thấy công tắc cắt điện. Duy tự nhủ. Chợt, cậu run lên với ý nghĩ đôi mắt sói lạnh lẽo được vẽ ra từ ám ảnh của chính mình.Không, chẳng có gì liên quan cả!Tiếng nói bên
trong cậu kêu lên. Nhưng, dù lảng tránh,ý nghĩ ấy vẫn đã hiện ra, sắc
nhọn….
Đã hơn 1 tuần nay, kể từ khi trở về nhà sau chuyến du
hành vaò xứ sở của bóng tối, Duy không sao tìm được giấc ngủ, giống hệt
như thời kỳ cậu mới sở hữu hộp phấm ma thuật. Cũng là những đêm trắng
bất tận. Tuy nhiên, trước kia, cậu rất thích thú với điều này, bởi có
thêm thời gian để làm n~ việc yêu thích, tò mò thử nghiệm 1 thứ quyền
năng hiếm ai có được. Còn giờ đây, với những trải nghiệm kinh hoàng, cậu thấy rõ: Thức đêm giống như một đòn trừng phạt.
Không thể phục
hồi sức lực sau một ngày học hành và hoạt động cật lực chỉ là 1 phần.
Quan trọng hơn cả, khi ngồi gác cẳm lên gối, mở mắt trừng trừng trong
bóng tối, cậu không ngừng phân tích mổ xẻ chính mình và mọi người chung
quanh. Người ta thừơng mong ước tìm biết các bí mật để hiểu thêm về
người khác. Nhưng, với Duy, biết quá rõ một đôi điều mà chung quanh mong muốn giấu kín chỉ khiến cậu thất vọng mà muốn kiệt sức mà thôi.
Chẳng hạn, sau mệnh lệnh được truyền lại qua gã kéo xe, không mấy khó khăn,
Duy biết ngay, người ăn cắp chiếc chìa khóa kho tàng nào đó của thủ lĩnh bóng tối chẳng ai khác chính là Hoàng. Hàng loạt biểu hiện hưng phấn
thái quá. Những lời nói ba hoa vô nghĩa đột ngột im bặt khi sắp đi đến
điểm mấu chốt.
Sự lúng túng và thái độ giấu diếm khi bắt gặp ánh mắt Duy thăm dò….
Những dấu hiệu như thế đủ để Duy khẳng định, cậu không ngờ vực lầm
người.
Một đôi lần, Duy toan nói chuyện thẳng thắn với Hoàng.
Cậu sẽ phân tích cho Hoàng biết, điều đáng giá nhất cậu ấy nhận được
chính là cuộc sống lẽ ra đã chấm dứt. Đừng bao giờ chiếm đoạt những thứ
không thuộc về mình. Chưa kể đến chiếm đoạt chúng từ 1 thế lực dư thừa
sự tàn bạo. Khi tham lam, người ta rất dễ trở nên mù quáng và hành động
sai lầm….
Duy gọi điện thoại hẹn gặp Hoàng, chưa kịp nhắc xa xôi đến từ ” chìa khóa”, Hoàng đã từ chối phắt. Trước khi gác máy, cậu ta
còn nói khẽ, nửa răn đe, nửa phơi bày hậm hực: “Mặc xác tớ, nhé! Làm ơn
nhớ vậy đi! Cậu nghĩ chỉ mình cậu là người may mắn ư?”. Duy không hiểu
hàm ý trong câu nói ấy. Mất một lúc, cậu mới nhận ra, “may mắn” mà Hoàng ám chỉ chính là vị trí trong đội quân tinh nhuệ. Cậu ấy không hề hiểu
rằng, giá như có thể đánh đổi để thoát khỏi tầm kiểm soát của bọn người
ấy, cậu sẵn sàng cho đi mười năm trong cuộc sống cuả mình
Hơn ba chục thành viên của lớp chia nhỏ từng nhóm. Trong phòng khách nhà lớp trưởng, các cô bạn loạy hoạy thử mọi cách sơ cứu mong giúp Tiên
tỉnh lại. Mấy người khác đang nhúng khăn bong vào chậu nước ấm, lục tìm
trong ba-lô một bộ quần áo sạch sẽ để thay cho bộ đồ đã lấm lem của
người bị nạn. Tiên vẫn nằm im. Vốn vóc dáng hơi béo và có một làn da
hồng hào tràn đầy sinh lực. dưới ánh sang của tất cả các ngọn đèn neon
được bất lên, giờ đây cô bạn biến thành một khối to lớn nhợt nhạt, bất
động, ngả màu trắng xanh. Giống hệt một cái tượng méo mó bằng sáp ong.
Lặng lẽ đứng ngoài không gian tối om và ướt át của mảnh sân, qua lớp kính
cửa sổ trong suốt, Duy liếc nhìn vào bên trong phòng khách. Không có âm
thanh nào rỉ ra ngoài. Khung cảnh bị nhúng trong sự câm lặng càng trở
nên vô cùng kỳ lạ. Bữa tiệc hóa trang đã biến thành thảm họa không thể
ngờ nổi. Một cảnh phim kinh dị siêu thực với nhửng hình nhân trong trang phục của thủy thần xanh biếc, người sao Hỏa đỏ chói, các cô tiên hoa
hồng phấn, những nàng công chúa Gothic chết chóc tóc đen hay các siêu
nhân cứu chuộc thế giới trong trang phục đặc trưng không thể nhầm lẫn.
Tất cả những người ấy vây quanh Tiên như vây quanh một con cá heo kiệt
sức trôi dạt lên bờ, vô phương cứu chữa.
” Ngưng các động tác hồi
sức vô ích đi. Bạn ấy bị mất máu đấy!”- Ý nghĩ hét lên trong đầu Duy ,
truyền thẳng đến cô bạn thân. Ghi bước đến thầm thì nói gì đấy với Việt. Lớp trượng gật nhẹ, tỏ vẻ thông hiểu. Và cậu ta bước đến góc nhà, nhấc
điên thoại bấm dãy số ngắn, nói nhanh gọn với vẻ cương quyết rồi cắt máy ngay. Cậu ấy gọi xe cấp cứu. Mọt giải pháp đúng đắn vào lúc này, với
một bệnh nhân bị mất nhiều máu. Duy biết chắc chắn điều đó, không hẳn
nhờ vào quyền năng của những hạt phấn đen tcuoi61 cùng cậu mới vừa bôi
lên mi mắt.
Trên lối đi rải sỏi dẫn vào bên trong ngôi nhà, mưa vẫn
rơi lát phất. Không một bong người lảng vãng, bất giác, Duy nhận ra cánh cổng sắt ban nãy cậu và Ghi khép chặt đang mở hé, một khoảng cách đủ
cho một người to béo lách ra ngoài. Bỗng, cánh cửa như bị một cánh tay
vô hình đây nhẹ, vang lên ken két. Bước hẳn ra dưới làn mưa, Duy ra
ngoài khươn viên ngôi nhà lớn.
Khu dân cư mới rất vắng vẻ. Các ngôi
nhà mới xây hoặc đang xây dang dở đều chưa có người. Những con đường nội bộ có bảng đánh số đan xen như bản cờ. Trừ các khoảng có đàn vàng chiếu sang, bóng tối vây bủa khắp nơi. Vùng sáng xen kẽ càng làm cho bóng tối dày đặc hơn, các hạt m
