Thái Tử Phi Tối Cao

Thái Tử Phi Tối Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323782

Bình chọn: 9.00/10/378 lượt.

o chi phích rồi! Biến thái , mau cút ra!!!” Ta chống tay muốn ngồi dậy thì lại bị hắn ấn xuống , lực đạo khá mạnh làm ta cảm thấy hơi đau nhưng cũng chẳng dám than thở , bởi vì hắn hiện tại đang nhìn ta với ánh mắt bừng bừng lửa giận, chỉ hận chưa thể xé xác ta ra thành trăm mảnh.Ách, rốt cuộc là kiếp trước ta đã làm gì hắn để rồi kiếp này bị hắn đày đọa như vậy chứ!Hắn hít một hơi thật sâu, lạnh lùng cất tiếng :“ Ngươi là ai?”Ta thót tim. Ý … ý hắn là sao?“ Ngươi nói … nói cái quái gì đó! Ta.. ta là La Thiên… à không không…. Là Nhan Ngọc Nhi, thái tử phi của ngươi chứ còn ai nữa!”“ Xảo biện! Ngươi đang sợ hãi…. La Thiên?Sao không nói tiếp đi chứ?”Ôi, đúng là cái miệng hại cái thân mà!Đột nhiên ta cảm thấy vô cùng khó thở, ai oán nhìn bàn tay của hắn đang siết cổ mình mà nói không nên lời, chỉ nghe thấy hắn ở bên cạnh đe dọa :“ Ngươi là ai ? Mau khai ra cho ta! Còn nếu ngoan cố không chịu khai thì bổn thái tử lập tức bóp chết ngươi, cùng lắm thì liều một trận với Hương quốc mà thôi!”Chết tiệt! Ngươi bóp cổ ta như vậy thì muốn ta nói sao chứ!Ta ra sức kéo tay hắn, móng tay cào cấu liên tục vào bàn tay trắng như ngọc của hắn, miệng khó khăn mấp máy :“ Ta… nói!Bỏ.. bỏ ra đi!”Hắn hừ lạnh một tiếng rồi đứng thẳng dậy, ta cũng vùng vằng ngồi dậy, điều khí một chút rồi bất mãn kể rõ sự tình cho hắn nghe. Tên Âu Dương Thế Hiên này đúng là thánh rồi, nghe ta kể những điều kỳ lạ như vậy mà cũng mặt cũng không biến sắc. Thời cổ đại sao mà lắm nhân tài thế nhỉ!Sau khi ta thao thao bất tuyệt kể về thân phận của mình xong, hắn mới chịu ‘ phát biểu cảm tưởng ‘ :“ Vậy là ngươi căn bản không phải người của thế giới này sao?”“ Chính xác!”“ Ngươi có định trở về không”“ Hầy… cái này… ta cũng không biết, bởi vì cho dù có muốn thì ta cũng không thể biết làm sao để trở về nữa!” Ta nhún nhún vai, thản nhiên đáp.“ Ngươi nói ngươi cũng có am hiểu một chút về chính trị, âm mưu hoàng thất cũng biết, vậy hãy ở bên cạnh giúp đỡ ta đến khi nào trở về đi! Hơn nữa,Đại hoàng huynh của ta vô cùng khó đối phó… vì thế nên cần ngươi giúp một chút..”“ Ái chà, người nguy hiểm như ngươi cũng có lúc biết sợ ᔓ Ta cũng là con người!” Hắn bất mãn nhìn ta.“ Hà hà, cũng được thôi, cũng chẳng có gì khó khăn lắm ! Chỉ là, ngươi phải đảm bảo an toàn cho ta, cũng như tất cả quyền lợi của một thái tử phi. Tiền của ngươi cũng là của ta, ta muốn cái gì thì phải cho cái đó, không được dọa hay bắt nạt ta!”“ Được! Vậy thì ngươi cố làm sao mà bảo hộ ta đi! Hoàng huynh hôm qua mới trở về từ Mạc Bắc thành, hôm nay tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội mưu sát đâu!Còn cái biện pháp “ đắp đê” gì đó của ngươi có hiệu quả không vậy?“ Tất nhiên! Đảm bảo trăm phần trăm!” Ta vỗ ngực đầy tự tin. Cái này chẳng cần học cũng biết!Ọt ọt…“ Cái gì kêu vậy?” Hiên làm ra một bộ dáng đề phòng, tay âm thầm vận công.Ọt ọt…“ Này, nó phát ra từ bụng ngươi đó!” Hắn nhíu mi nhìn ta.“ Hức.. ta… hình như đến giờ ăn sáng rồi…” Ta dở khóc dở cười ôm cái bụng lép kẹp của mình , xấu hổ cúi đầu.Hắn ngớ người , sau đó lại bật cười ha hả, kêu to một tiếng :“ Thái tử phi của các ngươi sắp chết đói rồi, mau mang thức ăn lên đây! Ha ha!”“ Ngươi nói cái gì đó đồ biến thái! Là vì ai cơ chứ!Ta cào này! Ta nhéo này! Ta nhéo nát cái mặt đẹp trai của ngươi!!A a a !!”“ Người đâu !! Thái tử phi ám sát thái tử, mau giam vào đại lao chờ xử trảm!”“ Xử trảm cái đầu ngươi!Muốn chết hả!”Ọt ọt…“ Thật đáng xấu hổ” Hắn chế giễu nhìn ta.“ Hứ…”Cái bụng này đúng là hư thân mất nết quá đi!

