Disneyland 1972 Love the old s
Quyển 1: Em Là Của Tôi

Quyển 1: Em Là Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323064

Bình chọn: 7.00/10/306 lượt.

ầu cô chẳng hiểu bạn trai là
gì đâu, nhưng sau khi hai người kia giải thích ở chung nhà mà không phải anh em
ruột, đi học, lúc nào cũng kè kè vậy đã coi là bạn trai rồi, mà bạn trai tất là
người yêu cũng giống như chồng,... vân.. và.. vân..vân..

Nhiều
lúc nằm kế bên không ngủ được Hà lại chống tay ngắm Nhiên, làn da trắng, to
cao, chiếc mũi cao như những chàng trai cao bồi cô hay xem, đôi môi đỏ mộng,
chiếc cằm chẻ, mái tóc thẳng ngay nếp, đôi má lún đồng tiền lúc cười cứ như
thiên sứ ấy nhưng tiếc rằng hắn ít khi cười lắm. Bờ vai rộng, tay chân săn
chắc, bàn tay rất to a một lần có thể úp hết khuôn mặt cô đó chứ.

Bất
ngờ Tịnh Hà giơ hai ngón trỏ chạm vào khóe môi Hạo Nhiên kéo nó lên tạo thành
nụ cười, nhưng nó cứng đơ nhìn không đẹp tý nào.

Hạo
Nhiên lau tóc tiếp cho cô, hắn bị chọc vào mặt khó chịu, giọng gây gắt hỏi:

-Làm
gì thế?


lắc đầu, chu mỏ lên.

-Hổng
đẹp gì hết.

Hắn
hiểu được ý, hóa ra là cô muốn thấy hắn cười a, Hạo Nhiên nghiêm mặt làm Hà sợ
chọc giận hắn sẽ bị ăn đòn đau lắm đó, cô bỏ tay xuống làm vẻ mặt cún con.

Không
ngờ hắn thay đổi rất nhanh, khóe môi cong lên tạo thành nụ cười, khuôn mặt đẹp
như tượng được khắc họa thêm nụ cười giảo hoạt khiến chói mắt Hà, cô cũng mỉm
cười nhào vào lòng hắn khiến cả hai ngã nằm xuống giường.

-Tóc
còn ướt.

Hắn
khẽ mắng.

Tịnh
Hà cụng đầu hắn, giựt cái khăn chạy nhanh xuống lầu, hắn lắc đầu nhìn theo,
được một lúc mới sực nhớ mình quên cho con bé mặt quần trong a, nó mà chạy
nhong thế thì khổ.

-Tịnh
Hà, đứng lại...

Hắn
nhảy khỏi giường chạy theo bắt cô nhưng cô đã chạy ra sân ngồi bệch xuống cỏ,
hắn cau mầy tức giận mới tắm bây giờ lại dơ nữa rồi.

Hạo
Nhiên cầm cây roi ra ngoài, nắm tay lôi cô ngốc lên phòng khóa chốt lại, người
làm núp sau vách tường lú đầu ra than thở nhìn lên cửa phòng cậu chủ, không
ngừng thương cảm cho cô gái tội nghiệp sắp lĩnh đòn a.

Tiếng
la, khóc cả tiếng roi chua chát vang ra khỏi cửa làm cho người phía dưới lầu
mong ông chủ, bà chủ về đúng lúc cứu cô bé.

Chát...
Chát... Chát...

-Tịnh
Hà hư nè, mốt còn vậy nữa không hử?.

-Hà
không dám nữa huhu, đau mà, Nhiên đừng đánh Hà nữa mà...

Chát...
Chát... Chát...

Giọng
tức giận của hắn, tiếng khóc nức nở của cô cứ vang hơn một tiếng đến khi Hạo
Nhân cùng Minh Thi về vào can ra thì Tịnh nhi cả người toàn vết roi, khóc hết
nước mắt, thút thít đi theo Thi xuống phòng, bà tắm lại cho cô.

Sau
đó Hà sợ sệt đi lên lầu, vào phòng, hắn đã ngủ, cô chỉ biết lẳng lặng nằm cạnh
khẽ nấc không dám nhúc nhích.

Hạo
Nhiên giật mình tỉnh giấc quay sang thấy mèo con giương mắt sợ hãi, hắn ôm cô
vào lòng vuốt tóc cho cô ngủ, lúc nãy giận quá nên vậy thôi, bây giờ thì thấy
mình không đúng với cô bé ngốc nghếch này.



































ngoan ngoãn úp mặt vào lòng Nhiên nấc một lúc cũng chìm vào giấc ngủ.



Từ
lúc Hạo Nhiên chọn Tịnh Hà tới nay, lúc nào cũng đánh cô bầm dập, không phải vì
thõa lòng yêu thích ngược đãi của mình mà vì con mèo đó não không được to cho
lắm, cũng đúng, Hà bị mắc bệnh chậm phát triển mà, tuy đã mười ba mười bốn tuổi
nhưng đầu óc chỉ mới sáu bảy tuổi thôi.

Hôm
nay, Hạo Nhân phải đi họp phụ huynh cho Tịnh Hà, biết kết quả con bé được học
sinh trung bình, may mà lên lớp không thì Hạo Nhiên thế nào cũng cho một trận
nhừ tử.

Vừa
về tới nhà, không thèm thay dép, cô đã lao vào phòng khách nơi hắn ngồi với bốn
người bạn cùng lớp, hình như đang thảo luận việc gì đó.


người lạ, Hà không quen a, cô dừng lại, đứng ở cửa ngó đầu nhìn vô, kêu mà
không vặn volum, chẳng ai nghe đến khi có người thấy mới ngạc nhiên hỏi:

-Ơ,
Hạo Nhiên cô bé giúp việc nhà cậu à?

Người
hỏi chuyện là Nhã Linh ngồi đối diện với hắn, một cô gái nữa là Lý Mã Kỳ cùng
nhìn khó hiểu, người giúp việc cũng được đi học sao? Trường Định Nghiêm nha,
một ngôi trường dành cho cậu ấm cô chiêu đây.

Hạo
Nhiên quay đầu nhìn ra cửa thấy Tịnh Hà sợ người lạ không dám bước vào. Hắn
đứng dậy đi đến cửa tháo đôi giày cho cô, sau lưng hắn là bốn cặp mắt mở to hết
cỡ, không ngờ một anh chàng lạnh lùng lại đi thay giày cho một cô gái. Trong
đầu mọi người đều đưa ra nghi vấn " Em gái sao? Mà không phải hai người họ
không giống nhau".

-Sao
không vào? Tay cầm gì đây?.

Hắn
lấy tờ giấy, không mấy vui nhưng cũng hài lòng, với con mèo teo não thì đây là
một kết quả tốt nhất, không nói nhiều hắn dẫn cô đến bên ghế, ngồi xuống, đặt
cô vào lòng.

-Đây
là em cậu à?- Lý Mã Kha anh em song sinh với Lý Mã Kỳ, lên tiếng hỏi thắc mắc
trong lòng.

Hắn
vuốt tóc cô, mỉm cười nhẹ trả lời:

-Không,
đây là quà sinh nhật của tôi.

Tịnh
Hà không hiểu ý của hắn cho mấy, nhưng cũng hiểu được chốc " của tôi
" chắc nghĩa là người yêu a, đó là câu nói cô hay coi thấy trong phim.

Còn
những ngư