a Hòa đã đọc kịch bản rất nhiều lần cho anh nghe, phải quay thành bộ dáng nào đương nhiên anh biết.
“Cho nên cậu phải có cảm giác thế này, lúc nhớ tới bạn gái biểu cảm dịu dàng vô hạn nhớ nhung vô cùng.” Tuy rằng đạo diễn không nói rõ mình đang làm mẫu, nhưng mọi người ở đây đều nhìn ra được vẻ mặt của ông ta quả là dịu dàng vô hạn nhớ nhung vô cùng…
Thiếu gia nghi hoặc nhíu mày, công việc trước kia của anh phần lớn yêu cầu sắc mặt không biểu cảm, đạo diễn Hồng Kông nói con gái thích cái này. Thỉnh thoảng anh cũng quay một số quảng cáo hài hước, cái đó càng thoải mái hơn. Nhưng dịu dàng thì… nói thật, anh cũng chưa bao giờ biết dáng vẻ dịu dàng của mình là thế nào.
“Cậu đã từng yêu đương chưa?”
Anh gật đầu. Năm 14 tuổi anh đã có bạn gái, thực ra quay ngược dòng về nữa, chính xác hơn hẳn là 12 tuổi.
“Hiện tại thế nào?”
Anh lắc đầu. Vừa tới Thượng Hải hơn ba tháng, còn chưa đủ thời gian quen biết con gái.
“Vậy cậu hãy nhớ lại chuyện tình trước kia, cái loại cảm giác hạnh phúc.” Đạo diễn lộ ra vẻ hạnh phúc trên gương mặt, dường như người nhớ lại là ông ta.
Thiếu gia nghiêng đầu suy nghĩ, hạnh phúc ư?
“Hình như không cảm thấy… Bởi vì phụ nữ luôn muốn đàn ông làm cái này cái kia, ông làm không được thì các cô ấy sẽ nổi giận, giận rồi tôi sẽ không nhẫn nại, sau đó thì game over.”
Đạo diễn mở to mắt nhìn anh: “Nói thế, chưa từng có cô gái nào khiến cậu cảm thấy hạnh phúc sao?”
Thiếu gia vừa bị hỏi vậy liền ngỡ ngàng một chút, nghiêm túc suy nghĩ hẳn hoi.
Bỗng nhiên ánh mắt anh trầm xuống, mau chóng liếc qua Gia Hòa một cái, hình như cô đang suy nghĩ tâm sự, sức chú ý không ở chỗ anh.
James rầu rĩ nói: “Cũng không phải không có…”
“Vậy đúng rồi, cậu có thể tưởng tượng một chút, cô gái kia cho cậu cảm giác hạnh phúc, làm chuyện khiến cậu vui vẻ.”
Thiếu gia ngớ ngẩn nhìn cái bàn bên cạnh người quay phim, hai cốc pudding xoài kia.
“Sau khi cậu rời khỏi cô ấy, có một ngày nhớ lại những việc cô ấy từng làm vì cậu, chuyện hạnh phúc ấy, lúc này, cậu sẽ có biểu tình gì.” Đạo diễn vừa nói vừa lùi về chỗ của mình, ra hiệu người quay phim bắt đầu quay.
Lúc này trong đầu thiếu gia hiện lên mấy ngày trước lễ Giáng Sinh hồi năm ngoái. Có một tối anh uống rượu say, lại ăn mặc phong phanh, ở trên con đường Happy Valley chờ Gia Hòa tới đón. Tối đó giao thông tại Hồng Kông rất tệ, cô ngồi xe bốn mươi phút mới tìm được anh ở ven đường.
Anh trở về phát sốt, qua tối hôm sau mới tỉnh lại, cô hỏi anh muốn ăn gì, lúc ấy trước tiên anh nhớ đến bánh phô mai Đức hồi nhỏ mẹ thường mua cho anh trước lễ Giáng Sinh.
Vì thế Gia Hòa đi ra ngoài mua, khi anh tỉnh lại lần nữa thì đã là nửa đêm, trên tủ đầu giường đặt loại bánh phô mai mà mẹ anh từng mua. Trái tim anh đột nhiên giống như bị gì đó bắn trúng, có một số cảm giác không giống bình thường, vào lễ Giáng Sinh rét lạnh nhất tại Hồng Kông, anh chỉ cảm thấy ấm áp khác thường.
Thực ra đến ngày thứ ba thì bệnh anh đã khoẻ rồi, nhưng anh vẫn giả vờ bệnh tình còn tệ, mỗi ngày đều yêu cầu cô đi mua bánh ngọt kia. Cô vì chăm sóc anh mà từ bỏ chuyến du lịch Âu Châu vốn đã hẹn với Bảo Thục.
Rốt cuộc hôm lễ Giáng Sinh đó, anh nhịn không được hỏi cô: “Vì sao tôi nói muốn ăn bánh phô mai cô liền mua được loại này.”
“Bởi vì có một lần chúng ta đang dạo phố ở Chiêm Sa Chủy, cửa hàng kia khai trương, anh nói trước kia mẹ anh cũng thường xuyên mua bánh này cho anh ăn.”
Gia Hòa nói tự nhiên như thế, nhưng không biết những lời này có bao nhiêu tác động lớn trong lòng anh.
Chưa bao giờ có người thực sự quan tâm anh rốt cuộc nói gì, thích gì, ghét gì. Cho dù những người bạn gái của anh, cũng luôn chỉ biết hỏi anh, có thích cô hay không, thích thế nào, có thể vĩnh viễn thích không.
Đúng rồi, anh nghĩ rằng, trên thế giới này ngoài anh ra thì chưa bao giờ có người chăm chú lắng nghe anh nói, chưa bao giờ có người thật sự hiểu ý nghĩ của anh.
Lúc tụ họp cùng những người bạn họ luôn thảo luận chơi thế nào, kết bạn với con gái ra sao, khi cùng các cô gái ở chung, các cô luôn tìm cách để anh thích họ. Anh chưa có được một người quan tâm anh như vậy, cho dù là ba anh, ông cho rằng quan tâm tương đồng với tiền bạc.
Nhưng người ở trước mắt anh lúc này, sẽ không lấy lòng anh, không nịnh nọt anh, không vì bề ngoài của anh mà khuất phục, cũng sẽ không vì tính xấu của anh mà lùi bước, cô biết quan tâm anh, lắng nghe anh nói chuyện.
Anh suy nghĩ, khoảnh khắc đó, có lẽ anh cảm thấy hạnh phúc. Có lẽ đó là món quà Giáng Sinh tuyệt nhất của anh, bởi vì rốt cuộc anh cũng có được một người quan tâm đến anh.
“Cắt.” Đạo diễn kích động nhảy dựng lên, “Cậu thật sự diễn rất tốt, tuy rằng cậu còn trẻ, nhưng tôi thấy sau này cậu rất có tiền đồ.”
Lúc này anh mới phục hồi tinh thần, nhìn thấy chính mình trong chiếc thìa bạc, anh chỉ lộ ra một khác biệt nhỏ.
Đạo diễn nhì