nhìn đến trợn mặt há mồm.
Thiếu gia đột nhiên hỏi: “Tối nay cậu có về ngủ không?”
“Không về, tôi phải giết cô ta đến phá sản.” Bộ dạng của anh ta quả thực vô cùng đắc ý.
Thiếu gia hài lòng gật đầu, rồi kéo Gia Hòa đi về.
Gia Hòa lo lắng nằm lật qua lật lại trên sofa, dường như còn chưa lấy lại tinh thần sau cuộc chấn động ban nãy.
“Đừng lo cho cậu ta.” Thiếu gia tắm xong từ toilet đi tới, trên đầu còn hơi nước, khiến cho không khí xung quanh anh cũng mờ mịt theo.
Thế nhưng, tâm tư của Gia Hòa hoàn toàn không ở trên người anh.
Anh đi qua ngồi bên cạnh cô, xoay mặt cô qua. Bỗng nhiên có chút không vui, trên khuôn mặt cô là vẻ lo âu.
Anh đã từng nhìn thấy biểu cảm này trên mặt cô, thời điểm ấy là vì anh, mà hiện tại là vì người khác. Anh có loại buồn bực nói không nên lời, nhưng lại không muốn trách cô.
Gần đây tính tình của anh hơi kỳ lạ, chính anh cũng cảm thấy thế. Trước kia anh thường nghĩ gì thì làm đó, bây giờ khi đối mặt với cô, anh lại hết cách. Trong lòng có một âm thanh, bảo anh khắc chế bản thân.
Cho nên anh thường xuyên hờn dỗi, tức giận chính mình.
Gia Hòa nắm lấy chiếc khăn trong tay anh, giúp anh lau khô tóc.
Anh đột nhiên ôm lấy cô: “Em chỉ được để ý tới anh.”
Gia Hòa nghi hoặc cúi đầu nhìn anh, dần dần cô dường như hiểu ra, vui vẻ nở nụ cười.
Thiếu gia bị cô cười khiến anh hơi lúng túng, không được tự nhiên mà giành lấy khăn về choàng qua cổ.
Cô cười càng vui vẻ, cô vươn tay che đôi mắt của anh, cảm giác được độ nóng trên mặt anh, cô bất ngờ hôn anh một cái.
Năm giờ sáng, Gia Hòa đột nhiên ngồi dậy, thiếu gia thì nằm bên cạnh dùng gối đầu che mắt ngủ say sưa, trong phòng khách vang vọng tiếng chuông cửa và tiếng khàn khàn.
Cô kêu to không ổn, nhất định Ray đã trở về.
Cô vội vàng xoay người xuống giường, nhặt lên áo choàng mau chóng mặc vào, sau khi chạy vội về phòng mình thì hình như nhớ tới gì đó mà chạy ra phòng khách kéo hành lý còn dán nhãn sân bay về phòng mình, ngay sau đó mở va ly ra, dùng sức kéo ra bộ đồ ngủ màu vàng nhạt rồi mặc vào. Tất cả động tác vô cùng trôi chảy.
Cô buộc dây lưng của áo choàng ngủ xong thì chạy tới phòng khách, mới đi vài bước cô cúi đầu nhìn, trên chân là đôi dép của thiếu gia, cô lập tức vọt vào phòng thiếu gia đổi lại đôi dép của mình, tiện tay đóng cửa phòng rồi chạy ra cửa chính, hít sâu một hơi, nheo mắt mở cửa ra.
Ngoài cửa quả nhiên là Ray, miệng anh ta vẫn ngậm điếu thuốc không châm lửa kia, tóc tai rối bù, trên người chỉ mặc chiếc áo thun mỏng, chân mang đôi dép xỏ ngón.
Gia Hòa làm bộ lấy tay che miệng ngáp một cái, vừa định nói mình đang ngủ, nhưng anh ta vừa đếm tiền vừa đi vào, không nhìn cô một cái.
Sau khi đếm tiền xong anh ta ném trên bàn trà, cầm vài bộ đồ trên sofa, tâm trạng vui vẻ ngậm thuốc đi vào toilet rồi đóng cửa lại.
Gia Hòa mở to mắt nhìn cánh cửa, nói không ra lời.
Đường phố ngoài cửa sổ cho đến mười một giờ mới náo nhiệt, trên con đường đối diện có một trường trung học, thực ra mỗi sáng đều dùng loa phát thanh, nhưng đến giữa trưa thiếu gia mới bị các tiếng động ồn ào đánh thức.
Anh xoay người qua, cảm giác được người bên cạnh, rồi từ từ nhắm hai mắt dựa lại gần, khóe miệng là nụ cười thỏa mãn.
“Cậu ngủ say ghê.”
Thiếu gia bỗng chốc mở hai mắt, trước mắt là một bên mặt tuấn tú của Ray.
Anh ngồi dậy, đưa tay gãi đầu, hình như còn chưa tỉnh táo.
“Spring ở sát vách.” Quốc ngữ của Ray tuy rằng rất kém nhưng cũng có thể nói đùa.
Anh quay đầu nhìn Ray, mặt vênh lên, bỗng nhiên mỉm cười. Ray cũng cười.
“Ngày đầu tiên tôi thấy cậu giúp đẩy hành lý của tôi thì đã biết hai người có vấn đề.” Ray vươn chân đạp lưng thiếu gia, “Bạn bè lâu năm làm sao tôi không hiểu cậu chứ.”
Thiếu gia nheo mắt: “Đúng, ánh mắt cậu rất lợi hại…”
Hai người nhìn nhau vài giây, rồi cùng cười lên.
Cửa hàng mới của Y4 mau chóng khai trương tại Thượng Hải, nhìn thấy áp-phích của thiếu gia xuất hiện trong tủ kính bày hàng tại lầu một của công ty bách hóa, Gia Hòa vô cùng đắc ý.
“Tôi đã nói cậu ấy sẽ thông qua mà.” Tony đứng trước cửa sổ, văn phòng của anh ta đã sửa chữa, cửa sổ kính biến thành tường kính.
“Thật sự phải cám ơn anh.” Gia Hòa nói từ đáy lòng, “Không bằng mời anh ăn cơm nhé?”
“Không cần đâu, tôi đã năm ngày liền không về nhà ăn cơm, vợ tôi muốn mắng người rồi.” Anh ta nói với vẻ bất đắc dĩ, nhưng trên mặt lại tươi cười.
“Vậy mời vợ anh cùng đi.” Gia Hòa không thể ngồi lâu được, nghe nói văn phòng của anh ta mới trang hoàng xong hai tuần trước, mùi dầu chuối rất nồng nặc, cô lấy tay che mũi.
“Không cần đâu, nếu để cô ấy thấy James, sau này tôi không thể về nhà ăn cơm.” Anh ta buồn cười nói, vừa lật tạp chí trên tay.
Gia Hòa bật cười: “Thế thì bảo James đừng tới là được.”
“Oh vậy thì càng nghiêm t