Ăn sáng xong xuôi, ta và Thế Hiên cùng sóng vai bước đi, một đường hướng đến đại điện. Chỉ là, hắn một chút cũng không muốn đi gần ta, ngay cả chạm cũng không có. Ta cảm thấy vô cùng khó chịu. Có cần phải khắt khe như vậy không chứ! Ta hừ hừ mũi một cái rồi chủ động khoác tay hắn, hắn nhíu mày, định rút ra nhưng ta lại giữ chặt cứng.“ Nàng làm gì vậy?” Hắn tỏ vẻ khó chịu.“ Chẳng phải mục đích là để mọi người thấy chúng ta phu thê hòa thuận sao? Hơn nữa, ngươi vốn có tiếng là lạnh lùng không chạm nữ tử mà lần này lại để yên cho ta khoác tay, như vậy cũng có tác dụng xua tan cái đám oanh oanh yến yến đó!”“ Vì sao?” Hắn nhướng mày, thế nhưng cũng gật đầu đồng ý với lí lẽ của ta đưa ra.“ Là bởi vì như thế này là thể hiện Thái tử điện hạ sủng ái Thái tử phi, ách, sao mắt ngươi lại trợn lên như vậy? Không được, phải tỏ ra ôn nhu vào!!” Ta vỗ vỗ vài cái lên mặt hắn.Không hiểu sao, ta càng vỗ thì mặt hắn càng méo xệch đi. Thật là!Qủa như ta nghĩ, trên đường từ cung nữ đến thị vệ đều nhìn chằm chằm vào ta và hắn, có người thất vọng, có người thì mừng như điên.Đang đi thì từ đằng sau vang lên thanh âm hay đến nỗi làm ta xém tí thì lảo đảo ngã ra đất, may là có Thế Hiên kịp thời đỡ kịp. Cả hai cùng quay lưng lại và oh my god!!Trước mặt ta là một nam tử khuôn mặt đẹp như thiên thần, ôn nhu vô cùng, trời ơi, nụ cười ấy, dáng người ấy, cả y phục màu trắng với hoa văn chìm nhẹ nhàng hình đám mây, tất cả những thứ ấy thật làm ta lóa cả mắt. Hức, mỹ nam. . .  à không, là đại đại đại mỹ nam mới đúng! Hắn còn đẹp hơn cả Thế Hiên cơ!Thế Hiên có vẻ có ác


Old school Easter eggs.