô mưa gọi gió, sau khi tan đàn xẻ nghé, sẽ nhanh chóng bị người ta quên lãng.

Thậm chí tôi cũng dần quen với cuộc sống chỉ có cuộc sống hai người tôi và Cố Ly trong căn biệt thự rộng thênh
thang. Không có Đường Uyển Như và Nam Tương, những cuộc trò chuyện giữa
tôi và Cố Ly cũng dần ít đi, hơn nữa dạo gần đây nó cũng trở nên bí
hiểm, hành tung thoắt ẩn thoắt hiện. Không chỉ không gặp được nó trong
biệt thự, mà tôi khi ngay ở công ty cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.

Nhưng mỗi khi tôi chuyển tài liệu hoặc cà phê cho Cung Minh, thi thoảng có
thể bắt gặp nó đang ngồi trên ghế đối diện với bàn làm việc của Cung
Minh bàn bạc to nhỏ gì đó. Phần lớn thời gian xem chừng đều là bàn bạc
công việc bình thường, Cố Ly cầm một xấp tài liệu trên tay rồi báo cáo
tình hình tài chính các dự án với Cung Minh, trông chẳng khác gì nữ phát thanh viên dẫn chương trình tin tức đang chăm chú nhìn vào máy tính
nhắc lời vậy, còn Cung Minh chỉ phụ trách hai việc: lắc đầu, hoặc gật
đầu.

Chỉ có một lần, tôi bắt gặp Cố Ly và Cung Minh tranh cãi,
khi đẩy cửa bước vào đúng lúc tôi bắt gặp dáng vẻ Cố Ly vừa đập bàn đứng lên, ngay tức khắc tôi bị diện mạo kích động đến đỏ mặt tía tai của nó
hù cho giật mình, tách cà phê trên tay hắt đi một nửa lên thảm sàn nhà
màu trắng của Cung Minh, khi đó tôi cảm thấy Cung Minh đang trợn mắt
nhìn mình, anh ta chẳng nói chẳng rằng kéo ngăn kéo bàn ra một cái soạt, cảm giác vừa như cầm súng, lại vừa giống cầm gậy ma thuật niệm thần chú “Avada Kedavra”, nhưng anh ta nhanh chóng quăng ra miếng khăn lông hút
nước rồi chỉ thẳng ngón tay thon dài về phía vết bẩn loang trên sàn còn
miệng thì lắp bắp, kích động như sắp ngất đến nơi.

Tôi bò lên sàn nhà cố sức lau sạch vết bẩn trên thảm, nhưng con tim hiếu kỳ và lỗ tai
lại đang cố chộp lấy mọi đầu dây mối nhợ trong phạm vi căn phòng. Nhưng
Cố Ly lại chẳng nói gì, quay người sa sầm mặt bỏ ra ngoài.

Ngoài
thời gian làm việc, chúng tôi đều lặng lẽ bình yên sống bên nhau. Chỉ
cần buổi tối không có việc gì, thì hai đứa chen nhau trên chiếc sofa
trong phòng khách cùng xem phim Những người bạn đang được chiếu lại. Cố
Lý kéo tấm chăn lông thú cực lớn màu tuyết trắng trong phòng ngủ ra,
quấn lấy hai chúng tôi – tấm chăn ấy được nó mua trong một cửa hàng bán
đồ chăn ga gối đệm trên lầu năm của tòa nhà Hằng Long, sau khi nó lên
chức tổng giám đốc tài vụ của “M.E” được hai hôm, khi về đến nhà nó đã
đem tấm chăn lông cực lớn tưởng chừng có thể cuốn đủ mười người như
Đường Uyển Như ấy trải ra, đúng lúc tôi vô tình nhìn thấy nhãn giá còn
chưa kịp xé đi, “Chết tiệt! Một cái chăn thôi mà! Một vạn hai! Cậu muốn
chết hả!” Tôi the thé gọi Đường Uyển Như và Nam Tương, rồi cùng lúc đả
kích phong cách hoang phí kiểu chủ nghĩa tư bản của Cố Ly. Cố Ly trợn
mắt với tôi, rồi cầm chăn trắng quấn lên người: “Cậu đọc thiếu một số 0
rồi.”. Lời của nó vừa dứt, Đường Uyển Như và Nam Tương hai con cầm thú
này đã sấn sổ nhảy bổ vào trong chăn, ba đứa nó quấn mình trong một
chiếc chăn lông, trông chẳng khác nào hai nàng tiên và một thú nữ trong
rừng rậm.

Còn bây giờ chiếc chăn lông cực lớn có tới hơn một nửa
đang trải trên thảm dưới ghế sofa, tôi và Cố Ly chỉ dùng chưa đến một
nửa tấm chăn cũng đã đủ quấn chặt đến mức mưa gió chẳng thể lọt vào
người được.

Trong cuộc sống tĩnh lặng đôi khi vẫn sẽ có những
chuyện kinh động xảy ra. Giống như mặt hồ dù bình lặng đến mấy, cũng thi thoảng sẽ có những con châu chấu từ trong bụi cỏ nhảy xuống hồ tự vẫn.

Tối đó khi tan ca về nhà, vừa mở cửa ra đã đụng ngay một bóng người mảnh
mai, tóc dài quá thắt lưng đang đứng ở hành lang nhìn thẳng vào tôi,
chìa khóa trên tay bất chợt rơi, đánh xoảng một tiếng giòn tan, “Nam
Tương?” Tôi hét lên trong vô thức, đột nhiên một luồng dịch chua xót
trào lên trong cổ họng.

Nhưng khi cô gái tóc dài ấy quay đầu lại, thì lại là chuột tinh Cố Ly, nó đang vuốt ve mái tóc giả vừa đội lên
khi nãy, lẳng lơ quyến rũ nói với tôi: “Lâm Tiêu, nhìn lão nương thế
này, cảm thấy tớ có nên đi chôn hoa hay thêu cái gì đó không?” Tôi cố
nén nhịp tim vừa mới cuồng loạn khi nãy xuống đôi chút rồi nói: “Cậu nên đi tìm một đạo sĩ gọi hồn.”

Tôi vừa thay dép lê, vừa nói: “Cậu
làm thiên địa kinh hãi quỷ thần than khóc như vậy, đừng nói là muốn diễn vai Nhiếp Tiểu Sảnh tại lễ công bố phim Sảnh nữ u hồn phiên bản mới
đấy? Tớ nói cho cậu biết, nghe nói cái đó có thể xem là thời trang trong phim, nhưng dù ở nơi hoang vu hẻo lánh, cũng phải ngày ngày kéo váy dài mà chạy khắp nơi. Hơn nữa, cô ta ăn kẹo suốt ngày mà không sợ béo phì,
càng không sợ bị thành phần đường dư gây nên tác dụng đường hóa cơ thịt
sản sinh ra nếp nhăn, cậu không muốn bị như cô ta phải không?”

Cố Ly túm lấy mái tóc phía sau lưng, rồi hất mạnh qua vai phải, xem chừng
trông giống người dân tộc thiểu số ở vùng Vân Nam, luôn hất đầu nhảy
quanh lửa: “Không, tớ phải tham gia dạ tiệc của một nhãn hàng nước gội
đầu, tớ chuẩn bị hạ họ, dựa vào


Old school Easter eggs.