̣c nỗi kinh hoàng ánh lên trong đáy mắt Cielo, Celine chầm chậm xoay người, gương hai tay ra chờ đợi “Thời khắc đến rồi, ta sắp làm lễ đang quang. Cielo, thay y phục cho ta.”
Ánh mắt Cielo không hề biến đổi, hắn chầm chậm cởi bỏ lớp áo của Celine, tuần tự mặc lên người cô bộ áo Nữ hoàng màu bạch ngọc mà cô yêu thích nhất. Ánh trăng bàng bạc hôn lên mái tóc, hôn lên cả người Celine khiến cô như bừng sáng.
“Cielo!” Celine chầm chậm ngắm nhìn mình trong gương, rồi xoay mặt đối diện với người con trai lúc nào cũng cung kính đứng ở phía sau mình, bàn tay vươn lên chạm vào khuôn mặt tinh xảo của người con trai đó, giọng nói đầy dịu dàng “Giống như một nghìn năm trước, ngươi cũng nhìn ta bằng đôi mắt này…”
“Chủ…” Cielo chưa kịp gọi hết, Celine đã nhón người, dùng chính đôi môi của mình bịt chặt lấy đôi môi của Cielo. Nụ hôn như một thanh âm thánh thót của tiếng chuông buổi sớm khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Đôi môi thanh mát tựa như một dòng suối nhỏ thanh thanh, khiến người ta dễ dàng đắm chìm mà không tài nào gượng dậy nổi. Chiếc lưỡi mềm mại như một tấm thảm bằng nhung có sự sống, vươn vào khắp tận cùng ngõ hẹp của khuôn miệng nồng mát mùi vị quen thuộc.
@
Gương mặt ai quá đỗi quen thuộc. Đôi mắt ai quá đỗi dịu dàng. Đôi môi ai quá đỗi mê đắm. Mái tóc ai quá đỗi mềm mại. Khiến người khác quay cuồng.
“Ưm…” Celine đưa tay đẩy người con trai trước mặt, tích tắc quay đi không hối tiếc, bên khóe môi là nụ cười rất đỗi dịu dàng. Cô, rốt cục cũng đã biểu lộ tất cả.
Cielo bị Celine dọa đến sững người, khuôn mặt ửng hồng hai rạng mây, tâm trí không ngừng nghĩ về nụ hôn đầy ngọt ngào đó.
“Bí mật của Louis bây giờ là của ta.” Một người đàn ông với bộ âu phục màu đen hoàng gia cùng chiếc áo choàng lấp lánh những viên đá quý giá đứng trước một bức tượng, không, một tảng băng cực lớn, khẽ cười những tràng cười dài đây ghê rợn. Bên trong tảng băng không lồ đó phảng phất hình dáng của một cậu thiếu niên với mái tóc tím đầy mê hoặc. Đôi mắt nhắm hờ, khiến cậu càng có dáng vẻ phong lưu, vô cùng thu hút.
Người đàn ông kia ánh mắt đầy phấn khởi nhìn cậu, đôi môi khô nẻ nhếch lên thành một đường cong quái dị. Ông ta một tay nâng con dao găm bằng bạc lóe sáng, thoắt cái đã rạch một đường chuẩn xác bên cổ tay. Nụ cười nở rộ bên môi, hoa máu nở tươi trên băng tuyết, thoắt cái đã bị băng tuyết hấp thụ, sáng lên một màu đỏ huyền ảo.
Người đàn ông đó lấy từ trong túi áo ra một ống máu. Ống máu màu đỏ tươi đẹp đến mê hồn, lại lấp lánh ánh sáng tinh khiết. Ống máu vừa mở ra, một mùi thơm tràn ngập trong không khí, cuốn hút đến mê người. Đôi mắt người đàn ông thoáng biến đổi, trở thành một màu đỏ sẫm nhưng nhanh chóng khôi phục lại trạng thái vốn có của nó. “Choang” một tiếng, ống máu vỡ tan tành trên mặt đất, máu tạo thành những sợi dây tơ dày lằng ngoằng chảy đến chân tảng băng, thoắt một cái trườn vào bên trong tựa như có sinh mệnh. “Rắc” tiếng băng khẽ rên rỉ.
Người đàn ông khẽ nhếch miệng cười, bàn tay đầy máu khẽ chạm lên thành băng. Lập tức một cơn gió nổi lên, tảng băng liền run lên bần bật. Từ phía trước tảng băng hiện lên một vòng tròn ma pháp màu trắng sáng chói, xung quanh là ba vòng tròn ma pháp nhỏ hơn lần lượt là màu vàng sẫm, đỏ và lam nhạt. O^ng ta khẽ hừ lạnh một tiếng, bàn tay ấn mạnh vào tảng băng, miệng lẩm bẩm.
“Ultirusque A Profugus
Addo Is Hic, Addo Ia Iam
Nos Doco Super In Concessuss Vox
Bonus Quod Malum.”
Chú niệm vừa dứt thì ba vòng tròn ma pháp lập tức biến mất. Vòng tròn màu trắng nhấp nháy thứ ánh sáng nhàn nhạt đầy yếu ớt, đồng thời trên mặt băng đã xuất hiện những vết lõm.
“Rennervate!”
Vòng tròn ma pháp “rắc” một tiếng, mất đi thứ ánh sáng mầu nhiệm của nó, biến mất như chưa từng tồn tại. Băng tảng vỡ vụn, để lại một chàng thanh niên với mái tóc màu tím.
“Ngài Louis.” Người đàn ông đó lập tức quỳ sụp xuống đất như kẻ tôi tớ hèn mọn, giọng nói đầy tôn kính.
@
Chàng trai đó chầm chậm mở mắt, đôi đồng tử màu đen pha đỏ sẫm lánh lên tia nhìn ngạo mạn. Hất mái tóc màu tím, đôi mắt cậu thanh niên ánh lên cái nhìn đầy khinh bỉ. Giơ chân, cấp cho người đàn ông trước mặt một đá, nghiếng răng
“Ngươi đến trễ!”
“Hự…” người đàn ông bị đá văng đến gốc cây gần đó, co người ọ
